Bạn đang xem: thuốc độc của người kẹo ngọt của tôi

Trong phòng tắm tại căn penthouse[1] thuộc khách sạn nổi tiếng lừng lẫy Hoa Hân xuất hiện một thi thể chết vì rạch cổ tay, máu loang lổ khắp căn phòng.

[1] Penthouse là căn hộ nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà, người ta thường hay gọi là căn hộ thông tầng.

Bạch Tiểu Thuần đang trong phòng làm việc dịch bản quy phạm kỹ thuật đấu
thầu Du Thành thì Bạch Tiểu Điệp gửi tin nhắn báo cho cô biết tin tức
này, còn nói tòa báo của họ khi thu được tin đã nhanh chóng qua đó khai thác nguồn tin để chuẩn bị thông báo trên trang nhất, kết quả là lãnh đạo đã kịp thời gọi điện, sai khiến dừng việc này lại và nói rằng cấp trên có chỉ thị cần phải giữ kín chuyện này, nếu phát xuất hiện ai tiết lộ tin
tức sẽ nghiêm khắc xử lý. Còn vị cấp trên nào đã mang ra chỉ thị thì lãnh đạo không nói cụ thể mà có vẻ rất huyền bí.

Chiếc bút trong tay
rơi xuống đất. Cô không thể kìm nén xúc cảm, hình ảnh cô gái tươi tắn
ngày hôm đó ùa về, đột nhiên khóe mắt cay cay.

Chẳng lẽ từ đây nụ cười rạng rỡ, cao ngạo ấy sẽ vĩnh viễn tan biến hay sao?

Tính đến nay đã gần ba tháng kể từ khi rời khỏi Hà Viên, họ vốn dĩ không
phải bạn thân, tất nhiên sẽ không hội ngộ nhau nữa. Còn với Thư Hạo Nhiên, có vẻ cú đấm của Adam đã phá vỡ hoàn toàn niềm tin và lòng kiên trì
của anh, anh không còn nhiệt tình như trước, thỉnh thoảng gặp mặt cũng chỉ
để thảo luận chuyện công việc nhạt nhẽo.

Lại là một ngày đầy sức sống, còn mấy tháng nữa mới đến mùa thu nhưng đã có biết bao chuyện buồn xảy ra.

Cuối tháng Sáu, một cơn lốc tài chính ngạc nhiên nở rộ khắp toàn thế giới. Trong
một đêm, thị trường cổ phiếu giảm mạnh, rất nhiều trung tâm tư vấn du học phá sản. Thời
gian tác động đến các nước đang phát triển ở châu Á muộn hơn, nhưng
việc may mắn thoát khỏi thảm họa là điều không thể xảy ra.

Mặc dù có người cho rằng Trung Quốc là khu vực an toàn nhất trong cơn lốc tài
chính này nhưng đã có rất nhiều nhà xưởng phải đóng cửa, nạn thất
nghiệp tràn ngập. Ở ga xe lửa, người ta ngồi la liệt, chẳng khác gì cảnh
tượng những ngày giáp Tết. Họ là những người làm thuê trên tp
bỗng chốc thất nghiệp, buộc phải trở về quê hương.

Bạch Tiểu Thuần vẫn cảm thấy vô cùng lạc quan vì từ trước đến nay cô chỉ muốn một cuộc sống bình thường.

Good là tập đoàn xuyên quốc gia của Mỹ, cũng chịu thúc đẩy tương đối lớn,
việc ký phối hợp đồng mua hàng với số lượng lớn trong nước bị chậm trễ,
những nhà xưởng trong ba khu vực đều chất đống hàng tồn kho, việc tích
trữ hàng hóa nhất định sẽ gây khó khăn cho việc quay vòng vốn, nhân viên ai ai cũng lo ngại vì phải đương đầu với cuộc thử thách vô cùng khó khăn. So với việc đối thủ đối đầu hàng đầu là Jarry lần lượt đóng cửa hai
nhà xưởng tại châu Á thì tình hình bên Good vẫn còn nỗ lực duy trì
được, tổng giám đốc bên Mỹ đích thân viết thư thông báo cho các trung tâm tư vấn du học
con trên toàn toàn cầu, trông mong toàn thể nhân viên trong trung tâm tư vấn du học đồng
tâm hiệp lực vượt qua khó khăn này.

Trong thời kỳ khó khăn này, chỉ có quyết sách hướng dẫn chỉ đạo của chính phủ mới có thể khiến trung tâm tư vấn du học không bị sụp đổ. Dự án Du Thành CBD nằm trong diện quy hoạch lâu năm của chính phủ, đã được quyết định thực hiện vào năm nay, tuy chịu tác
động của cuộc khủng hoảng tài chính nhưng vẫn đang phát triển.

Ước tính tám nghìn vạn quả là một hợp đồng không nhỏ, cho dù không xảy ra
cơn lốc tài chính thì cũng là một thử thách lớn cho các trung tâm tư vấn du học.

Môi trường kinh tế suy thoái, rủi ro sụp đổ càng cao, toàn bộ đều trông mong
chiếc bánh lớn này có thể cứu giúp thị trường năm nay, vượt qua được
thời kỳ khó khăn này, nền kinh tế sẽ phục hồi. Vì vậy, dưới sự chỉ đạo
của tổng bộ bên Mỹ và Adam, cả trung tâm tư vấn du học tại tp ₲ hết sức nỗ lực,
nhất định sẽ ký kết được hợp đồng.

Ai ngờ lúc này lại nghe được
tin Tiết Vịnh Vi tự sát, Bạch Tiểu Thuần nằm bò ra bàn, dụi dụi đôi mắt
đã lừ đừ rồi gửi tin nhắn cho Bạch Tiểu Điệp: “Cô ấy tự sát thật sao?”

Cô quen biết rất nhiều người nhưng Tiết Vịnh Vi là người duy nhất có khí
chất vô cùng mạnh mẽ, một cô gái nỗ lực hết mình vì tình yêu như vậy sao có thể lựa chọn cắt mạch máu tự sát?

Chẳng lẽ triết lý càng kiên định càng dễ gục ngã là đúng sao?

Có vẻ Bạch Tiểu Điệp đang bận nên chưa thể trả lời tin nhắn. Sau thời điểm tan
ca, Bạch Tiểu Thuần gọi điện cho Tiểu Điệp, bảo tối nay qua nhà cô ăn
cơm rồi ngủ lại.

Sáu giờ tại ga tàu điện ngầm, dòng người đông đúc ùa ra.

Ánh hoàng hôn sưởi ấm trái đất, hướng mắt nhìn ra xa, đâu đâu cũng hiện lên bức tranh về cuộc sống muôn màu tươi đẹp, uyển chuyển và rực rỡ.

Nếu Tiết Vịnh Vi còn sống, nhất định cô ấy sẽ không bỏ lỡ giây phút tuyệt
đẹp này nhưng đáng tiếc, Tiết Vịnh Vi không lúc nào còn xuất hiện nữa.

“Sao chị không che ô? Nắng ở đây độc lắm, cẩn thận kẻo sạm da đấy.”

Cô đang chìm trong tư duy thì giọng nói trách móc dễ thương thân thuộc
đã xóa tan không khí nóng nực và ồn ã. Chiếc ô được tô điểm bởi những
bông hoa trắng tinh khiết buông xuống như tuyết rơi, che tia nắng chói
chang của mặt trời chiều.

Bạch Tiểu Điệp một tay xách túi, một
tay cầm ô đi tới, hai cánh tay và đôi chân mượt mà, thanh mảnh, phối hợp
với chiếc váy liền thân màu xanh nhạt khiến cô lại càng nổi trội, làn da
trắng nõn nà, phong thái mới mẻ trông thật quyến rũ.

Mới hơn nửa tháng không gặp mà Bạch Tiểu Điệp đã xuất hiện với vẻ đẹp làm lay động lòng người.

“Chị nghĩ tới Tiết Vịnh Vi.” Bạch Tiểu Thuần nói, giúp em gái vuốt lọn tóc đen. “Em muốn đi ăn ở đâu?”

“Chị muốn đi ăn ở đâu? Hôm nay em mời.” Thấy sắc mặt chị gái phờ phạc nên Bạch Tiểu Điệp muốn làm chị vui.

“Chị không muốn ăn, hay cứ đến quán gần đây ăn tạm chút gì đó nhé?”

“Vâng!”

Đi về phía bên phải khoảng mười phút là tới quán ăn mà trước đó cô đã vào vài lần. Ngày hôm nay chỉ có vài chiếc xe đỗ trước cửa quán, vắng vẻ, im
ắng. Cơn lốc tài chính đã tác động đến cả những công việc nhỏ nhặt
thường ngày.

Bạch Tiểu Thuần chọn đại vài món trong thực đơn, vừa lau bát đũa vừa sốt ruột nói: “Kể cụ thể chuyện của Tiết Vịnh Vi đi,
hãy nói toàn bộ những gì em biết cho chị nghe.”

Bạch Tiểu Điệp gắp một miếng nộm tảo, chau cặp lông mày lá liễu, nói: “Chị quan tâm đến
việc đó như vậy sao? Chị và cô ấy chẳng phải là bạn thân thân thiết gì,
chỉ gặp nhau vài lần, hơn nữa mối quan hệ giữa cô ấy và anh Hạo Nhiên
rất mờ ám, trong lòng chị chắc nịch hiểu rõ mà.”

“Bọn chị… cũng gọi là quen biết nhau, tự nhiên cô ấy tự sát, chị thấy rất bất ngờ.”

Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm, do dự bịa đặt một nguyên nhân chính đáng rồi mang mắt
nhìn xuống vải trải bàn mà không dám đối mặt với ánh nhìn tra khảo của
cô em gái.

Vài tháng sau thời điểm từ Hà Viên trở về, cô chưa từng kể
cho Bạch Tiểu Điệp nghe về mẩu chuyện giữa cô và Tiết Vịnh Vi buổi tối
hôm đó, đương nhiên cả chuyện Adam gây lộn, Thư Hạo Nhiên nói những lời
làm tổn thương người khác. Không phải là cô cố ý che giấu mà chỉ cảm
thấy giờ đây giữa cô và Thư Hạo Nhiên không còn gì nữa, có nói ra cũng
chẳng khắc phục được gì. Chuyện Tiết Vịnh Vi là bí mật không thể tùy
tiện kể cho ai khi chưa có sự tán thành của cô ấy, hơn nữa, cô không muốn
nhắc đến tình cảnh nghiệt ngã của Thư Hạo Nhiên, thà để trái tim mình
chôn chặt trong trái tim người con trai còn đầy sức sống và luôn nghĩ về những điều tốt đẹp trước đó.

Bạch Tiểu Điệp cho miếng nộm tảo
bẹ cay sè vào miệng, ăn một cách thích thú mà không hề biết sắc mặt của
chị gái có chút thay đổi, sau thời điểm uống hai ngụm nước lạnh thì cô kể hết
toàn thể sự việc. Người trước tiên phát xuất hiện thi thể là nhân viên phục
vụ phòng của khách sạn Hoa Hân, khi được biết có vụ tự sát ở căn
penthouse, cả khách sạn nhốn nháo. Giám đốc trực ban nhanh chóng báo cảnh
sát và trùng hợp là trong số những nhân viên phục vụ phòng có một người
là thím của một người phóng viên tòa soạn Bạch Tiểu Điệp đang làm, người này đã lén lút gửi tin cho cháu mình.

Phóng viên nhanh chóng giải trình lên cấp trên, yêu cầu đến hiện trường làm rõ sự việc, do cách hiện
trường không xa nên họ đã tới trước công an, lợi dụng mối quan hệ để
điều tra vị khách tên là Tiết Vịnh Vi. Các phóng viên chưa kịp thăm dò
được nhiều thông tin thì lực lượng hùng hậu phía công an vội vàng kéo
đến, rõ ràng là phía công an quan tâm đến vụ án này nhiều hơn những vụ
án giết người bình thường. Đợi khoảng hơn một tiếng đồng hồ, người phát
ngôn phía công an vẫn chưa mang ra bất kỳ lời giải thích cụ thể nào,
chỉ cho biết thông qua kiểm chứng pháp y, xác nhận nạn nhân chết do tự
sát. Vị phóng viên này đã mang ra hàng loạt các nghi vấn để tòa soạn thảo luận, mọi người đều cảm thấy sự việc không hề đơn giản.

Phóng
viên nghĩ trước tiên sẽ đăng tin này và dự tính bắt tay vào làm giải trình về việc đi sâu truy tìm dấu vết nhưng cấp trên trực tiếp chỉ thị dừng vụ
việc lại, còn ngầm ám chỉ mọi người tốt nhất không được có những hành
động nào sau lưng, nếu không, một khi xảy ra vấn đề gì, nhất định ông sẽ không đứng ra bảo lãnh. Lãnh đạo vừa rời khỏi thì các trưởng phòng bộ
phận đều đóng cửa, dặn dò rất nghiêm túc, còn tồn tại vẻ rất thần bí. Bạch
Tiểu Điệp nghe thấy đồng nghiệp của mình nhắc đến Tiết Vịnh Vi thì thăm
dò tin tức và xác nhận đó chính là cô gái đã gặp ở quán ăn phía Tây, cô
liền gửi tin nhắn nói cho Bạch Tiểu Thuần biết, còn những việc như tại
sao cô ta tự sát, có để lại di chúc hay không thì cô hoàn toàn không rõ.

Bạch Tiểu Thuần chưa lúc nào nghĩ Tiết Vịnh Vi lại có hành động tự sát để
trốn tránh cảm tưởng sợ sệt như vậy. Cả bữa, Bạch Tiểu Thuần ngồi ăn một
cách thơ thẩn.

Ngay cả khi ảnh khỏa thân của mình tràn ngập trên
mạng, cô vẫn kiên định để đứng vững, mọi ân oán đến giờ đây đã dần được hóa giải, vì sao cô lại đánh mất dũng cảm trong cuộc sống như vậy?

Về tới nhà, Bạch Tiểu Thuần mệt mỏi ngồi xuống sofa, điều hòa phả hơi lạnh khiến cô nổi hết da gà, bỗng giật mình, mí mắt giật liên hồi. Định giơ
tay xoa lồng ngực đang đập mạnh thì trong phòng ngủ bỗng phát ra tiếng
nhạc thân thuộc.

Áp tai lắng nghe, đúng là bài La Vie Rose của Lisa Ono.

Cô đứng dậy, đến trước cửa phòng ngủ, chiếc Nokia màu trắng đặt dưới đèn ngủ nhấp nháy.

“Tiểu Điệp, có điện thoại này.”

Bạch Tiểu Thuần hướng về phía phòng tắm gọi, có vẻ do chưa chấp thuận sự thật là Tiết Vịnh Vi đã chết, cô cảm thấy trong ngực rất khó chịu, có gì đó
bất ổn nhưng lại không dám nghĩ nhiều, cũng tương tự với ban nãy.

“Vâng!” Tiếng nước chảy ào ào đã tắt, Bạch Tiểu Điệp từ trong phòng tắm nói
vọng ra. “Chắc là đồng nghiệp của em hỏi về chuyện bản thảo đấy, chị
chuẩn bị đi tắm đi, em ra đây.”

Trong chốc lát, Bạch Tiểu Điệp bước ra khỏi phòng tắm trong chiếc váy ngủ hai dây, đi vội đến chỗ đèn ngủ đầu giường.

Smartphone đã tắt, hình như Tiểu Điệp có vẻ rất lo ngại.

Bản thảo nộp không đúng hạn hay có sai sót gì, sao cô lại lo ngại như vậy?

Có vẻ quy định về thời gian làm việc trong tòa soạn lập lờ, nhưng
đã mười hai giờ mười lăm phút rồi mà vẫn hỏi về công việc thì hơi quá
đáng.

“Có thể…” Bạch Tiểu Điệp ôm smartphone trước ngực, hai má lấm tấm nước của cô hồng như quả đào chín. “Là do em quên chưa sửa chỗ
sai, em lên tầng thượng gọi điện đã.”

“Ừ, nếu không được thì sáu giờ sáng mai chúng ta dậy, em bắt tuyến xe sớm nhất đến tòa soạn cũng được.”

Ôm quần áo bước vào phòng tắm nóng hầm hập, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy từ
lúc cô em gái ăn cơm xong trở về nhà có gì đó hơi khác lạ.

Cô tắm xong, ra thấy em gái đang thay chiếc áo thun và quần short rồi nhét toàn bộ đồ đạc vào ba lô. Bạch Tiểu Điệp nghe thấy tiếng động nhưng vẫn cúi
đầu xếp đồ, nói: “Hôm nay em không ngủ ở đây đâu, em phải về nhà.”

“Sao gấp vậy, để ngày mai không được sao?”

“Không được.” Bạch Tiểu Điệp trả lời dứt khoát rồi xách ba lô đi ra cửa. “Em
đi đây, chị khóa cửa vào nhé. Chị yên tâm đi, em sẽ lưu ý thận trọng.”

Đôi chân thon dài, trắng trẻo, trong ánh đèn lờ mờ có sức mê hoặc không thể diễn tả bằng lời. Nhìn bóng hình cao gầy xa dần, Bạch Tiểu Thuần rút
chiếc khăn cuốn trên đầu xuống, nói với theo:

“Tiểu Điệp à, khi nào xong việc, chúng ta sắp xếp thời gian trò chuyện nhé!”

Bạch Tiểu Điệp quay đầu lại, mái tóc đen bóng còn đang ướt dính trên chiếc
cổ trắng ngần đến ma mị như vừa từ dưới đáy biển xuất hiện trên mặt
nước, nở nụ cười trong sáng.

“Vâng, em cũng cảm thấy rất lâu rồi chúng ta chưa trò chuyện. Chị ngủ sớm đi nhé, chúc chị ngủ ngon!”

Trong phòng chỉ còn sót lại tiếng thổi nhẹ của máy điều hòa, Bạch Tiểu Thuần mím
môi, nhìn mãi về phía cánh cửa đang khép kín. Thực ra cô không lo ngại
lắm về sự an toàn của em gái bởi từ nhỏ Bạch Tiểu Điệp đã rất biết cách
bảo vệ, chăm sóc bản thân, điều mà cô quan tâm hơn chính là nỗi lo khó
hiểu mà bản thân cô không biết diễn tả thế nào, trực giác mách bảo cô
rằng Tiểu Điệp, người thân thiết với cô hơn hết chị em ruột cũng cố ý che giấu cô chuyện gì đó, rốt cuộc là ngại không muốn nhắc tới hay là không thể nhắc tới?

Nhưng cô trông mong mình đã nghĩ quá nhiều.

Bạch Tiểu Thuần sững người, sau này lại đi vào phòng tắm.

Trong lúc lau mái tóc còn ướt đẫm, cô lại nghĩ đến một vấn đề nghiêm trọng.

Chuyện Tiết Vịnh Vi tự sát chết có nên nói cho Adam biết không?

Số lần họ gặp nhau không nhiều nhưng trong lòng họ đều coi đối phương là bạn.

Hiện tại, trung tâm tư vấn du học đang phải đương đầu với tình hình vô cùng khó khăn, nếu như
báo cho anh, liệu có làm tác động đến tâm trạng của anh, khiến anh
không thể yên tâm làm việc?

Cô trằn trọc cả đêm.

Khi ánh
rạng đông nhô lên từ phía chân trời, Bạch Tiểu Thuần tỉnh giấc sau một
đêm chập chờn. Cô quyết định tạm thời không báo cho Adam biết chuyện của Tiết Vịnh Vi, tốt nhất là khi nào anh đến tp ₲ thì hãy nói.

Sự thật phũ phàng này nên gặp nhau, trò chuyện trực tiếp là tốt nhất, ít
ra, nếu anh thật sự đau lòng thì cô cũng nhìn thấy, cảm thấy và có vẻ sẽ không phải an ủi, chỉ cần ngồi lặng im bên anh là được rồi. Bạch Tiểu
Thuần đẩy cánh cửa trên sân thượng, cả tp chưa hoàn toàn tỉnh
giấc trở nên dịu dàng hơn nhiều so với hình ảnh bận rộn thường ngày. Ánh sáng nhẹ vào buổi sáng sớm mềm mại như chiếc khăn lụa, lướt trên đôi má có cảm tưởng trong lành và mát mẻ, cô ngắm nhìn khung trời đang dần sáng
lên, đột nhiên nhớ tới hương bạc hà thơm mát, thoải mái ấy.

Mùi hương ấy là mùi vị thuộc về một người đàn ông.

Bốn ngày sau, Adam nhận lời mời của Lương Hán Sinh đến tp ₲.

Với tư cách là tổng thầu công trình, trong buổi đấu thầu trước tiên, về cơ bản, Lương Hán Sinh chỉ đi xem xét qua thị trường.

Chẳng qua là bên Du Thành CBD đã mang ra văn bản cụ thể về việc quy định toàn bộ cuộc gọi thầu phải được tiến hành hai lần, do đó đã thu được báo
giá và điều kiện tốt hơn.

Chỉ gặp nhau vài lần mà Lương Hán Sinh
đã có ấn tượng rất tốt về Adam, vì vậy mà anh đã từng ám chỉ rằng, chỉ
cần anh giành được gói thầu này, nhất định sẽ là trung tâm tư vấn du học trước tiên ký phối hợp đồng mua bán với Good.

Kết thúc vòng đấu thầu trước tiên, những nhà thầu nào có ý định đối đầu sẽ được xem những bản thiết kế cụ thể.

Với cùng một loại thiết bị, viện thiết kế sẽ dựa vào kích thước thiết kế
của đối thủ là Jarry để thiết kế bản vẽ, so với những người có ý định
link với nhau như Lương Hán Sinh và Good thì đây quả là một sự đả
kích ngoài ý muốn. Thiết bị mà Jarry phân phối trên thị trường luôn rẻ
hơn Good, nếu Lương Hán Sinh một mực muốn hợp tác với Good thì giá
trị của dự án sẽ tăng cao, hơn nữa sẽ không phù phù hợp với phương án thiết
kế ban đầu, trường hợp này trong bất kì vòng đấu thầu công trình nào
cũng gây ra tổn thất. Vì vậy Lương Hán Sinh vô cùng lo ngại, ông vừa
không muốn thất tín với Adam vừa không muốn mất thầu vì Good, đành phải
bỏ thời gian để gặp mặt, cùng nhau thảo luận sách lược.

Bốn giờ chiều, Adam kết thúc cuộc gặp mặt với Lương Hán Sinh.

Hai người thảo luận rất lâu. Lương Hán Sinh nhẹ nhõm nói, hai vòng đấu thầu
sẽ được tiến hành sau dịp Quốc khánh, Good nhất định phải nắm bắt thời
gian nghĩ biện pháp trên phương diện viện thiết kế, cho dù có thay đổi
trong bản vẽ thiết kế thì tốt nhất không nên để người khác phát xuất hiện này là những thiết bị của Jarry. Về vấn đề kinh doanh, nếu như Good không làm
được thì ông cảm thấy rất áy náy, trong môi trường kinh tế khó khăn hiện tại, Lương thị tuyệt đối không thể đánh mất thời cơ nhận thầu cả công
trình chỉ vì một nhà sản xuất. Ông còn cho biết, hiện tại người phụ
trách quản lý tiêu thụ sản phẩm phía Jarry đã nhờ người đỡ lời, chỉ cần
Lương thị thay đổi chủ ý thì nhất định cả hai bên sẽ giành được chiến
thắng.

Lương thị là một trung tâm tư vấn du học niêm yết uy tín và nổi tiếng,
được hợp tác với Lương thị là niềm mong ước của rất nhiều trung tâm tư vấn du học. Đây là
lần hợp tác trước tiên giữa Good và Lương thị, cũng là thời cơ mà Adam khó
có thể giành được, không thể ngờ lại rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng
nan này.

Mặt trời tỏa nắng, sóng vỗ cuồn cuộn.

Dưới thời
tiết nóng như lửa, Adam ăn mặc vẫn rất chỉnh tề. Anh vừa từ từ kể
tóm tắt sự việc vừa nhâm nhi một cốc cà phê, không hề biểu lộ vẻ hoang
mang, lo sợ như trong tưởng tượng của Bạch Tiểu Thuần.

Anh lúc nào cũng điềm tĩnh như vậy cho dù tình hình thực sự không được lạc quan.

“Anh cũng biết đấy, bên thiết kế đa số của dự án này là Viện Thiết kế số 3 Bắc Kinh, viện thiết kế này mời Thư Kiến và Hứa Thành Công cùng nhau
chỉ đạo, do đó…” Chuyện náo động ở Hà Viên vẫn chưa lắng xuống, sếp
Lý thận trọng liếc nhìn vẻ mặt của Tổng giám đốc, phân vân nói: “Mặc dù về sau tôi cũng nỗ lực thử liên hệ với Thư Kiến thông qua các mối quan hệ khác nhưng đáng tiếc lần nào cũng không gặp được ông ấy. Tôi đang nghĩ
rằng, chẳng lẽ ông ấy vẫn còn giận dữ vì chuyện lần trước. Hứa Thành
Công và tôi cũng có mối quan hệ bạn thân, bản thân ông ấy cũng rất thích
sản phẩm của tất cả chúng ta, chẳng qua là… Nếu không, tất cả chúng ta lại tìm cơ
hội khác để gặp Thư Kiến xem sao.”

“Ông đã nhiều lần yêu cầu gặp
mặt như vậy rồi mà ông ta vẫn không tán thành, lần này tiếp tục đi gặp thì e rằng tỷ lệ thành công rất thấp.”

Cô mới dịch một nửa, Adam đã trả lời như vậy.

Sếp Lý và cô đứng ngây ra, sếp Lý có vẻ cho rằng anh đã có dự tính riêng
cho vấn đề này, Bạch Tiểu Thuần thì lại nghĩ rằng anh ngày càng vững
tiếng Trung hơn.

“Ý của anh là…”

Mặc dù tuổi đời của sếp Lý gần gấp đôi tuổi Adam nhưng ông chưa từng một lần đoán nổi tâm trạng của anh, cũng giống với việc hai cha con Thư Kiến xưa nay không thể đắc tội, mà lại xảy ra chuyện Adam và Thư Hạo Nhiên đánh nhau. Qua sự việc
đó, Thư Kiến vẫn còn thích Good mới là lạ. Về dự án CBD Du Thành, từ lâu ông đã tạo mối quan hệ tốt đẹp với Hứa Thành Công, giờ đây bản thiết kế lại phải căn cứ vào kích thước của phía Jarry, không khó để đoán ai
đang ngầm giở trò.

Toàn bộ những điều sếp Lý nghĩ tới, Bạch Tiểu Thuần đều có thể đoán ra.

Cô thậm chí còn đoán sếp Lý nhất định sẽ tư duy về hành vi của Adam tối
hôm đó, chẳng qua Adam là cấp trên nên không tiện chỉ trích, phê bình
trước cuộc họp.

Cô là người hiểu rõ vì sao anh lại ra tay, vậy
thì nên cho rằng anh không hề quan tâm đến tình hình trung tâm tư vấn du học, hay cho
rằng anh thực ra không hề có lỗi?

Ánh mặt trời sáng chói chiếu
qua khung cửa sổ, cô liếc nhìn anh nho nhã nhấp từng ngụm cà phê, ánh
nắng chan hòa đậu trên vai anh.

Có vẻ là do quá chói mắt, trong phút chốc cô đã bị anh làm cho chóng mặt.

Adam nhẹ nhõm đặt cốc cà phê xuống, khẽ nheo mắt.

Nhìn ngang, hàng mi cong cong màu vàng nhạt của anh giống như chiếc ô, che phủ cả mí mắt.

Anh đang trầm tư tư duy trước khi mang ra quyết định trọng đại.

Bạch Tiểu Thuần đang mải nghĩ, bỗng giật bắn người.

Bắt nguồn từ khi nào mà mình lại hiểu cả những cử chỉ và thần thái của anh thế này?

Cô nhớ mang máng cuốn tiểu thuyết mà cô đã đọc hồi còn học đại học, trong
đó đã viết, nếu như bạn yêu một người thì ánh nhìn sẽ trở thành thước đo
và kính hiển vi tốt nhất, chiếc áo sơ mi của anh cỡ số mấy, giày da của
anh cỡ bao nhiêu, anh buồn hay vui, bực tức hay giận dữ, lòng rộng lượng
mở rộng đến nỗi hình như từ trước đến nay, bạn hiểu rõ mọi thứ thuộc về anh mà không cần phải hỏi. Vì sao lại như vậy? Giải đáp rất đơn giản, là bởi bạn quan tâm tới anh ấy, trong lúc đó, việc khó khăn nhất trên đời
chính là một người quan tâm tới người khác mà không cần điều kiện.

Bởi vì quan tâm…

Trong đầu cô cứ hiện lên những từ đó, cô cảm thấy mặt mình đỏ ửng như có luồng nhiệt từ bên ngoài chạy vào.

Thời gian trôi qua rất lâu, sếp Lý nói lại lần nữa.

Adam cuối cùng cũng ngước mắt, hai bàn tay đan chéo, đặt ở mép bàn, chầm
chậm nói: “Theo tôi được biết, mối quan hệ bạn bè giữa Hứa Thành Công và Thư Kiến không được tốt như người ngoài nhận xét.”

“Như thế nghĩa là sao?” Lần này sếp Lý đã hoàn toàn hiểu ra, ông ngạc nhiên hỏi lại.

“Có thể gọi thêm giúp tôi một cốc cà phê được không Sherry? Cảm ơn.”

Anh quay đầu lại, đôi mắt xanh long lanh trong suốt, giống như khung trời
trong sáng và thuần khiết, khiến người ta có cảm tưởng chỉ muốn giơ tay
để chạm vào. Anh nhắc cô không cho đường và cho một ít sữa vào cà phê,
Bạch Tiểu Thuần gật đầu đứng dậy, trong đầu hiện lên dấu hỏi chấm to
tướng.

Rõ ràng có thể gọi nhân viên phục vụ mang đến, vì sao phải bảo mình đi?

Càng đến gần quầy bán hàng, mùi vị của mùi cà phê xay càng đậm đà.

Cô nghi ngờ nhìn trộm về phía bàn họ đang ngồi, vì ngược sáng nên cô không nhìn rõ khuôn mặt của sếp Lý, không thể nhận thấy sắc mặt của họ như vậy
nào. Vài phút trôi qua, một cốc cà phê mùi vị đậm đà đã được pha xong, cô bê về bàn, thấy sếp Lý đang vùi đầu hút thuốc lá. Adam không có thói
quen hút thuốc lá, vì vậy sếp Lý luôn lưu ý điều này, khi có Adam bên cạnh, ông tuyệt nhiên không hút thuốc lá trước mặt anh, lúc nào thèm lắm mới ra
ngoài hút một điếu, sao ngày hôm nay đột nhiên ông lại sơ ý như vậy? Cô thấy
sếp Lý luôn nhìn ra bên ngoài, ngoại trừ việc liên tục hút và nhả khói
ra, hình như không có bất kỳ hành động nào khác. Khi điếu thuốc cháy
đến kẽ tay, sếp Lý mới hoàn hồn, dụi điếu thuốc vào gạt tàn, sau đó
trịnh trọng nói: “Có thể thử xem sao, chẳng qua là…”

“Bất kỳ
quyết định nào cũng có những rủi ro nhất định, dựa vào tình hình hiện
nay chỉ có thể làm như vậy.” Adam hình như đã đoán được ông muốn nói
gì, trả lời một cách kiên quyết.

“Bạch Tiểu Thuần và Thư Hạo Nhiên là bạn học…”

“No!”

Chưa kịp lo sợ thì anh đã dứt khoát mang ra lời phủ nhận.

Sếp Lý thở dài, rời khỏi bàn.

Vì Adam vừa xuống sân cất cánh đã nói tối nay phải đi tiếp một vị khách quan
trọng, muốn Bạch Tiểu Thuần đi theo phiên dịch, không có cách nào từ
chối nên cô đành phải tiếp tục ở lại.

Vậy mà khi sếp Lý đứng dậy, ông ném cho cô một cái nhìn đầy hàm ý, cho dù là người không nhạy bén
thì cũng đơn giản phát xuất hiện. Trước khi đi, ông lấy một bức chuyển phát nhanh vẫn còn nguyên tem từ trung tâm tư vấn du học Thuận Phong đặt trên bàn, nói Quách Hà đã ký và nhận vào sáng nay, vì chị ấy không kịp đến phòng làm việc
nên ông mang tới đây. Liếc thấy trên biên lai vẫn còn để trống dòng
người gửi và địa chỉ, Bạch Tiểu Thuần đoán này là hóa đơn của tổng công
ty gửi, cô chẳng nghĩ gì, nhét toàn bộ vào túi xách.

Từ ngữ ngắn
gọn, ý nghĩa đầy đủ được trổ tài rõ trong bức thư, nói trước sáu giờ
nhất định phải xử lý hết số bưu kiện lớn đã thu được trong thời gian
gần đây, Adam cảm thấy vô cùng áy náy, anh nhanh chóng nói xin lỗi và mở
iPad.

Bạch Tiểu Thuần đã quen phải chờ đợi, cô chẳng cảm thấy có
vấn đề gì, sau thời điểm nghịch smartphone, cô khởi đầu nằm bò trên bàn, nhìn
mọi người đi qua đi lại bên ngoài.

Trời mùa hè nóng nực, vạt váy
tung cất cánh. Những lớp bụi trên đường cất cánh mù mịt trong tia nắng chiều, một
tiệm bán hoa nơi góc phố bày rất nhiều loại hoa, nào thì hoa hồng đỏ,
bách hợp trắng, mãn thiên tinh, uất kim hương. Chúng nằm xen kẽ, thi
nhau đua nở rực rỡ. Quán cà phê vắng vẻ, trầm mặc khiến thời gian ở đây
hình như trôi chậm lại, nhịp sống hối hả và dòng xe vội vàng đều thuộc về một khoảng thời gian và không gian khác.

Xem Thêm  Lịch sử hình thành vũ khí trên thế giới - nguyên thủy vũ khí

Lén nhìn chàng trai đang chú tâm làm việc, lúc này, giữ lặng im là cách tốt nhất.

Bất giác khóe mắt cong lên, tạo thành những tia sáng của niềm vui mãn
nguyện mà lâu rồi cô chưa thấy, vì không ngủ trưa nên đầu óc mơ màng
buồn ngủ, cô không để tâm mình đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ.

Nhưng thật sự cô rất thư thái, thoải mái.

Lúc mở mắt ra, Adam đã tắt iPad lại từ lúc nào, một tay chống cằm, lặng lẽ nhìn cô.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối hẳn.

Trong nháy mắt, Bạch Tiểu Thuần giống như bị một ai đó giội một gáo nước lạnh lên đầu, tỉnh táo trở lại, môi run run, cuống cuồng cầm smartphone lên
xem giờ.

“Mấy giờ rồi? Xin lỗi có phải tôi đã làm lỡ cuộc hẹn của anh không? Không biết tại sao tôi lại ngủ thiếp đi được, anh… tại sao không gọi tôi dậy?”

“Không sao.” Adam mỉm cười, nhìn đôi má ửng hồng trước mặt. “Cuộc hẹn hôm nay tôi sẽ không đến muộn đâu.”

“Nhưng đã sáu rưỡi rồi.” Cô áy náy chỉ tay vào smartphone.

“Ok! Sherry, nhưng trước khi đi, tôi muốn xác nhận một việc trước, tối nay
đúng là em không bận việc gì, không hẹn với ai thật chứ?”

“Đương
nhiên rồi! Bình thường sau thời điểm tan ca, tôi rất rảnh, hơn nữa, anh cũng
đã bảo tối nay ra ngoài cùng anh rồi, cho dù có việc thì tôi cũng có thể sắp xếp được.”

“Cảm ơn em. Vậy chúng ta đi nhé!”

Dọc
đường, Adam cũng không nói là đang di chuyển đâu, có vẻ rất thần bí, như đã
chuẩn bị từ trước, anh chỉ lấy ra một mảnh giấy nhỏ, mang cho người lái
xe.

Trong khoảnh khắc, chiếc xe chạy biến vào màn đêm.

Đang là giờ tan tầm, trên đường xe cộ đông như kiến.

Thấy trời đã tối, Bạch Tiểu Thuần thấp thỏm không yên.

Từ trước tới nay, bất kể là hẹn ai, Adam đều tuyệt đối đúng giờ, anh còn
có thói quen đến trước năm phút, người rộng lượng như anh không lúc nào
quở trách người khác, nhưng lần này anh tự thấy mình thật quá đáng…

“Sao lại ngủ quên được chư?”

“Sherry! Em không tò mò chúng ta đang đi đâu sao?”

Vừa nhìn thấy vẻ bất an của cô, Adam khẽ cười, không quan tâm tới dòng xe cộ đang chật như nêm ngoài kia.

“Đây là thành phố G, tôi quen thuộc nó hơn anh, đi đâu tôi cũng có thể về được. Hơn nữa, tôi tin anh!”

Vẫn còn đang tự trách mình vì sao lại ngủ quên, cô liến thoắng trả lời mà
mắt vẫn dán vào cột đèn đỏ trước mặt, lông mày nhíu chặt. Trong bóng
tối, gương mặt tuấn tú kia lộ rõ vẻ thích thú, Adam cười đầy ngụ ý, nhẹ
nhàng nói: “Đừng lo, tuyệt đối không đến muộn đâu…”

“Trước nay anh luôn luôn đúng giờ, còn nói đến muộn là hành động không tôn trọng đối phương.”

“Phải, đúng là tôi có nói như vậy, nhưng mà…”

“Cuối cùng cũng đi được rồi!! Bác tài, phiền bác chạy nhanh một chút, chúng cháu đang vội, cảm ơn bác!”

Bạch Tiểu Thuần mải mê nhìn về phía trước mà không lưu ý đến nét mặt đầy ngụ ý của Adam, liên tục thúc giục bác lái xe bằng tiếng Trung. Chắc là có
công an giao thông đến phân làn, đoạn đường dài hun hút đã khởi đầu nhúc
nhích.

Nơi đến cũng không xa lắm, qua ba chỗ ngoặt là đến nơi.

Ngoài cửa xe, nhìn kĩ thấy ba chữ tiếng Anh rất to màu xanh nước biển sáng lấp lánh trên biển quảng cáo: “THE BIG BLUE.”

Cô còn nhớ, đây là tên dịch sang tiếng Anh của một phim điện ảnh Pháp.

Này là Đại dương xanh thẳm, bộ phim có sự góp mặt của diễn viên nổi tiếng
người Pháp Jean Reno, cũng chính là tay sát thủ Léon độc thân lạnh lùng,
làm điên đảo trái tim của biết bao cô gái trẻ trong The Professional[2]. So với The Professional, The Big Blue có nhiều yếu tố văn nghệ hơn,
điều khiến Bạch Tiểu Thuần ấn tượng sâu sắc nhất chính là vô số cảnh
quay những bờ biển xanh ngút ngàn, bát ngát mà yên bình. Thực sự biển xanh đến mức khiến người ta cảm thấy vô cùng thoải mái, xem một lần mà nhớ
mãi mãi.

[2] Sát thủ chuyên nghiệp.

Đặt tên phim như vậy chứng tỏ khả năng của tác giả cũng không đến nỗi nào.

Đang nghĩ sao mình lại không biết có một quán ăn kiểu tây như vậy này trong tp ₲, Adam đã kéo cô bước vào chiếc cổng vòm của The Big Blue.
Đi qua đoạn đường thoang thoảng mừi hương tối mịt mờ, cho đến khi đứng
trước một căn phòng trang hoàng lộng lẫy, mới thấy có ánh sáng. Căn
phòng này như mang người ta vào một toàn cầu màu xanh vậy. Màu xanh da
trời, xanh xám, xanh tím than, xanh hoàng hôn, xanh bạc, các màu xanh
hòa lẫn, điểm xuyết, tạo thành bầu không khí trong lành, thoải mái, hoàn
toàn không rối mắt chút nào.

Sau thời điểm nói tên mình với người phục vụ, anh quay sang, khẽ thì thầm với cô: “Màu xanh mà em yêu thích đấy!”

“Đẹp quá!” Ánh đèn buông lạnh nhạt, chuyện như trong mơ khiến Bạch Tiểu Thuần ngây ngất ngắm nhìn.

“Mời vào!”

“Bạn anh vẫn chưa đến, có cần đợi thêm chút nữa không ạ?”

Sương mù xanh mỏng nhẹ nhõm lướt qua căn phòng im ắng, vắng lặng, treo lơ
lửng giữa trần nhà là chiếc đèn chùm bằng nến trắng, vừa cổ kính vừa
lãng mạn.

Vải trải bàn không dính chút bụi, trên bàn đặt sẵn một bó hoa bách hợp.

“Người mà hôm nay anh muốn gặp chỉ có em thôi!”

“Tôi???” Đôi mắt to tròn mở to, Bạch Tiểu Thuần vô cùng ngạc nhiên.

“Tiểu Thuần! Sinh nhật vui vẻ!”

Anh nói thật rõ ràng bằng tiếng Trung.

Cô có thể tưởng tượng được rằng anh đã luyện tập rất nhiều lần trước khi
nói, anh đã khiến cô cảm động, nhưng ngày hôm nay là ngày sinh nhật của người nào
chứ? Những ánh nến như đang nhảy nhót đột nhiên sáng bừng, vài người
phục vụ ăn mặc chỉnh tề mang bánh sinh nhật bước tới, mỉm cười, hát bài
hát chúc mừng sinh nhật.

Chờ họ đặt hết các thứ lên bàn, Adam mới mỉm cười giải thích: “Anh hỏi thầy giáo dạy tiếng Trung, ông nói rất
nhiều người Trung Quốc không mừng sinh nhật theo lịch dương, cũng là
ngày sinh ghi trên minh chứng thư, mà tính theo lịch âm, lịch mà người
Trung Quốc đón tết gia truyền, sinh nhật năm nay của em đúng lúc anh phải sang Nhật dự đại hội giao lưu các doanh nghiệp toàn thế giới, không về kịp,
anh đành tổ chức sinh nhật sớm cho em, mong em đừng ngại. Và…”

Anh cúi đầu, lấy ra một chiếc hộp nhỏ màu xanh bạc, nhẹ nhõm nói: “Đây là quà sinh nhật anh tặng em!”

Bạch Tiểu Thuần ngồi im trên ghế, không nhúc nhích, ngây người nhìn chàng
trai dịu dàng ngồi đối mặt. Cô quen đón sinh nhật theo lịch âm, nếu anh không nhắc, cô cũng không nhận thấy ngày hôm nay là ngày sinh nhật theo lịch
dương của mình.

“Anh… Sao anh biết hôm nay là ngày sinh nhật theo lịch dương của tôi?”

Biết bao nhiêu từ nhảy múa ở trong đầu cô nhưng những lời nói ra lại là một câu rất bình thường.

“Công ty có hồ sơ của tất cả nhân viên, anh biết số chứng minh thư của em. Adam đẩy hộp quà về phía cô. “Em mở ra xem đi!”

“Là gì vậy?” Bạch Tiểu Thuần do dự, tim đập rất nhanh, tưởng như có thể nhảy ra khỏi lồng ngực bất kì lúc nào.

“Không phải vật gì quý giá, em yên tâm.” Ánh lửa soi sáng, nét mặt ngơ ngẩn
của cô hình như dần mềm mại, dịu ngọt trở lại, Anh rót sâm panh vào ly
của cô, tiếng động nhẹ nhõm từ từ lan tỏa trong không khí, giống hệt một
buổi chiều êm đềm, tĩnh lặng, có người ngồi bên nhẹ nhõm kể cho cô nghe những mẩu chuyện cổ tích.

“Anh nghĩ so với em, ý nghĩa của món
quà không nằm ở giá thành mà là ở giá trị của nó. Tất nhiên, giá trị của
mỗi món quà so với từng người không giống nhau, một số thứ so với một
số người không phải là thứ trọng yếu, thậm chí nó không đáng một xu,
nhưng so với người khác, nó là một báu vật. Nhân loại cũng thế
thôi.”

Miệng lẩm bẩm mấy chữ “người đắng, ta ngọt”, cô mang tay
cầm chiếc hộp, hoàn toàn cảm động bởi lời giải thích của anh. Cô tháo
chiếc dây buộc màu bạc ra, mở nắp hộp, thấy chỉ có một mẩu giấy màu vàng nhạt.

Cô ngập ngừng, từ từ mở ra.

Những nét chữ như bông hoa tường vi đón gió, nở rực rỡ.

“Tiểu Thuần, sinh nhật vui vẻ!”

Phần giữa trống không, những chữ xiêu xiêu vẹo vẹo, từng nét, từng nét rõ
ràng, mặc dù được viết thận trọng nhưng nét chữ vẫn ngây ngô như của đứa
trẻ mới đi học. Ánh nhìn cô dừng lại ở chữ “Thuần”, nét móc câu được viết hai lần mới hoàn chỉnh, bất giác sống mũi cay xè.

“So với đa số người nước ngoài, chữ Hán là kiểu chữ vô cùng phức tạp, vì do yêu cầu
của công việc và thời gian, anh chỉ học nghe nói, thời gian học viết rất ít, vì vậy giờ đây anh hầu như có thể nghe hiểu hết, nhưng lại không
biết viết và nhận mặt chữ. Thầy giáo đã dạy anh rất nhiều lần, nhưng…
anh xin lỗi, anh không viết đẹp được như chữ thầy…” Thấy cô cứ cúi
đầu, nhìn mãi vào mẩu giấy, Adam sợ cô u sầu liền vội vàng giải
thích.

“Không, anh viết rất đẹp. Cảm ơn anh! Đây là món quà sinh
nhật tuyệt…” Cô nghẹn ngào, rồi hắng giọng nói tiếp. “…là món quà
sinh nhật tuyệt vời nhất mà tôi đã từng nhận!”

Nhớ lại lúc đọc
bức thư tình một nghìn chữ khi đang trên tàu về quê đón Tết, lúc này
trên tay cầm mẩu giấy chỉ có vỏn vẹn mấy chữ mà cô có cảm tưởng nó rất
nặng, không kém gì ngày hôm đó…

Cũng là một cách yêu thương
nhưng không trực tiếp nói ra, Thư Hạo Nhiên thì cất cánh bướm, dùng văn
chương để thổ lộ, còn Adam, anh đem toàn bộ tình ý gửi vào môn văn nghệ vừa lạ vừa khó mà anh mới học.

Thời kì học, ở trường cô cũng có rất nhiều người nước ngoài. Lúc đó cô đã hiểu, học chữ Hán là một việc
vô cùng phức tạp. Huống hồ, đúng như những gì Adam nói, thời gian học
tiếng Trung của anh đều là tranh thủ những lúc công việc thảnh thơi.

Dùng từ ngữ mẹ đẻ của đối phương để thổ lộ lời cảm ơn mới trổ tài được sự chân tình, lẽ nào tình yêu cũng thế?

Nếu như có một chàng trai vì bạn mà chăm chỉ học từ ngữ của các bạn, tôn
trọng và hiểu biết văn hóa của quốc gia bạn, vậy thì tình cảm tận sâu
đáy lòng anh ấy còn cần phải dùng những thứ khác để thổ lộ không?

“Nghe em nói vậy, anh rất vui!” Đôi mắt xanh long lanh tỏa sáng, Adam cười
sung sướng như đứa trẻ thu được phần thưởng vậy. “Em vừa nhắc tới từ
“đường”, có nghĩa gì vậy?”

“Người đắng, ta ngọt. Tôi không biết
từ thạch tín tiếng Anh nói thế nào, chỉ biết rằng này là một loại thuốc
cực độc.” Cô thận trọng cất mẩu giấy thơm vào hộp, hình như trái tim đang
bị lay động trong gió đông ấm áp, nhẹ nhõm nói tiếp. “Nghĩa của câu này cũng gần giống câu anh nói trước đó, nghĩa là một đồ vật so với những
người khác nhau cũng sẽ có giá trị khác nhau, so với tôi có thể là một
viên kẹo ngọt, một thứ rất tốt, nhưng so với người khác, đó có thể đó
lại là thuốc độc.”

“À, anh hiểu rồi!” Adam như lĩnh ngộ, mắt sáng lên, ánh nhìn như ánh trăng tràn xuống, nhẹ nhõm nói: “Vậy so với em,
món quà của anh là thuốc độc hay là kẹo ngọt?”

Cuối cùng cũng đến lúc…

Cuối cùng cũng đến lúc thẳng thắn thổ lộ, đến lúc phải đối mặt trực tiếp.

Hình như trong căn phòng chỉ còn nghe thấy tiếng đập thình thịch của hai
trái tim, mặt Bạch Tiểu Thuần đỏ ửng, cô vừa muốn trốn tránh khỏi ánh
mắt đầy tình cảm đang chờ đợi của anh, nhưng lại bị thu hút bởi ánh nhìn
xanh hơn, trong hơn toàn bộ những màu xanh mà cô từng thấy, quá giống với màu xanh biển lớn mà cô không thể nào quên trong The Big Blue, sâu thẳm nhẹ nhõm, mang đến một cảm tưởng yên tâm rất kỳ diệu. So với một người phương Tây như Adam, toàn bộ những gì được xem là súc tích che giấu bên
trong chẳng qua cũng chỉ là bản chất thẳng thắn mà thôi, người thông
minh như anh ngạc nhiên hỏi một câu vừa trực tiếp vừa khéo léo như vậy là
lẽ hẳn nhiên.

Thấy cô đang tư duy, mặt và cổ trở nên đỏ ửng, Adam thấy mềm lòng.

Anh không thay đổi đề tài để xua đi sự ngượng ngùng hoặc nhường bước mà luôn nhẹ nhõm nhìn cô chú tâm…

Nếu bản thân không quyết định được, cô chỉ biết lùi bước hoặc coi như không biết gì. Cũng tương tự như buổi tối ở Hà Viên hôm đó, nếu anh không chủ
động nhắc đến, e là mãi mãi cô cũng không nhắc đến, vết thương sẽ chẳng
lúc nào được chữa lành.

Đáng tiếc là, do tác động của tình hình
khủng hoảng kinh tế, anh không chỉ đối mặt với một loạt những khó khăn
tại CBD Du Thành mà còn đối mặt với chính tình cảm của mình. Vì vậy,
anh không thể cứ mãi lặng lẽ chờ đợi như trước đó, lần này nhất định
anh phải tấn công trước. Để mang ra quyết định đúng đắn khi khắc phục
vấn đề phức tạp, trước tiên là phải tìm được giải đáp cho vấn đề then chốt.
So với anh lúc này, sự lựa chọn của cô là trọng yếu nhất, điều này tác động đến toàn bộ các quyết định khác trong cuộc sống của anh.

Bạch Tiểu Thuần vẫn cúi gằm mặt trước ánh nhìn của anh, trong đầu cứ mơ mơ
hồ hồ, không nói được câu nào. Không phải vấn đề chọn cái này hay cái
kia, nhìn thì dễ, nhưng thực ra chẳng dễ chút nào.

“Em…” Yên
lặng rất lâu, cô đoán anh sẽ không chuyển đề tài, liền dừng lại, khó
khăn lắm mới thốt được một câu: “Có thể để ăn xong hẵng nói được không?”

“Được.” Bộ dạng vừa khó xử vừa không dám nói thẳng, còn giả vờ điềm tĩnh của cô thật rất dễ thương, Adam không kìm được, bật cười, sau đó nâng cốc nói:
“Chúc mừng sinh nhật!”

Món thịt bò tái chín sáu phần được mang
lên, mùi vị vô cùng thơm ngon, vừa cho vào miệng, vị béo ngậy lan nơi
đầu lưỡi. Trước đó, hình như trong lúc trò chuyện phiếm, cô đã từng nói cô không thích ăn thịt bò nấu tái hai, ba phần. Bạch Tiểu Thuần cúi
đầu, chậm rãi ăn, nhưng thực ra cô đang nghẹn muốn chết. Những gì cô nói anh đều lưu tâm, hơn nữa còn thực hiện.

Tư duy cho cùng, đó cũng là vì anh có lòng.

Lén nhìn người đàn ông đang rất nhẹ nhõm, lịch sự ngồi ăn đối mặt, kìm
nén cảm tưởng sống mũi cay cay, cô nhớ lại một câu nói thời học viên:
“Thản nhiên mỉm cười uống rượu độc, chỉ cần đó là rượu do chính tay mình pha chế.”

Thực ra, kẹo ngọt cũng tốt, thuốc độc cũng không vấn đề gì, có ý nghĩa gì chứ, trọng yếu là, những thứ đó bắt nguồn từ ai.

Lúc rời khỏi The Big Blue vừa đúng tám giờ bốn mươi phút, hai người đột nhiên cùng lặng im, thả bộ trên đoạn đường tấp nập.

“Nếu…”

“Vẫn chưa hết buổi tối, anh đừng bắt em trả lời… Em vẫn đang nghĩ… em
đang nghĩ rất nghiêm túc.” Thấy anh mở màn bằng một câu giả thiết, Bạch
Tiểu Thuần vội xen ngang.

Cô chẳng thích từ “nếu” này chút nào.

Một ngày điều “nếu” đó xảy ra, mọi việc không còn thay đổi được nữa, cũng
giống việc nếu năm xưa, nếu bạn không muốn trả lời thì sẽ ra sao…

Một tay anh cầm áo khoác, một tay nhấc túi xách, bao quanh Adam là vầng
sáng nhàn nhạt tỏa ra từ những ngọn đèn đường, vầng trán cao, chói sáng
khiến người ta phải ngước nhìn.

“Ý anh muốn nói là, nếu em không ngại, anh đưa em về.”

“Hả?” Cô kêu to, hai má đỏ ửng, lắp bắp: “Không, em không… ngại, em sẽ gọi taxi!”

“Đi xe bus được không? Đường về Westin không xa, gần đó lại có trạm xe bus, em vẫn thường đứng đó đợi xe sau khi đưa anh về mà.”

“Hả???”

Mang một chàng trai ngoại quốc đẹp trai lên xe bus chắc nịch sẽ làm mọi người lưu ý, hơn nữa, chen chúc trên xe gần một tiếng đồng hồ, liệu anh có
chịu được không?

“Không được đâu! Anh sẽ về khách sạn muộn mất.”

“Anh chỉ muốn đi trên con đường mà em hay đi.” Adam cười, nhíu mày, nhìn cô
với ánh nhìn buồn rầu. “Tuy mỗi tháng anh đều đến tp này một lần,
thậm chí là hai, ba lần, mặc dù nhiều lúc anh có thể hiểu em đang nghĩ
gì nhưng nói cho cùng, vẫn còn xa cuộc sống thực của em nhiều quá. Em
cũng biết rồi đấy, công việc của anh vô cùng bận rộn, do đó, mỗi lần
gặp mặt, anh mong có nhiều thời gian ở bên em một tí, như vậy anh mới
có thể cảm thu được rõ ràng cuộc sống thường nhật của em, cùng đi xe
bus, cùng ngắm phong cảnh đường phố…”

“Lần trước ở sân bay, anh đòi đi xe bus về khách sạn, cũng là muốn có nhiều thời gian bên em hơn phải không?”

Trời về đêm càng lúc càng tối.

Câu nói của anh theo gió thoảng đến bên tai, tâm trạng Bạch Tiểu Thuần phút chốc trở nên phức tạp. Thì ra, toàn bộ mọi thứ đều xoay chuyển theo vòng tuần hoàn, chỉ là bản thân mình quá chậm rãi mà thôi. Trả lời rõ ràng
với trái tim, cô ra sức kìm nén dòng nước mắt đang chực tuôn trào, ngẩng đầu nhìn anh, nhẹ nhõm nói:

“Chúng ta đi đón xe bus thôi nào.”

Hơn chín giờ tối, trên xe bus chỉ có vài người, trừ một số đang ngủ gật,
những người còn sót lại đổ dồn ánh nhìn hiếu kỳ, ngạc nhiên về phía Adam lúc
anh bước lên xe.

Là một tp quốc tế hóa cao, hiển nhiên có
rất nhiều người nước ngoài, chỉ có điều người ta thường thấy người da
đen đi xe bus nhiều chứ người da trắng lại vô cùng ít, hơn nữa, này lại
là một chàng trai da trắng, mắt xanh, cao to, anh tuấn. Vốn không quen
trở thật tâm điểm lưu ý của mọi người, Bạch Tiểu Thuần chạy thẳng đến
ghế ngồi, Adam không hề tỏ ra ngượng ngùng hay khó chịu, chỉ mỉm cười
đáp lại ánh nhìn dò xét của mọi người. Sự thản nhiên của anh khiến những
người kia thấy ngại, đến bến tiếp theo, chẳng còn ai quay ra nhìn trộm
anh nữa.

Không cần phải nói, cho dù là ở Thượng Hải, Vũ Hán hay
là ở đây, chẳng có lúc nào anh bận rộn bằng lúc này. Anh chú tâm nhìn
ra bên ngoài, luôn miệng hỏi cái này, cái kia, vẻ mặt ngoan ngoãn lúc
thì cười, lúc thì lặng im, hình như chẳng ai nhận thấy anh là ông chủ của một trung tâm tư vấn du học lớn.

Thời gian vui vẻ trôi qua rất nhanh, đến lúc
gần xuống xe, đột nhiên Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến hai chuyện khiến tâm
trạng đang nhẹ nhõm, vui vẻ của cô trầm xuống. Trước tiên là tin Tiết
Vịnh Vi đã mất, thứ hai là việc liên quan đến hạng mục Du Thành CBD.

Có thể cô chậm rãi nhưng cô không ngu ngốc.

Lúc chiều, Adam cố ý để cô đi lấy cà phê, chắc là có ý tránh né điều gì đó.

Từ trước đến nay, vì luôn cần cô trợ giúp trong việc giao tiếp với người
khác, hầu như anh không hề che giấu cô điều gì, ngày hôm nay anh làm như vậy
thực sự rất đáng nghi ngờ.

Xe tới bến nhà cô, Adam xuống trước, cô vẫn đang mải tư duy, đi sau anh.

Không biết là do sự tập trung bị phân tán hay do giẫm phải hòn đá, chân trái
vẫn còn trên xe mà cô đã bổ nhào về phía trước, may mà Adam phản ứng
nhanh, nghiêng người đỡ lấy cô.

Vòng tay anh luôn rộng mở, lúc nào cũng ấm áp, Bạch Tiểu Thuần vội vàng cảm ơn.

“Em đang nghĩ gì vậy?”

“Em… Xin lỗi anh, có một việc mà em vẫn chưa kịp nói cho anh biết, bốn ngày trước… Vivian đã tự sát.”

“Sao cơ???” Adam ngạc nhiên, bất giác nắm chặt hai tay vừa mềm vừa lạnh. “Tự sát?”

“Anh cũng thấy kỳ lạ, phải không?”

Hai người đứng rất gần nhau, cô có thể cảm thu được ánh sáng tối mờ trong
ánh nhìn đầy ngạc nhiên và đau lòng của người đàn ông đang đứng trước
mặt.

“Anh nghĩ, chắc là cô ấy đi tìm Tiêu Vị.”

Rất lâu sau anh mới nói, giọng rất nhẹ, như sợ làm kinh động đến điều gì đó.

“Tuy vậy em thấy cô ấy chọn cách tự sát thực sự khiến người khác ngạc nhiên,
cô ấy là người phụ nữ dũng cảm nhất mà em từng gặp.”

“Rất nhiều
người cho rằng tự sát là một hành động hèn kém, theo anh thì một số
người tự sát chẳng qua này là việc theo đuổi không được phép chùn bước.”

“Việc theo đuổi không được phép chùn bước?”

Gió thổi cất cánh tà váy, để lộ một đường cong nhẹ nhõm.

Bạch Tiểu Thuần chú tâm nhìn anh, hình như tâm trạng của anh đang rất nặng nề, cô muốn xem xem có phải mình đã nhìn nhầm…

Nhưng rõ ràng cô thấy được vài phần lo ngại, nặng nề như đã từng trải qua trong ánh nhìn anh.

“Đúng vậy, theo đuổi! Dù can đảm đến đâu cũng sẽ có lúc gặp phải những chuyện nặng nề không thể gắng gượng.” Anh nhíu mày, nhìn người con gái đang
đứng rất gần mình, ánh nhìn và giọng nói vẫn đầy kiên định. “Năm anh mười hai tuổi, mẹ anh mất vì bệnh ung thư não, sau đó, bố anh lúc nào cũng
u sầu không vui. Em biết không, so với anh, bố luôn là người dũng
cảm nhất, ông rất thông minh, kiên định, chăm chỉ, uyên bác, anh đã từng nghĩ, người thông minh, biết nhìn xa trông rộng như ông có vẻ sẽ không
có khó khăn nào không thể vượt qua. Nhưng anh đã sai, mẹ anh tử vong là
một chuyện không thể gắng gượng so với ông. Năm anh mười tám tuổi, ngày thứ ba sau thời điểm anh nhập học tại trường Đại học Công nghệ California,
ông uống thuốc tự tử, bên cạnh thi thể ông đặt tấm ảnh chụp chung với
mẹ.”

“Bố anh…”

Thảo nào anh nói mình là con một, nói
mình rất độc thân, vì vậy anh mong ước được tìm tòi vũ trụ, anh nói có một
số chuyện một khi nghĩ lại sẽ giống như là trải qua một lần nữa…

Thì ra là vậy!

Trong lòng đang rất đớn đau, cô nhẹ nhõm nói: “Chắc chắn là bố mẹ anh rất yêu thương nhau.”

“Bố anh nói, đối với ông, anh là người thừa kế vô cùng quan trọng trong cuộc đời ông, còn mẹ anh là cả thế giới đối với ông!”

“Vì vậy anh cho rằng, sự ra đi của Vivian là đang theo đuổi Tiêu Vị, giống như bố anh theo đuổi mẹ anh, đúng không?”

“Phải.” Anh gật đầu, lông mày nhíu chặt. “Bố tin rằng anh trưởng thành có thể
tự chăm sóc tốt cho bản thân, vì vậy mới yên tâm theo đuổi mẹ anh đến
một toàn cầu khác. Vivian đã phải chịu đựng cú sốc lớn nhưng vẫn luôn
sống kiên định, anh đã từng nghĩ, chắc nịch có điều gì đó giúp cô ấy
vượt qua. Trước đó, anh cho rằng cô ấy không yên tâm về bố mẹ mình, giờ đây mới thấy không phải như vậy, nếu không, cô ấy sẽ không lựa chọn chết chóc khi mọi việc đang dần trôi qua. Để giữ một người tiếp tục sống,
không phải chỉ có tình yêu, mà còn tồn tại sự hận thù.”

“Hận?”

“Đúng vậy, cô ấy hận Trần Quả.”

Mọi tư duy ban đầu về chết chóc của Tiết Vịnh Vi bỗng dưng ùa về, càng ngày Bạch Tiểu Thuần càng cảm thấy sự suy đoán của mình là đúng…

Khi chưa gặp Trần Quả, Tiết Vịnh Vi giống như “cái xác không hồn” vậy. Cứ
tưởng cuối cùng cũng thu được lòng thương xót của ông trời, ai ngờ, thứ mà Trần Quả mang đến cho cô không phải sự cứu vớt, mà là sự tổn thương
vô cùng.

Hắn bỏ trốn, để lại mình cô tiều tụy, chịu đựng mọi thứ.

Cuối cùng, cô cũng nhận thấy hắn không giống chàng thanh niên yêu cô ngày nào, với tính cách của Tiết Vịnh Vi, chắc nịch cô hận hắn đến tận xương tủy. Trần Quả hoàn toàn biến mất thì mọi hận thù mới tiêu tan, lúc đó, một
người thương tích đầy mình như cô cũng không còn đủ dũng khí sống tiếp
nữa. Hiện thực luôn tàn khốc như vậy, so với việc chỉ biết sống qua ngày này hay đắm chìm trong một vũng lầy giả dối, chi bằng chết một cách
thoải mái.

Đa số phụ nữ đều chọn phương pháp này.

Cho dù vẻ ngoài kiên định hay mềm yếu, sâu thẳm trong họ, không lúc nào thiếu dũng khí kiên quyết sống hoặc chết vì tình yêu.

Chỉ có điều, đời là bể khổ, liệu có mấy người được như bố của Adam, không ngừng theo đuổi người vợ đã mất sáu năm của mình?

“Thực ra, cô ấy xứng đáng nhận được tình cảm tốt hơn thế.”

Adam rất thông minh, mới đó đã có thể đoán điều cô muốn nói.

“Xứng đáng nhận được tình cảm tốt hơn.” Anh đã từng tự nhủ với bản thân mình câu này.

Bạch Tiểu Thuần ủ rũ, không biết nói gì.

Thuốc Độc Của Người Kẹo Ngọt Của Tôi

11: Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của …

Đọc

Lưu

Sáng/Tối

Abc-

Abc+

Ҳ

Tiết Vịnh Vi đã chết.Trong phòng tắm tại căn penthouse[1] thuộc khách sạn nổi tiếng lừng lẫy Hoa Hân xuất hiện một thi thể chết vì rạch cổ tay, máu loang lổ khắp căn phòng.[1] Penthouse là căn hộ nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà, người ta thường hay gọi là căn hộ thông tầng.Bạch Tiểu Thuần đang trong phòng làm việc dịch bản quy phạm kỹ thuật đấu thầu Du Thành thì Bạch Tiểu Điệp gửi tin nhắn báo cho cô biết tin tức này, còn nói tòa báo của họ khi thu được tin đã nhanh chóng qua đó khai thác nguồn tin để chuẩn bị thông báo trên trang nhất, kết quả là lãnh đạo đã kịp thời gọi điện, sai khiến dừng việc này lại và nói rằng cấp trên có chỉ thị cần phải giữ kín chuyện này, nếu phát xuất hiện ai tiết lộ tin tức sẽ nghiêm khắc xử lý. Còn vị cấp trên nào đã mang ra chỉ thị thì lãnh đạo không nói cụ thể mà có vẻ rất huyền bí.Chiếc bút trong tay rơi xuống đất. Cô không thể kìm nén xúc cảm, hình ảnh cô gái tươi tắn ngày hôm đó ùa về, đột nhiên khóe mắt cay cay.Chẳng lẽ từ đây nụ cười rạng rỡ, cao ngạo ấy sẽ vĩnh viễn tan biến hay sao?Tính đến nay đã gần ba tháng kể từ khi rời khỏi Hà Viên, họ vốn dĩ không phải bạn thân, tất nhiên sẽ không hội ngộ nhau nữa. Còn với Thư Hạo Nhiên, có vẻ cú đấm của Adam đã phá vỡ hoàn toàn niềm tin và lòng kiên trì của anh, anh không còn nhiệt tình như trước, thỉnh thoảng gặp mặt cũng chỉ để thảo luận chuyện công việc nhạt nhẽo.Lại là một ngày đầy sức sống, còn mấy tháng nữa mới đến mùa thu nhưng đã có biết bao chuyện buồn xảy ra.Cuối tháng Sáu, một cơn lốc tài chính ngạc nhiên nở rộ khắp toàn thế giới. Trong một đêm, thị trường cổ phiếu giảm mạnh, rất nhiều trung tâm tư vấn du học phá sản. Thời gian tác động đến các nước đang phát triển ở châu Á muộn hơn, nhưng việc may mắn thoát khỏi thảm họa là điều không thể xảy ra.Mặc dù có người cho rằng Trung Quốc là khu vực an toàn nhất trong cơn lốc tài chính này nhưng đã có rất nhiều nhà xưởng phải đóng cửa, nạn thất nghiệp tràn ngập. Ở ga xe lửa, người ta ngồi la liệt, chẳng khác gì cảnh tượng những ngày giáp Tết. Họ là những người làm thuê trên tp bỗng chốc thất nghiệp, buộc phải trở về quê hương.Bạch Tiểu Thuần vẫn cảm thấy vô cùng lạc quan vì từ trước đến nay cô chỉ muốn một cuộc sống bình thường.Good là tập đoàn xuyên quốc gia của Mỹ, cũng chịu thúc đẩy tương đối lớn, việc ký phối hợp đồng mua hàng với số lượng lớn trong nước bị chậm trễ, những nhà xưởng trong ba khu vực đều chất đống hàng tồn kho, việc tích trữ hàng hóa nhất định sẽ gây khó khăn cho việc quay vòng vốn, nhân viên ai ai cũng lo ngại vì phải đương đầu với cuộc thử thách vô cùng khó khăn. So với việc đối thủ đối đầu hàng đầu là Jarry lần lượt đóng cửa hai nhà xưởng tại châu Á thì tình hình bên Good vẫn còn nỗ lực duy trì được, tổng giám đốc bên Mỹ đích thân viết thư thông báo cho các trung tâm tư vấn du học con trên toàn toàn cầu, trông mong toàn thể nhân viên trong trung tâm tư vấn du học đồng tâm hiệp lực vượt qua khó khăn này.Trong thời kỳ khó khăn này, chỉ có quyết sách hướng dẫn chỉ đạo của chính phủ mới có thể khiến trung tâm tư vấn du học không bị sụp đổ. Dự án Du Thành CBD nằm trong diện quy hoạch lâu năm của chính phủ, đã được quyết định thực hiện vào năm nay, tuy chịu thúc đẩy của cuộc khủng hoảng tài chính nhưng vẫn đang phát triển.Ước tính tám nghìn vạn quả là một hợp đồng không nhỏ, cho dù không xảy ra cơn lốc tài chính thì cũng là một thử thách lớn cho các trung tâm tư vấn du học.Môi trường kinh tế suy thoái, rủi ro sụp đổ càng cao, toàn bộ đều trông mong chiếc bánh lớn này có thể cứu giúp thị trường năm nay, vượt qua được thời kỳ khó khăn này, nền kinh tế sẽ phục hồi. Vì vậy, dưới sự chỉ đạo của tổng bộ bên Mỹ và Adam, cả trung tâm tư vấn du học tại tp ₲ hết sức nỗ lực, nhất định sẽ ký kết được hợp đồng.Ai ngờ lúc này lại nghe được tin Tiết Vịnh Vi tự sát, Bạch Tiểu Thuần nằm bò ra bàn, dụi dụi đôi mắt đã lừ đừ rồi gửi tin nhắn cho Bạch Tiểu Điệp: “Cô ấy tự sát thật sao?”Cô quen biết rất nhiều người nhưng Tiết Vịnh Vi là người duy nhất có khí chất vô cùng mạnh mẽ, một cô gái nỗ lực hết mình vì tình yêu như vậy sao có thể lựa chọn cắt mạch máu tự sát?Chẳng lẽ triết lý càng kiên định càng dễ gục ngã là đúng sao?Có vẻ Bạch Tiểu Điệp đang bận nên chưa thể trả lời tin nhắn. Sau thời điểm tan ca, Bạch Tiểu Thuần gọi điện cho Tiểu Điệp, bảo tối nay qua nhà cô ăn cơm rồi ngủ lại.Sáu giờ tại ga tàu điện ngầm, dòng người đông đúc ùa ra.Ánh hoàng hôn sưởi ấm trái đất, hướng mắt nhìn ra xa, đâu đâu cũng hiện lên bức tranh về cuộc sống muôn màu tươi đẹp, uyển chuyển và rực rỡ.Nếu Tiết Vịnh Vi còn sống, nhất định cô ấy sẽ không bỏ lỡ giây phút tuyệt đẹp này nhưng đáng tiếc, Tiết Vịnh Vi không lúc nào còn xuất hiện nữa.“Sao chị không che ô? Nắng ở đây độc lắm, cẩn thận kẻo sạm da đấy.”Cô đang chìm trong tư duy thì giọng nói trách móc dễ thương thân thuộc đã xóa tan không khí nóng nực và ồn ã. Chiếc ô được tô điểm bởi những bông hoa trắng tinh khiết buông xuống như tuyết rơi, che tia nắng chói chang của mặt trời chiều.Bạch Tiểu Điệp một tay xách túi, một tay cầm ô đi tới, hai cánh tay và đôi chân mượt mà, thanh mảnh, kết phù hợp với chiếc váy liền thân màu xanh nhạt khiến cô lạicàng nổi trội, làn da trắng nõn nà, phong thái mới mẻ trông thật quyến rũ.Mới hơn nửa tháng không gặp mà Bạch Tiểu Điệp đã xuất hiện với vẻ đẹp làm lay động lòng người.“Chị nghĩ tới Tiết Vịnh Vi.” Bạch Tiểu Thuần nói, giúp em gái vuốt lọn tóc đen. “Em muốn đi ăn ở đâu?”“Chị muốn đi ăn ở đâu? Hôm nay em mời.” Thấy sắc mặt chị gái phờ phạc nên Bạch Tiểu Điệp muốn làm chị vui.“Chị không muốn ăn, hay cứ đến quán gần đây ăn tạm chút gì đó nhé?”“Vâng!”Đi về phía bên phải khoảng mười phút là tới quán ăn mà trước đó cô đã vào vài lần. Ngày hôm nay chỉ có vài chiếc xe đỗ trước cửa quán, vắng vẻ, im ắng. Cơn lốc tài chính đã tác động đến cả những công việc nhỏ nhặt thường ngày.Bạch Tiểu Thuần chọn đại vài món trong thực đơn, vừa lau bát đũa vừa sốt ruột nói: “Kể chi tiết chuyện của Tiết Vịnh Vi đi, hãy nói tất cả những gì em biết cho chị nghe.”Bạch Tiểu Điệp gắp một miếng nộm tảo, chau cặp lông mày lá liễu, nói: “Chị quan tâm đến việc đó như vậy sao? Chị và cô ấy chẳng phải là bạn bè thân thiết gì, chỉ gặp nhau vài lần, hơn nữa mối quan hệ giữa cô ấy và anh Hạo Nhiên rất mờ ám, trong lòng chị chắc chắn hiểu rõ mà.”“Bọn chị… cũng gọi là quen biết nhau, tự nhiên cô ấy tự sát, chị thấy rất bất ngờ.”Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm, do dự bịa đặt một nguyên nhân chính đáng rồi mang mắt nhìn xuống vải trải bàn mà không dám đối mặt với ánh nhìn tra khảo của cô em gái.Vài tháng sau thời điểm từ Hà Viên trở về, cô chưa từng kể cho Bạch Tiểu Điệp nghe về mẩu chuyện giữa cô và Tiết Vịnh Vi buổi tối hôm đó, đương nhiên cả chuyện Adam gây lộn, Thư Hạo Nhiên nói những lời làm tổn thương người khác. Không phải là cô cố ý che giấu mà chỉ cảm thấy giờ đây giữa cô và Thư Hạo Nhiên không còn gì nữa, có nói ra cũng chẳng khắc phục được gì. Chuyện Tiết Vịnh Vi là bí mật không thể tùy tiện kể cho ai khi chưa có sự tán thành của cô ấy, hơn nữa, cô không muốn nhắc đến tình cảnh nghiệt ngã của Thư Hạo Nhiên, thà để trái tim mình chôn chặt trong trái tim người con trai còn đầy sức sống và luôn nghĩ về những điều tốt đẹp trước đó.Bạch Tiểu Điệp cho miếng nộm tảo bẹ cay sè vào miệng, ăn một cách thích thú mà không hề biết sắc mặt của chị gái có chút thay đổi, sau thời điểm uống hai ngụm nước lạnh thì cô kể hết toàn thể sự việc. Người trước tiên phát xuất hiện thi thể là nhân viên phục vụ phòng của khách sạn Hoa Hân, khi được biết có vụ tự sát ở căn penthouse, cả khách sạn nhốn nháo. Giám đốc trực ban nhanh chóng báo công an và trùng hợp là trong số những nhân viên phục vụ phòng có một người là thím của một người phóng viên tòa soạn Bạch Tiểu Điệp đang làm, người này đã lén lút gửi tin cho cháu mình.Phóng viên nhanh chóng giải trình lên cấp trên, yêu cầu đến hiện trường làm rõ sự việc, do cách hiện trường không xa nên họ đã tới trước công an, lợi dụng mối quan hệ để điều tra vị khách tên là Tiết Vịnh Vi. Các phóng viên chưa kịp thăm dò được nhiều thông tin thì lực lượng hùng hậu phía công an vội vàng kéo đến, rõ ràng là phía công an quan tâm đến vụ án này nhiều hơn những vụ án giết người bình thường. Đợi khoảng hơn một tiếng đồng hồ, người tuyên bố phía công an vẫn chưa mang ra bất kỳ lời giải thích cụ thể nào, chỉ cho biết thông qua kiểm chứng pháp y, xác nhận nạn nhân chết do tự sát. Vị phóng viên này đã mang ra hàng loạt các nghi vấn để tòa soạn thảo luận, mọi người đều cảm thấy sự việc không hề đơn giản.Phóng viên nghĩ trước tiên sẽ đăng tin này và dự tính bắt tay vào làm giải trình về việc đi sâu truy tìm dấu vết nhưng cấp trên trực tiếp chỉ thị dừng vụ việc lại, còn ngầm ám chỉ mọi người tốt nhất không được có những hành động nào sau lưng, nếu không, một khi xảy ra vấn đề gì, nhất định ông sẽ không đứng ra bảo lãnh. Lãnh đạo vừa rời khỏi thì các trưởng phòng phòng ban đều đóng cửa, dặn dò rất nghiêm túc, còn tồn tại vẻ rất thần bí. Bạch Tiểu Điệp nghe thấy đồng nghiệp của mình nhắc đến Tiết Vịnh Vi thì thăm dò tin tức và xác nhận đó chính là cô gái đã gặp ở quán ăn phía Tây, cô liền gửi tin nhắn nói cho Bạch Tiểu Thuần biết, còn những việc như vì sao cô ta tự sát, có để lại di chúc hay không thì cô hoàn toàn không rõ.Bạch Tiểu Thuần chưa lúc nào nghĩ Tiết Vịnh Vi lại có hành động tự sát để trốn tránh cảm tưởng sợ sệt như vậy. Cả bữa, Bạch Tiểu Thuần ngồi ăn một cách thơ thẩn.Ngay cả khi ảnh khỏa thân của mình tràn ngập trên mạng, cô vẫn kiên định để đứng vững, mọi ân oán đến giờ đây đã dần được hóa giải, vì sao cô lại đánh mất dũng cảm trong cuộc sống như vậy?Về tới nhà, Bạch Tiểu Thuần mệt mỏi ngồi xuống sofa, điều hòa phả hơi lạnh khiến cô nổi hết da gà, bỗng giật mình, mí mắt giật liên hồi. Định giơ tay xoa lồng ngực đang đập mạnh thì trong phòng ngủ bỗng phát ra tiếng nhạc thân thuộc.Áp tai lắng nghe, đúng là bài La Vie Rose của Lisa Ono.Cô đứng dậy, đến trước cửa phòng ngủ, chiếc Nokia màu trắng đặt dưới đèn ngủ nhấp nháy.“Tiểu Điệp, có điện thoại này.”Bạch Tiểu Thuần hướng về phía phòng tắm gọi, có vẻ do chưa chấp thuận sự thật là Tiết Vịnh Vi đã chết, cô cảm thấy trong ngực rất khó chịu, có gì đó bất ổn nhưng lại không dám nghĩ nhiều, cũng tương tự với ban nãy.“Vâng!” Tiếng nướcchảy ào ào đã tắt, Bạch Tiểu Điệp từ trong phòng tắm nói vọng ra. “Chắc là đồng nghiệp của em hỏi về chuyện bản thảo đấy, chị chuẩn bị đi tắm đi, em ra đây.”Trong chốc lát, Bạch Tiểu Điệp bước ra khỏi phòng tắm trong chiếc váy ngủ hai dây, đi vội đến chỗ đèn ngủ đầu giường.Smartphone đã tắt, hình như Tiểu Điệp có vẻ rất lo ngại.Bản thảo nộp không đúng hạn hay có sai sót gì, sao cô lại lo ngại như vậy?Có vẻ quy định về thời gian làm việc trong tòa soạn lập lờ, nhưng đã mười hai giờ mười lăm phút rồi mà vẫn hỏi về công việc thì hơi quá đáng.“Có thể…” Bạch Tiểu Điệp ôm smartphone trước ngực, hai má lấm tấm nước của cô hồng như quả đào chín. “Là do em quên chưa sửa chỗ sai, em lên tầng thượng gọi điện đã.”“Ừ, nếu không được thì sáu giờ sáng mai chúng ta dậy, em bắt tuyến xe sớm nhất đến tòa soạn cũng được.”Ôm quần áo bước vào phòng tắm nóng hầm hập, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy từ lúc cô em gái ăn cơm xong trở về nhà có gì đó hơi khác lạ.Cô tắm xong, ra thấy em gái đang thay chiếc áo thun và quần short rồi nhét toàn bộ đồ đạc vào ba lô. Bạch Tiểu Điệp nghe thấy tiếng động nhưng vẫn cúi đầu xếp đồ, nói: “Hôm nay em không ngủ ở đây đâu, em phải về nhà.”“Sao gấp vậy, để ngày mai không được sao?”“Không được.” Bạch Tiểu Điệp trả lời dứt khoát rồi xách ba lô đi ra cửa. “Em đi đây, chị khóa cửa vào nhé. Chị yên tâm đi, em sẽ chú ý cẩn thận.”Đôi chân thon dài, trắng trẻo, trong ánh đèn lờ mờ có sức mê hoặc không thể diễn tả bằng lời. Nhìn bóng hình cao gầy xa dần, Bạch Tiểu Thuần rút chiếc khăn cuốn trên đầu xuống, nói với theo:“Tiểu Điệp à, khi nào xong việc, chúng ta sắp xếp thời gian trò chuyện nhé!”Bạch Tiểu Điệp quay đầu lại, mái tóc đen bóng còn đang ướt dính trên chiếc cổ trắng ngần đến ma mị như vừa từ dưới đáy biển xuất hiện trên mặt nước, nở nụ cười trong sáng.“Vâng, em cũng cảm thấy rất lâu rồi chúng ta chưa trò chuyện. Chị ngủ sớm đi nhé, chúc chị ngủ ngon!”Trong phòng chỉ còn sót lại tiếng thổi nhẹ của máy điều hòa, Bạch Tiểu Thuần mím môi, nhìn mãi về phía cánh cửa đang khép kín. Thực ra cô không lo ngại lắm về sự an toàn của em gái bởi từ nhỏ Bạch Tiểu Điệp đã rất biết cách bảo vệ, chăm sóc bản thân, điều mà cô quan tâm hơn chính là nỗi lo khó hiểu mà bản thân cô không biết diễn tả thế nào, trực giác mách bảo cô rằng Tiểu Điệp, người thân thiết với cô hơn hết chị em ruột cũng cố ý che giấu cô chuyện gì đó, rốt cuộc là ngại không muốn nhắc tới hay là không thể nhắc tới?Nhưng cô trông mong mình đã nghĩ quá nhiều.Bạch Tiểu Thuần sững người, sau này lại đi vào phòng tắm.Trong lúc lau mái tóc còn ướt đẫm, cô lại nghĩ đến một vấn đề nghiêm trọng.Chuyện Tiết Vịnh Vi tự sát chết có nên nói cho Adam biết không?Số lần họ gặp nhau không nhiều nhưng trong lòng họ đều coi đối phương là bạn.Hiện tại, trung tâm tư vấn du học đang phải đương đầu với tình hình vô cùng khó khăn, nếu như báo cho anh, liệu có làm tác động đến tâm trạng của anh, khiến anh không thể yên tâm làm việc?Cô trằn trọc cả đêm.Khi ánh rạng đông nhô lên từ phía chân trời, Bạch Tiểu Thuần tỉnh giấc sau một đêm chập chờn. Cô quyết định tạm thời không báo cho Adam biết chuyện của Tiết Vịnh Vi, tốt nhất là khi nào anh đến tp ₲ thì hãy nói.Sự thật phũ phàng này nên gặp nhau, trò chuyện trực tiếp là tốt nhất, ít ra, nếu anh thật sự đau lòng thì cô cũng nhìn thấy, cảm thấy và có vẻ sẽ không phải an ủi, chỉ cần ngồi lặng im bên anh là được rồi. Bạch Tiểu Thuần đẩy cánh cửa trên sân thượng, cả tp chưa hoàn toàn tỉnh giấc trở nên dịu dàng hơn nhiều so với hình ảnh bận rộn thường ngày. Ánh sáng nhẹ vào buổi sáng sớm mềm mại như chiếc khăn lụa, lướt trên đôi má có cảm tưởng trong lành và mát mẻ, cô ngắm nhìn khung trời đang dần sáng lên, đột nhiên nhớ tới hương bạc hà thơm mát, thoải mái ấy.Mùi hương ấy là mùi vị thuộc về một người đàn ông.Bốn ngày sau, Adam nhận lời mời của Lương Hán Sinh đến tp ₲.Với tư cách là tổng thầu công trình, trong buổi đấu thầu trước tiên, về cơ bản, Lương Hán Sinh chỉ đi xem xét qua thị trường.Chẳng qua là bên Du Thành CBD đã mang ra văn bản cụ thể về việc quy định toàn bộ cuộc gọi thầu phải được tiến hành hai lần, do đó đã thu được báo giá và điều kiện tốt hơn.Chỉ gặp nhau vài lần mà Lương Hán Sinh đã có ấn tượng rất tốt về Adam, vì vậy mà anh đã từng ám chỉ rằng, chỉ cần anh giành được gói thầu này, nhất định sẽ là trung tâm tư vấn du học trước tiên ký phối hợp đồng mua bán với Good.Kết thúc vòng đấu thầu trước tiên, những nhà thầu nào có ý định đối đầu sẽ được xem những bản thiết kế cụ thể.Với cùng một loại thiết bị, viện thiết kế sẽ dựa vào kích thước thiết kế của đối thủ là Jarry để thiết kế bản vẽ, so với những người có ý định link với nhau như Lương Hán Sinh và Good thì đây quả là một sự đả kích ngoài ý muốn. Thiết bị mà Jarry phân phối trên thị trường luôn tiết kiệm hơn Good, nếu Lương Hán Sinh một mực muốn hợp tác với Good thì giá trị của dự án sẽ tăng cao, hơn nữa sẽ không phù phù hợp với phương án thiết kế ban đầu, trường hợp này trong bất kì vòng đấu thầu công trình nào cũng gây ra tổn thất. Vì vậy Lương Hán Sinh vô cùng lo ngại, ông vừa không muốnthất tín với Adam vừa không muốn mất thầu vì Good, đành phải bỏ thời gian để gặp mặt, cùng nhau thảo luận sách lược.Bốn giờ chiều, Adam kết thúc cuộc gặp mặt với Lương Hán Sinh.Hai người thảo luận rất lâu. Lương Hán Sinh nhẹ nhõm nói, hai vòng đấu thầu sẽ được tiến hành sau dịp Quốc khánh, Good nhất định phải nắm bắt thời gian nghĩ biện pháp trên phương diện viện thiết kế, cho dù có thay đổi trong bản vẽ thiết kế thì tốt nhất không nên để người khác phát xuất hiện này là những thiết bị của Jarry. Về vấn đề kinh doanh, nếu như Good không làm được thì ông cảm thấy rất áy náy, trong môi trường kinh tế khó khăn hiện tại, Lương thị tuyệt đối không thể đánh mất thời cơ nhận thầu cả công trình chỉ vì một nhà sản xuất. Ông còn cho biết, hiện tại người phụ trách quản lý tiêu thụ sản phẩm phía Jarry đã nhờ người đỡ lời, chỉ cần Lương thị thay đổi chủ ý thì nhất định cả hai bên sẽ giành được thắng lợi.Lương thị là một trung tâm tư vấn du học niêm yết uy tín và nổi tiếng, được hợp tác với Lương thị là niềm mong ước của rất nhiều trung tâm tư vấn du học. Đây là lần hợp tác trước tiên giữa Good và Lương thị, cũng là thời cơ mà Adam khó có thể giành được, không thể ngờ lại rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan này.Mặt trời tỏa nắng, sóng vỗ cuồn cuộn.Dưới thời tiết nóng như lửa, Adam ăn mặc vẫn rất chỉnh tề. Anh vừa từ từ kể tóm tắt sự việc vừa nhâm nhi một cốc cà phê, không hề biểu lộ vẻ sợ hãi, lo sợ như trong tưởng tượng của Bạch Tiểu Thuần.Anh lúc nào cũng điềm tĩnh như vậy cho dù tình hình thực sự không được lạc quan.“Anh cũng biết đấy, bên thiết kế chủ yếu của dự án này là Viện Thiết kế số 3 Bắc Kinh, viện thiết kế này mời Thư Kiến và Hứa Thành Công cùng nhau chỉ đạo, cho nên…” Chuyện náo động ở Hà Viên vẫn chưa lắng xuống, sếp Lý thận trọng liếc nhìn vẻ mặt của Tổng giám đốc, phân vân nói: “Mặc dù về sau tôi cũng cố gắng thử liên hệ với Thư Kiến thông qua các mối quan hệ khác nhưng đáng tiếc lần nào cũng không gặp được ông ấy. Tôi đang nghĩ rằng, chẳng lẽ ông ấy vẫn còn giận dữ vì chuyện lần trước. Hứa Thành Công và tôi cũng có mối quan hệ bạn bè, bản thân ông ấy cũng rất thích sản phẩm của chúng ta, chẳng qua là… Nếu không, chúng ta lại tìm cơ hội khác để gặp Thư Kiến xem sao.”“Ông đã nhiều lần yêu cầu gặp mặt như vậy rồi mà ông ta vẫn không đồng ý, lần này tiếp tục đi gặp thì e rằng tỷ lệ thành công rất thấp.”Cô mới dịch một nửa, Adam đã trả lời như vậy.Sếp Lý và cô đứng ngây ra, sếp Lý có vẻ cho rằng anh đã có dự tính riêng cho vấn đề này, Bạch Tiểu Thuần thì lại nghĩ rằng anh ngày càng vững tiếng Trung hơn.“Ý của anh là…”Mặc dù tuổi đời của sếp Lý gần gấp đôi tuổi Adam nhưng ông chưa từng một lần đoán nổi tâm trạng của anh, cũng giống với việc hai cha con Thư Kiến xưa nay không thể đắc tội, mà lại xảy ra chuyện Adam và Thư Hạo Nhiên đánh nhau. Qua sự việc đó, Thư Kiến vẫn còn thích Good mới là lạ. Về dự án CBD Du Thành, từ lâu ông đã tạo mối quan hệ tốt đẹp với Hứa Thành Công, giờ đây bản thiết kế lại phải căn cứ vào kích thước của phía Jarry, không khó để đoán ai đang ngầm giở trò.Toàn bộ những điều sếp Lý nghĩ tới, Bạch Tiểu Thuần đều có thể đoán ra.Cô thậm chí còn đoán sếp Lý nhất định sẽ tư duy về hành vi của Adam tối hôm đó, chẳng qua Adam là cấp trên nên không tiện chỉ trích, phê bình trước cuộc họp.Cô là người hiểu rõ vì sao anh lại ra tay, vậy thì nên cho rằng anh không hề quan tâm đến tình hình trung tâm tư vấn du học, hay cho rằng anh thực ra không hề có lỗi?Ánh mặt trời sáng chói chiếu qua khung cửa sổ, cô liếc nhìn anh nho nhã nhấp từng ngụm cà phê, tia nắng chan hòa đậu trên vai anh.Có vẻ là do quá chói mắt, trong phút chốc cô đã bị anh làm cho chóng mặt.Adam nhẹ nhõm đặt cốc cà phê xuống, khẽ nheo mắt.Nhìn ngang, hàng mi cong cong màu vàng nhạt của anh giống như chiếc ô, che phủ cả mí mắt.Anh đang trầm tư tư duy trước khi mang ra quyết định trọng đại.Bạch Tiểu Thuần đang mải nghĩ, bỗng giật bắn người.Bắt nguồn từ khi nào mà mình lại hiểu cả những cử chỉ và thần thái của anh thế này?Cô nhớ mang máng cuốn tiểu thuyết mà cô đã đọc hồi còn học đại học, trong đó đã viết, nếu như bạn yêu một người thì ánh nhìn sẽ trở thành thước đo và kính hiển vi tốt nhất, chiếc áo sơ mi của anh cỡ số mấy, giày da của anh cỡ bao nhiêu, anh buồn hay vui, bực tức hay giận dữ, lòng rộng lượng mở rộng đến nỗi hình như từ trước đến nay, bạn hiểu rõ mọi thứ thuộc về anh mà không cần phải hỏi. Vì sao lại như vậy? Giải đáp rất đơn giản, là bởi bạn quan tâm tới anh ấy, trong lúc đó, việc khó khăn nhất trên đời chính là một người quan tâm tới người khác mà không cần điều kiện.Bởi vì quan tâm…Trong đầu cô cứ hiện lên những từ đó, cô cảm thấy mặt mình đỏ ửng như có luồng nhiệt từ bên ngoài chạy vào.Thời gian trôi qua rất lâu, sếp Lý nói lại lần nữa.Adam cuối cùng cũng ngước mắt, hai bàn tay đan chéo, đặt ở mép bàn, từ từ nói: “Theo tôi được biết, mối quan hệ bạn bè giữa Hứa Thành Công và Thư Kiến không được tốt như người ngoài nhận xét.”“Như thế nghĩa là sao?” Lần này sếp Lý đã hoàn toàn hiểu ra, ông ngạc nhiên hỏi lại.“Có thể gọi thêm giúp tôi một cốc cà phê được không Sherry? Cảm ơn.”Anh quay đầu lại, đôi mắt xanh long lanh trong suốt, giống như khung trời trong sáng và thuần khiết, khiến người ta có cảm tưởng chỉ muốn giơ tay để chạm vào. Anh nhắc cô không cho đường và cho một ít sữa vào cà phê, Bạch Tiểu Thuần gật đầu đứng dậy, trong đầu hiện lên dấu hỏi chấm to tướng.Rõ ràng có thể gọi nhân viên phục vụ mang đến, vì sao phải bảo mình đi?Càng đến gần quầy bán hàng, mùi vị của mùi cà phê xay càng đậm đà.Cô nghi ngờ nhìn trộm về phía bàn họ đang ngồi, vì ngược sáng nên cô không nhìn rõ khuôn mặt của sếp Lý, không thể nhận thấy sắc mặt của họ như vậy nào. Vài phút trôi qua, một cốc cà phê mùi vị đậm đà đã được pha xong, cô bê về bàn, thấy sếp Lý đang vùi đầu hút thuốc lá. Adam không có thói quen hút thuốc lá, vì vậy sếp Lý luôn lưu ý điều này, khi có Adam bên cạnh, ông tuyệt nhiên không hút thuốc lá trước mặt anh, lúc nào thèm lắm mới ra ngoài hút một điếu, sao ngày hôm nay đột nhiên ông lại sơ ý như vậy? Cô thấy sếp Lý luôn nhìn ra bên ngoài, ngoại trừ việc liên tục hút và nhả khói ra, hình như không có bất kỳ hành động nào khác. Khi điếu thuốc cháy đến kẽ tay, sếp Lý mới hoàn hồn, dụi điếu thuốc vào gạt tàn, sau đó trịnh trọng nói: “Có thể thử xem sao, chẳng qua là…”“Bất kỳ quyết định nào cũng có những rủi ro nhất định, dựa vào tình hình hiện nay chỉ có thể làm như vậy.” Adam hình như đã đoán được ông muốn nói gì, trả lời một cách kiên quyết.“Bạch Tiểu Thuần và Thư Hạo Nhiên là bạn học…”“No!”Chưa kịp lo sợ thì anh đã dứt khoát mang ra lời phủ nhận.Sếp Lý thở dài, rời khỏi bàn.Vì Adam vừa xuống sân cất cánh đã nói tối nay phải đi tiếp một vị khách trọng yếu, muốn Bạch Tiểu Thuần đi theo phiên dịch, không có cách nào từ chối nên cô đành phải tiếp tục ở lại.Vậy mà khi sếp Lý đứng dậy, ông ném cho cô một cái nhìn đầy hàm ý, cho dù là người không nhạy bén thì cũng đơn giản phát xuất hiện. Trước khi đi, ông lấy một bức chuyển phát nhanh vẫn còn nguyên tem từ trung tâm tư vấn du học Thuận Phong đặt trên bàn, nói Quách Hà đã ký và nhận vào sáng nay, vì chị ấy không kịp đến phòng làm việc nên ông mang tới đây. Liếc thấy trên biên lai vẫn còn để trống dòng người gửi và địa chỉ, Bạch Tiểu Thuần đoán này là hóa đơn của tổng trung tâm tư vấn du học gửi, cô chẳng nghĩ gì, nhét toàn bộ vào túi xách.Từ ngữ ngắn gọn, ý nghĩa đầy đủ được trổ tài rõ trong bức thư, nói trước sáu giờ nhất định phải xử lý hết số bưu kiện lớn đã thu được trong thời gian gần đây, Adam cảm thấy vô cùng áy náy, anh nhanh chóng nói xin lỗi và mở iPad.Bạch Tiểu Thuần đã quen phải chờ đợi, cô chẳng cảm thấy có vấn đề gì, sau thời điểm nghịch smartphone, cô khởi đầu nằm bò trên bàn, nhìn mọi người đi qua đi lại bên ngoài.Trời mùa hè nóng nực, vạt váy tung cất cánh. Những lớp bụi trên đường cất cánh mù mịt trong tia nắng chiều, một tiệm bán hoa nơi góc phố bày rất nhiều loại hoa, nào thì hoa hồng đỏ, bách hợp trắng, mãn thiên tinh, uất kim hương. Chúng nằm xen kẽ, thi nhau đua nở rực rỡ. Quán cà phê vắng vẻ, trầm mặc khiến thời gian ở đây hình như trôi chậm lại, nhịp sống hối hả và dòng xe vội vàng đều thuộc về một khoảng thời gian và không gian khác.Lén nhìn chàng trai đang chú tâm làm việc, lúc này, giữ lặng im là cách tốt nhất.Bất giác khóe mắt cong lên, tạo thành những tia sáng của niềm vui mãn nguyện mà lâu rồi cô chưa thấy, vì không ngủ trưa nên đầu óc mơ màng buồn ngủ, cô không để tâm mình đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ.Nhưng thật sự cô rất thư thái, thoải mái.Lúc mở mắt ra, Adam đã tắt iPad lại từ lúc nào, một tay chống cằm, lặng lẽ nhìn cô.Nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối hẳn.Trong nháy mắt, Bạch Tiểu Thuần giống như bị một ai đó giội một gáo nước lạnh lên đầu, tỉnh táo trở lại, môi run run, cuống cuồng cầm smartphone lên xem giờ.“Mấy giờ rồi? Xin lỗi có phải tôi đã làm lỡ cuộc hẹn của anh không? Không biết tại sao tôi lại ngủ thiếp đi được, anh… tại sao không gọi tôi dậy?”“Không sao.” Adam mỉm cười, nhìn đôi má ửng hồng trước mặt. “Cuộc hẹn hôm nay tôi sẽ không đến muộn đâu.”“Nhưng đã sáu rưỡi rồi.” Cô áy náy chỉ tay vào smartphone.“Ok! Sherry, nhưng trước khi đi, tôi muốn xác nhận một việc trước, tối nay đúng là em không bận việc gì, không hẹn với ai thật chứ?”“Đương nhiên rồi! Bình thường sau khi tan ca, tôi rất rảnh, hơn nữa, anh cũng đã bảo tối nay ra ngoài cùng anh rồi, cho dù có việc thì tôi cũng có thể sắp xếp được.”“Cảm ơn em. Vậy chúng ta đi nhé!”Dọc đường, Adam cũng không nói là đang di chuyển đâu, có vẻ rất thần bí, như đã chuẩn bị từ trước, anh chỉ lấy ra một mảnh giấy nhỏ, mang cho người lái xe.Trong khoảnh khắc, chiếc xe chạy biến vào màn đêm.Đang là giờ tan tầm, trên đường xe cộ đông như kiến.Thấy trời đã tối, Bạch Tiểu Thuần thấp thỏm không yên.Từ trước tới nay, bất kể là hẹn ai, Adam đều tuyệt đối đúng giờ, anh còn tồn tại thói quen đến trước năm phút, người rộng lượng như anh không lúc nào quở trách người khác, nhưng lần này anh tự thấy mình thật quá đáng…“Sao lại ngủ quên được chư?”“Sherry! Em không tò mò chúng ta đang đi đâu sao?”Vừa nhìn thấy vẻ bất an của cô, Adam khẽ cười, không quan tâm tới dòng xe cộ đang chật như nêm ngoài kia.“Đây là thành phố G, tôi quen thuộc nó hơn anh, đi đâu tôi cũng có thể về được. Hơn nữa, tôi tin anh!”Vẫn còn đang tự trách mình vì sao lại ngủ quên, cô liến thoắng trả lời mà mắt vẫn dán vào cột đèn đỏ trước mặt, lông mày nhíu chặt. Trong bóng tối, gương mặt tuấn tú kia lộ rõ vẻ thích thú, Adam cười đầy ngụ ý, nhẹ nhõm nói: “Đừng lo, tuyệt đối không đến muộn đâu…”“Trước nay anh luôn luôn đúng giờ, còn nói đến muộn là hành động không tôn trọng đối phương.”“Phải, đúng là tôi có nói như vậy, nhưng mà…”“Cuối cùng cũng đi được rồi!! Bác tài, phiền bác chạy nhanh một chút, chúng cháu đang vội, cảm ơn bác!”Bạch Tiểu Thuần mải mê nhìn về phía trước mà không lưu ý đến nét mặt đầy ngụ ý của Adam, liên tục thúc giục bác lái xe bằng tiếng Trung. Chắc là có công an giao thông đến phân làn, đoạn đường dài hun hút đã khởi đầu nhúc nhích.Nơi đến cũng không xa lắm, qua ba chỗ ngoặt là đến nơi.Ngoài cửa xe, nhìn kĩ thấy ba chữ tiếng Anh rất to màu xanh nước biển sáng lấp lánh trên biển quảng cáo: “THE BIG BLUE.”Cô còn nhớ, đây là tên dịch sang tiếng Anh của một phim điện ảnh Pháp.Này là Đại dương xanh thẳm, bộ phim có sự góp mặt của diễn viên nổi tiếng người Pháp Jean Reno, cũng chính là tay sát thủ Léon độc thân lạnh lùng, làm điên đảo trái tim của biết bao cô gái trẻ trong The Professional[2]. So với The Professional, The Big Blue có nhiều yếu tố văn nghệ hơn, điều khiến Bạch Tiểu Thuần ấn tượng sâu sắc nhất chính là vô số cảnh quay những bờ biển xanh ngút ngàn, bát ngát mà yên bình. Thực sự biển xanh đến mức khiến người ta cảm thấy vô cùng thoải mái, xem một lần mà nhớ mãi mãi.[2] Sát thủ chuyên nghiệp.Đặt tên phim như vậy chứng tỏ khả năng của tác giả cũng không đến nỗi nào.Đang nghĩ sao mình lại không biết có một quán ăn kiểu tây như vậy này trong tp ₲, Adam đã kéo cô bước vào chiếc cổng vòm của The Big Blue. Đi qua đoạn đường thoang thoảng mừi hương tối mịt mờ, cho đến khi đứng trước một căn phòng trang hoàng lộng lẫy, mới thấy có ánh sáng. Căn phòng này như mang người ta vào một toàn cầu màu xanh vậy. Màu xanh da trời, xanh xám, xanh tím than, xanh hoàng hôn, xanh bạc, các màu xanh hòa lẫn, điểm xuyết, tạo thành bầu không khí trong lành, thoải mái, hoàn toàn không rối mắt chút nào.Sau thời điểm nói tên mình với người phục vụ, anh quay sang, khẽ thì thầm với cô: “Màu xanh mà em yêu thích đấy!”“Đẹp quá!” Ánh đèn buông lạnh nhạt, chuyện như trong mơ khiến Bạch Tiểu Thuần ngây ngất ngắm nhìn.“Mời vào!”“Bạn anh vẫn chưa đến, có cần đợi thêm chút nữa không ạ?”Sương mù xanh mỏng nhẹ nhõm lướt qua căn phòng im ắng, vắng lặng, treo lơ lửng giữa trần nhà là chiếc đèn chùm bằng nến trắng, vừa cổ kính vừa lãng mạn.Vải trải bàn không dính chút bụi, trên bàn đặt sẵn một bó hoa bách hợp.“Người mà hôm nay anh muốn gặp chỉ có em thôi!”“Tôi???” Đôi mắt to tròn mở to, Bạch Tiểu Thuần vô cùng ngạc nhiên.“Tiểu Thuần! Sinh nhật vui vẻ!”Anh nói thật rõ ràng bằng tiếng Trung.Cô có thể tưởng tượng được rằng anh đã luyện tập rất nhiều lần trước khi nói, anh đã khiến cô cảm động, nhưng ngày hôm nay là ngày sinh nhật của người nào chứ? Những ánh nến như đang nhảy nhót đột nhiên sáng bừng, vài người phục vụ ăn mặc chỉnh tề mang bánh sinh nhật bước tới, mỉm cười, hát bài hát chúc mừng sinh nhật.Chờ họ đặt hết các thứ lên bàn, Adam mới mỉm cười giải thích: “Anh hỏi thầy giáo dạy tiếng Trung, ông nói rất nhiều người Trung Quốc không mừng sinh nhật theo lịch dương, cũng là ngày sinh ghi trên chứng minh thư, mà tính theo lịch âm, lịch mà người Trung Quốc đón tết cổ truyền, sinh nhật năm nay của em đúng lúc anh phải sang Nhật dự đại hội giao lưu các doanh nghiệp toàn cầu, không về kịp, anh đành tổ chức sinh nhật sớm cho em, mong em đừng ngại. Và…”Anh cúi đầu, lấy ra một chiếc hộp nhỏ màu xanh bạc, nhẹ nhõm nói: “Đây là quà sinh nhật anh tặng em!”Bạch Tiểu Thuần ngồi im trên ghế, không nhúc nhích, ngây người nhìn chàng trai dịu dàng ngồi đối mặt. Cô quen đón sinh nhật theo lịch âm, nếu anh không nhắc, cô cũng không nhận thấy ngày hôm nay là ngày sinh nhật theo lịch dương của mình.“Anh… Sao anh biết hôm nay là ngày sinh nhật theo lịch dương của tôi?”Biết bao nhiêu từ nhảy múa ở trong đầu cô nhưng những lời nói ra lại là một câu rất bình thường.“Công ty có hồ sơ của tất cả nhân viên, anh biết số chứng minh thư của em. Adam đẩy hộp quà về phía cô. “Em mở ra xem đi!”“Là gì vậy?” Bạch Tiểu Thuần do dự, tim đập rất nhanh, tưởng như có thể nhảy ra khỏi lồng ngực bất kì lúc nào.“Không phải vật gì quý giá, em yên tâm.” Ánh lửa soi sáng, nét mặt ngơ ngẩn của cô hình như dần mềm mại, dịu ngọt trở lại, Anh rót sâm panh vào ly của cô, tiếng động nhẹ nhõm từ từ lan tỏa trong không khí, giống hệt một buổi chiều êm đềm, tĩnh lặng, có người ngồi bên nhẹ nhõm kể cho cô nghe những mẩu chuyện cổ tích.“Anh nghĩ đối với em, ý nghĩa của món quà không nằm ở giá cả mà là ở giá trị của nó. Tất nhiên, giá trị của mỗi món quà đối với từng người không giống nhau, một số thứ đối với một số người không phải là thứ quan trọng, thậm chí nó không đáng một xu, nhưng đối với người khác, nó là một báu vật. Con người cũng như vậy thôi.”Miệng lẩm bẩm mấy chữ “người đắng, ta ngọt”, cô mang tay cầm chiếc hộp, hoàn toàn cảm động bởi lời giải thích của anh. Cô tháo chiếc dây buộc màu bạc ra, mở nắp hộp, thấy chỉ có một mẩu giấy màu vàng nhạt.Cô ngập ngừng, từ từ mở ra.Những nét chữ như bông hoa tường vi đón gió, nở rực rỡ.“Tiểu Thuần, sinh nhật vui vẻ!”Phần giữa trống không, những chữ xiêu xiêu vẹo vẹo, từng nét, từng nét rõ ràng, mặc dù được viết thận trọng nhưng nét chữ vẫn ngây ngô như của đứa trẻ mới đi học. Ánh nhìn cô dừng lại ở chữ “Thuần”, nét móc câu được viết hai lần mới hoàn chỉnh, bất giác sống mũi cay xè.“Đối với đa số người nước ngoài, chữ Hán là kiểu chữ vô cùng phức tạp, vì do yêu cầu của công việc và thời gian, anh chỉ học nghe nói, thời gian học viết rất ít, vì thế bây giờ anh hầu như có thể nghe hiểu hết, nhưng lại không biết viết và nhận mặt chữ. Thầy giáo đã dạy anh rất nhiều lần, nhưng… anh xin lỗi, anh không viết đẹp được như chữ thầy…” Thấy cô cứ cúi đầu, nhìn mãi vào mẩu giấy, Adam sợ cô u sầu liền vội vàng giải thích.“Không, anh viết rất đẹp. Cảm ơn anh! Đây là món quà sinh nhật tuyệt…” Cô nghẹn ngào, rồi hắng giọng nói tiếp. “…là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất mà tôi đã từng nhận!”Nhớ lại lúc đọc bức thư tình một nghìn chữ khi đang trên tàu về quê đón Tết, lúc này trên tay cầm mẩu giấy chỉ có vỏn vẹn mấy chữ mà cô có cảm tưởng nó rất nặng, không kém gì ngày hôm đó…Cũng là một cách yêu thương nhưng không trực tiếp nói ra, Thư Hạo Nhiên thì cất cánh bướm, dùng văn chương để thổ lộ, còn Adam, anh đem toàn bộ tình ý gửi vào môn văn nghệ vừa lạ vừa khó mà anh mới học.Thời kì học, ở trường cô cũng có rất nhiều người nước ngoài. Lúc đó cô đã hiểu, học chữ Hán là một việc vô cùng phức tạp. Huống hồ, đúng như những gì Adam nói, thời gian học tiếng Trung của anh đều là tranh thủ những lúc công việc thảnh thơi.Dùng từ ngữ mẹ đẻ của đối phương để thổ lộ lời cảm ơn mới trổ tài được sự chân tình, lẽ nào tình yêu cũng thế?Nếu như có một chàng trai vì bạn mà chăm chỉ học từ ngữ của các bạn, tôn trọng và hiểu biết văn hóa của quốc gia bạn, vậy thì tình cảm tận sâu đáy lòng anh ấy còn cần phải dùng những thứ khác để thổ lộ không?“Nghe em nói vậy, anh rất vui!” Đôi mắt xanh long lanh tỏa sáng, Adam cười sung sướng như đứa trẻ thu được phần thưởng vậy. “Em vừa nhắc đến từ “đường”, có nghĩa gì vậy?”“Người đắng, ta ngọt. Tôi không biết từ thạch tín tiếng Anh nói thế nào, chỉ biết rằng đó là một loại thuốc cực độc.” Cô thận trọng cất mẩu giấy thơm vào hộp, hình như trái tim đang bị lay động trong gió đông ấm áp, nhẹ nhõm nói tiếp. “Nghĩa của câu này cũng gần giống câu anh nói trước đó, nghĩa là một đồ vật đối với những người khác nhau cũng sẽ có giá trị khác nhau, đối với tôi có thể là một viên kẹo ngọt, một thứ rất tốt, nhưng đối với người khác, đó có thể đó lại là thuốc độc.”“À, anh hiểu rồi!” Adam như lĩnh ngộ, mắt sáng lên, ánh nhìn như ánh trăng tràn xuống, nhẹ nhõm nói: “Vậy đối với em, món quà của anh là thuốc độc hay là kẹo ngọt?”Cuối cùng cũng đến lúc…Cuối cùng cũng đến lúc thẳng thắn thổ lộ, đến lúc phải đối mặt trực tiếp.Hình như trong căn phòng chỉ còn nghe thấy tiếng đập thình thịch của hai trái tim, mặt Bạch Tiểu Thuần đỏ ửng, cô vừa muốn trốn tránh khỏi ánh nhìn đầy tình cảm đang chờ đợi của anh, nhưng lại bị thu hút bởi ánh nhìn xanh hơn, trong hơn toàn bộ những màu xanh mà cô từng thấy, quá giống với màu xanh biển lớn mà cô không thể nào quên trong The Big Blue, sâu thẳm nhẹ nhõm, mang đến một cảm tưởng yên tâm rất kỳ diệu. So với một người phương Tây như Adam, toàn bộ những gì được xem là súc tích che giấu bên trong chẳng qua cũng chỉ là bản chất thẳng thắn mà thôi, người thông minh như anh ngạc nhiên hỏi một câu vừa trực tiếp vừa khéo léo như vậy là lẽ hẳn nhiên.Thấy cô đang tư duy, mặt và cổ trở nên đỏ ửng, Adam thấy mềm lòng.Anh không thay đổi đề tài để xua đi sự ngượng ngùng hoặc nhường bước mà luôn nhẹ nhõm nhìn cô chú tâm…Nếu bản thân không quyết định được, cô chỉ biết lùi bước hoặc coi như không biết gì. Cũng tương tự như buổi tối ở Hà Viên hôm đó, nếu anh không chủ động nhắc đến, e là mãi mãi cô cũng không nhắc đến, vết thương sẽ chẳng lúc nào được chữa lành.Đáng tiếc là, do tác động của tình hình khủng hoảng kinh tế, anh không chỉ đối mặt với một loạt những khó khăn tại CBD Du Thành mà còn đối mặt với chính tình cảm của mình. Vì vậy, anh không thể cứ mãi lặng lẽ chờ đợi như trước đó, lần này nhất định anh phải tấn công trước. Để mang ra quyết định đúng đắn khi khắc phục vấn đề phức tạp, trước tiên là phải tìm được giải đáp cho vấn đề then chốt. So với anh lúc này, sự lựa chọn của cô là trọng yếu nhất, điều này tác động đến toàn bộ các quyết định khác trong cuộc sống của anh.Bạch Tiểu Thuần vẫn cúi gằm mặt trước ánh nhìn của anh, trong đầu cứ mơ mơ hồ hồ, không nói được câu nào. Không phải vấn đề chọn cái này hay cái kia, nhìn thì dễ, nhưng thực ra chẳng dễ chút nào.“Em…” Yên lặng rất lâu, cô đoán anh sẽ không chuyển đề tài, liền dừng lại, khó khăn lắm mới thốt được một câu: “Có thể để ăn xong hẵng nói được không?”“Được.” Bộ dạng vừa khó xử vừa không dám nói thẳng, còn giả vờ điềm tĩnh của cô thật rất dễ thương, Adam không kìm được, bật cười, sau đó nâng cốc nói: “Chúc mừng sinh nhật!”Món thịt bò tái chín sáu phần được mang lên, mùi vị vô cùng thơm ngon, vừa cho vào miệng, vị béo ngậy lan nơi đầu lưỡi. Trước đó, hình như trong lúc trò chuyện phiếm, cô đã từng nói cô không thích ăn thịt bò nấu tái hai, ba phần. Bạch Tiểu Thuần cúi đầu, chậm rãi ăn, nhưng thực ra cô đang nghẹn muốn chết. Những gì cô nói anh đều lưu tâm, hơn nữa còn thực hiện.Tư duy cho cùng, đó cũng là vì anh có lòng.Lén nhìn người đàn ông đang rất nhẹ nhõm, lịch sự ngồi ăn đối mặt, kìm nén cảm tưởng sống mũi cay cay, cô nhớ lại một câu nói thời học viên: “Thản nhiên mỉm cười uống rượu độc, chỉ cần đó là rượu do chính tay mình pha chế.”Thực ra, kẹo ngọt cũng tốt, thuốc độc cũng không vấn đề gì, có ý nghĩa gì chứ, trọng yếu là, những thứ đó bắt nguồn từ ai.Lúc rời khỏi The Big Blue vừa đúng tám giờ bốn mươi phút, hai người đột nhiên cùng lặng im, thả bộ trên đoạn đường tấp nập.“Nếu…”“Vẫn chưa hết buổi tối, anh đừng bắt em trả lời… Em vẫn đang nghĩ… em đang nghĩ rất nghiêm túc.” Thấy anh mở màn bằng một câu giả thiết, Bạch Tiểu Thuần vội xen ngang.Cô chẳng thích từ “nếu” này chút nào.Một ngày điều “nếu” đó xảy ra, mọi việc không còn thay đổi được nữa, cũng giống việc nếu năm xưa, nếu bạn không muốn trả lời thì sẽ ra sao…Một tay anh cầm áo khoác, một tay nhấc túi xách, bao quanh Adam là vầng sáng nhàn nhạt tỏa ra từ những ngọn đèn đường, vầng trán cao, chói sáng khiến người ta phải ngước nhìn.“Ý anh muốn nói là, nếu em không ngại, anh đưa em về.”“Hả?” Cô kêu to, hai má đỏ ửng, lắp bắp: “Không, em không… ngại, em sẽ gọi taxi!”“Đi xe bus được không? Đường về Westin không xa, gần đó lại có trạm xe bus, em vẫn thường đứng đó đợi xe sau khi đưa anh về mà.”“Hả???”Mang một chàng trai ngoại quốc đẹp trai lên xe bus chắc nịch sẽ làm mọi người lưu ý, hơn nữa, chen chúc trên xe gần một tiếng đồng hồ, liệu anh có chịu được không?“Không được đâu! Anh sẽ về khách sạn muộn mất.”“Anh chỉ muốn đi trên con đường mà em hay đi.” Adam cười, nhíu mày, nhìn cô với ánh nhìn buồn rầu. “Tuy mỗi tháng anh đều đến thành phố này một lần, thậm chí là hai, ba lần, mặc dù nhiều lúc anh có thể hiểu em đang nghĩ gì nhưng nói cho cùng, vẫn còn xa cuộc sống thực của em nhiều quá. Em cũng biết rồi đấy, công việc của anh vô cùng bận rộn, cho nên, mỗi lần gặp mặt, anh mong có nhiều thời gian ở bên em một chút, như vậy anh mới có thể cảm nhận được rõ ràng cuộc sống thường nhật của em, cùng đi xe bus, cùng ngắm phong cảnh đường phố…”“Lần trước ở sân bay, anh đòi đi xe bus về khách sạn, cũng là muốn có nhiều thời gian bên em hơn phải không?”Trời về đêm càng lúc càng tối.Câu nói của anh theo gió thoảng đến bên tai, tâm trạng Bạch Tiểu Thuần phút chốc trở nên phức tạp. Thì ra, toàn bộ mọi thứ đều xoay chuyển theo vòng tuần hoàn, chỉ là bản thân mình quá chậm rãi mà thôi. Trả lời rõ ràng với trái tim, cô ra sức kìm nén dòng nước mắt đang chực tuôn trào, ngẩng đầu nhìn anh, nhẹ nhõm nói:“Chúng ta đi đón xe bus thôi nào.”Hơn chín giờ tối, trên xe bus chỉ có vài người, trừ một số đang ngủ gật, những người còn sót lại đổ dồn ánh nhìn hiếu kỳ, ngạc nhiên về phía Adam lúc anh bước lên xe.Là một tp quốc tế hóa cao, hiển nhiên có rất nhiều người nước ngoài, chỉ có điều người ta thường thấy người da đen đi xe bus nhiều chứ người da trắng lại vô cùng ít, hơn nữa, này lại là một chàng trai da trắng, mắt xanh, cao to, anh tuấn. Vốn không quen trở thật tâm điểm lưu ý của mọi người, Bạch Tiểu Thuần chạy thẳng đến ghế ngồi, Adam không hề tỏ ra ngượng ngùng hay khó chịu, chỉ mỉm cười đáp lại ánh nhìn dò xét của mọi người. Sự thản nhiên của anh khiến những người kia thấy ngại, đến bến tiếp theo, chẳng còn ai quay ra nhìn trộm anh nữa.Không cần phải nói, cho dù là ở Thượng Hải, Vũ Hán hay là ở đây, chẳng có lúc nào anh bận rộn bằng lúc này. Anh chú tâm nhìn ra bên ngoài, luôn miệng hỏi cái này, cái kia, vẻ mặt ngoan ngoãn lúc thì cười, lúc thì lặng im, hình như chẳng ai nhận thấy anh là ông chủ của một trung tâm tư vấn du học lớn.Thời gian vui vẻ trôi qua rất nhanh, đến lúc gần xuống xe, đột nhiên Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến hai chuyện khiến tâm trạng đang nhẹ nhõm, vui vẻ của cô trầm xuống. Trước tiên là tin Tiết Vịnh Vi đã mất, thứ hai là việc liên quan đến hạng mục Du Thành CBD.Có thể cô chậm rãi nhưng cô không ngu ngốc.Lúc chiều, Adam cố ý để cô đi lấy cà phê, chắc là có ý tránh né điều gì đó.Từ trước đến nay, vì luôn cần cô trợ giúp trong việc giao tiếp với người khác, hầu như anh không hề che giấu cô điều gì, ngày hôm nay anh làm như vậy thực sự rất đáng nghi ngờ.Xe tới bến nhà cô, Adam xuống trước, cô vẫn đang mải tư duy, đi sau anh.Không biết là do sự tập trung bị phân tán hay do giẫm phải hòn đá, chân trái vẫn còn trên xe mà cô đã bổ nhào về phía trước, may mà Adam phản ứng nhanh, nghiêng người đỡ lấy cô.Vòng tay anh luôn rộng mở, lúc nào cũng ấm áp, Bạch Tiểu Thuần vội vàng cảm ơn.“Em đang nghĩ gì vậy?”“Em… Xin lỗi anh, có một việc mà em vẫn chưa kịp nói cho anh biết, bốn ngày trước… Vivian đã tự sát.”“Sao cơ???” Adam ngạc nhiên, bất giác nắm chặt hai tay vừa mềm vừa lạnh. “Tự sát?”“Anh cũng thấy kỳ lạ, phải không?”Hai người đứng rất gần nhau, cô có thể cảm thu được ánh sáng tối mờ trong ánh nhìn đầy ngạc nhiên và đau lòng của người đàn ông đang đứng trước mặt.“Anh nghĩ, chắc là cô ấy đi tìm Tiêu Vị.”Rất lâu sau anh mới nói, giọng rất nhẹ, như sợ làm kinh động đến điều gì đó.“Nhưng mà em thấy cô ấy chọn cách tự sát thực sự khiến người khác kinh ngạc, cô ấy là người phụ nữ dũng cảm nhất mà em từng gặp.”“Rất nhiều người cho rằng tự sát là một hành động hèn kém, theo anh thì một số người tự sát chẳng qua đó là việc theo đuổi không được phép chùn bước.”“Việc theo đuổi không được phép chùn bước?”Gió thổi cất cánh tà váy, để lộ một đường cong nhẹ nhõm.Bạch Tiểu Thuần chú tâm nhìn anh, hình như tâm trạng của anh đang rất nặng nề, cô muốn xem xem có phải mình đã nhìn nhầm…Nhưng rõ ràng cô thấy được vài phần lo ngại, nặng nề như đã từng trải qua trong ánh nhìn anh.“Đúng vậy, theo đuổi! Dù can đảm đến đâu cũng sẽ có lúc gặp phải những chuyện nặng nề không thể gắng gượng.” Anh nhíu mày, nhìn người con gái đang đứng rất gần mình, ánh nhìn và giọng nói vẫn đầy kiên định. “Năm anh mười hai tuổi, mẹ anh mất vì bệnh ung thư não, sau đó, bố anh lúc nào cũng buồn bực không vui. Em biết không, đối với anh, bố luôn là người dũng cảm nhất, ông rất thông minh, kiên định, chăm chỉ, uyên bác, anh đã từng nghĩ, người thông minh, biết nhìn xa trông rộng như ông có lẽ sẽ không có khó khăn nào không thể vượt qua. Nhưng anh đã sai, mẹ anh qua đời là một chuyện không thể gắng gượng đối với ông. Năm anh mười tám tuổi, ngày thứ ba sau khi anh nhập học tại trường Đại học Công nghệ California, ông uống thuốc tự tử, bên cạnh thi thể ông đặt tấm ảnh chụp chung với mẹ.”“Bố anh…”Thảo nào anh nói mình là con một, nói mình rất độc thân, vì vậy anh mong ước được tìm tòi vũ trụ, anh nói có một số chuyện một khi nghĩ lại sẽ giống như là trải qua một lần nữa…Thì ra là vậy!Trong lòng đang rất đớn đau, cô nhẹ nhõm nói: “Chắc chắn là bố mẹ anh rất yêu thương nhau.”“Bố anh nói, đối với ông, anh là người thừa kế vô cùng quan trọng trong cuộc đời ông, còn mẹ anh là cả thế giới đối với ông!”“Vì vậy anh cho rằng, sự ra đi của Vivian là đang theo đuổi Tiêu Vị, giống như bố anh theo đuổi mẹ anh, đúng không?”“Phải.” Anh gật đầu, lông mày nhíu chặt. “Bố tin rằng anh trưởng thành có thể tự chăm sóc tốt cho bản thân, vì vậy mới yên tâm theo đuổi mẹ anh đến một thế giới khác. Vivian đã phải chịu đựng cú sốc lớn nhưng vẫn luôn sống kiên cường, anh đã từng nghĩ, chắc chắn có điều gì đó giúp cô ấy vượt qua. Trước đây, anh cho rằng cô ấy không yên tâm về bố mẹ mình, bây giờ mới thấy không phải như vậy, nếu không, cô ấy sẽ không lựa chọn cái chết khi mọi việc đang dần trôi qua. Để giữ một người tiếp tục sống, không phải chỉ có tình yêu, mà còn có sự hận thù.”“Hận?”“Đúng vậy, cô ấy hận Trần Quả.”Mọi tư duy ban đầu về chết chóc của Tiết Vịnh Vi bỗng dưng ùa về, càng ngày Bạch Tiểu Thuần càng cảm thấy sự suy đoán của mình là đúng…Khi chưa gặp Trần Quả, Tiết Vịnh Vi giống như “cái xác không hồn” vậy. Cứ tưởng cuối cùng cũng thu được lòng thương xót của ông trời, ai ngờ, thứ mà Trần Quả mang đến cho cô không phải sự cứu vớt, mà là sự tổn thương vô cùng.Hắn bỏ trốn, để lại mình cô tiều tụy, chịu đựng mọi thứ.Cuối cùng, cô cũng nhận thấy hắn không giống chàng thanh niên yêu cô ngày nào, với tính cách của Tiết Vịnh Vi, chắc nịch cô hận hắn đến tận xương tủy. Trần Quả hoàn toàn biến mất thì mọi hận thù mới tiêu tan, lúc đó, một người thương tích đầy mình như cô cũng không còn đủ dũng khí sống tiếp nữa. Hiện thực luôn tàn khốc như vậy, so với việc chỉ biết sống qua ngày này hay đắm chìm trong một vũng lầy giả dối, chi bằng chết một cách thoải mái.Đa số phụ nữ đều chọn phương pháp này.Cho dù vẻ ngoài kiên định hay mềm yếu, sâu thẳm trong họ, không lúc nào thiếu dũng khí kiên quyết sống hoặc chết vì tình yêu.Chỉ có điều, đời là bể khổ, liệu có mấy người được như bố của Adam, không ngừng theo đuổi người vợ đã mất sáu năm của mình?“Thực ra, cô ấy xứng đáng nhận được tình cảm tốt hơn thế.”Adam rất thông minh, mới đó đã có thể đoán điều cô muốn nói.“Xứng đáng nhận được tình cảm tốt hơn.” Anh đã từng tự nhủ với bản thân mình câu này.Bạch Tiểu Thuần ủ rũ, không biết nói gì.

Xem Thêm  8 Cách Nấu Phở Bò Ngon Như Quán Tại Nhà Đơn Giản - cách nấu phở bò tại nhà


Xem thêm những thông tin liên quan đến đề tài thuốc độc của người kẹo ngọt của tôi

Cô Gái Cay vs Cô Gái Ngọt!

  • Tác giả: Troom Troom Vietnam
  • Ngày đăng: 2020-12-11
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 2451 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Đăng ký: https://www.youtube.com/channel/UC3ZOEebvMhGBRmVvEcvrYKQ?sub_confirmation=1 | Bật TẤT CẢ thông báo đẩy 🔔
    Xem video MỚI NHẤT: https://www.youtube.com/playlist?list=PL-Uha728z-ZDQcivVi6oLPj8PHbVjAEj4
    Có cô gái thích đồ ngọt, những cô khác lại thích thứ gì đó cay. Vậy bạn thuộc loại nào đó?

    Theo dõi Troom Troom:
    Đăng ký: https://www.youtube.com/channel/UC3ZOEebvMhGBRmVvEcvrYKQ?sub_confirmation=1
    Instagram: https://www.instagram.com/troomtroom/
    Fb: https://www.facebook.com/troomhands
    Pinterest: https://pinterest.com/troomtroom/

    Các Kênh khác:
    Troom Troom EN: https://www.youtube.com/channel/UCWwqHwqLSrdWMgp5DZG5Dzg?sub_confirmation=1
    Troom Troom ES: https://www.youtube.com/channel/UCu6oyJJ6PlkeNNv6n26ZNyA?sub_confirmation=1
    Troom Troom FR: https://www.youtube.com/channel/UCyNeKmBHI10u4bwYEKimlZA?sub_confirmation=1
    Troom Troom RU: https://www.youtube.com/channel/UCq1JpGFxcZTbbOAz010U-og?sub_confirmation=1
    Troom Troom DE: https://www.youtube.com/channel/UCzgmxZIlgfH1fgch7OpigIA?sub_confirmation=1
    Troom Troom CN: https://www.youube.com/channel/UCV3NWBs2K7pOEGmI4w_2dhg?sub_confirmation=1
    Troom Troom PT: https://www.youtube.com/channel/UCgCQlMYN2XypwYC2wcR32bA?sub_confirmation=1
    Troom Troom JP: https://www.youtube.com/channel/UCPCwT9JMWPjg6xAWrQxhQaw?sub_confirmation=1
    Troom Troom KR: https://www.youtube.com/channel/UClSxH8KQdfytf2raNAByMiA?sub_confirmation=1
    Troom Troom India: https://www.youtube.com/channel/UCwP0n9or789Y33-JNNe-tlA?sub_confirmation=1
    Troom Troom Arabic: https://www.youtube.com/channel/UCyiLrFQqqJDQFOGAQ5pyC9w?sub_confirmation=1
    Troom Troom TR: https://www.youtube.com/channel/UCprQp1WQZzw-ApvQdb31OtQ?sub_confirmation=1
    Troom Troom PL: https://www.youtube.com/channel/UC8_99hNgsYFdPem3EA67HSg?sub_confirmation=1
    Troom Troom IT: https://www.youtube.com/channel/UCQ94FCb9Mnmhxt-H6-7ADcQ?sub_confirmation=1
    Troom Troom TH: https://www.youtube.com/channel/UCZr7drqblTlL3Xr1XvBZxXw?sub_confirmation=1
    Troom Troom Indonesia: https://www.youtube.com/channel/UCtGmhXT_NSTK5j_r9a9xdYA?sub_confirmation=1
    Troom Troom SELECT: https://www.youtube.com/channel/UCIJ44QRtVGm_gBh_deuL5ow?sub_confirmation=1

    Xem them Troom Troom:
    Video tiên tiến nhất: https://www.youtube.com/playlist?list=PL-Uha728z-ZDQcivVi6oLPj8PHbVjAEj4
    Thông dụng nhất: https://www.youtube.com/playlist?list=PL-Uha728z-ZDUJxNltkZAurgVydEzwUqE

    Về Troom Troom
    Chào mừng bạn đến với kênh YouTube chính thức của Troom Troom! Tại đây, bạn sẽ được xem nhiều video bao gồm các video tự tay làm một cách đơn giản (Do It Yourself), video quay trở lại trường, các trò đùa vui nhộn, mẹo vặt trong cuộc sống, hướng dẫn làm đẹp và trang điểm, đồ chơi bóp mềm (slime and squishies), thử thách, và nhiều hơn nữa. Đảm bảo đăng ký và bật TẤT CẢ các thông báo để không lúc nào bỏ lỡ video thú vị nào!

    Với các yêu cầu liên quan đến kinh doanh, xin vui lòng liên hệ với tôi tại: troomtroomdiy@gmail.com

Đọc sách: Thuốc Độc Của Ngaười, Kẹo Ngọt Của Tôi (Tập 1)

  • Tác giả: tài liệu.waka.vn
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 3345 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi, một chuyện tình đẹp đẽ vượt lên những toan tính, mưu mô tranh giành tình yêu và danh lợi. Đọc sách online trên Waka.vn

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi – Lương Liễu Lưu Ly

  • Tác giả: cungquanghang.com
  • Nhận xét: 3 ⭐ ( 2436 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Thuốc độc của người, kẹo ngọt của tôi

    [IMG]
    Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

    Dịch giả: Phạm Minh Tuấn

    Giá bìa: 109.000 ₫

    Công ty tư vấn du học phát hành: Đinh Tị…

Chương 13 – Người Thích Em Muốn Em Của Hiện Tại, Người Yêu Em Mang Cho Em Tương Lai

  • Tác giả: www.rittruyen.com
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 6367 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Thuốc Độc Của Người Kẹo Ngọt Của Tôi là truyện teen nói về tình yêu. Kinh thánh có viết, Thượng đế đã tạo ra Eva bằng một đoạn xương sườn trên thể xác Adam. Eva là một phần của Adam, vì vậy mỗi một Adam xuất hiện trên cuộc sống này đều không ngừng kiếm tìm đoạn xương sườn bị thiếu ấy. Trong chốn trần thế khổ nạn vô thường, nếu sinh ra là phụ nữ, chỉ cần giữ cho mình một niềm tin kiên cố vào tình yêu, sẽ có một ngày, bạn nhất định gặp được người con trai mà mình vẫn luôn muốn tìm thấy.

    Một tình yêu đẹp, sẽ không cần phải khổ sở chờ đợi.

    Người thực sự thuộc về ta, sẽ không lúc nào nỡ lòng nhìn ta phải khổ sở chịu đựng trong sự vô cùng vô hạn của thời gian…

    Tình yêu, là chuyện tại chính nơi đó, vào chính thời điểm đó, ta gặp được chính nhân loại đó.

    Đã bao lâu rồi bạn chưa thực sự yêu một ai đó? Đã bao lâu rồi bạn chưa thực sự cảm thấy rung động? Xin được gửi tặng quyển sách này tới những người con gái tuyệt vời vẫn luôn có một sự tin tưởng vào tình yêu giống như Bạch Tiểu Thuần. Mặc dầu Thượng đế đã khiến Adam của cô ấy phải trải qua một chuyến du hành thật dài mới tìm thấy cô.Truyện mang nội dung sâu sắc, xoáy sâu và khai thác những khía cạnh mới lạ trong tình yêu khiến tác phẩm càng trở nên thu hút độc giả.

    Không những thế, truyện Cô Nhóc Đáng Iu Và Chàng Trai Lạnh Giá và Công Chúa Thế Giới Đêm cũng là một trong những tác phẩm hay mà độc giả có thể tìm tòi.

Thuốc độc của người, kẹo ngọt của tôi

  • Tác giả: wattpad.vn
  • Nhận xét: 5 ⭐ ( 5525 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Thuốc độc của người, kẹo ngọt của tôi – (Chương 14) – Tác giả Lương Liễu Lưu Ly Update tiên tiến nhất, full prc pdf tài liệu, trợ giúp xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

  • Tác giả: newshop.vn
  • Nhận xét: 3 ⭐ ( 9182 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Đã bao lâu rồi bạn chưa thực sự yêu một ai đó? Đã bao lâu rồi bạn chưa thực sự cảm thấy rung động? Xin được gửi tặng quyển sách này tới những người con gái tuyệt vời vẫn luôn có một sự tin tưởng vào tình yêu giống như Bạch Tiểu Thuần

Nơi bán Thuốc độc của người kẹo ngọt của tôi giá tốt nhất tháng 05

  • Tác giả: websosanh.vn
  • Nhận xét: 5 ⭐ ( 6516 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Xem ngay Thuốc độc của người kẹo ngọt của tôi giá tốt nhất 87200đ. So sánh giá từ 4 cửa tiệm. Nơi mua Giảm giá nhiều nhất ✅ Bảo hành tốt nhất ✅ Update tháng 05/2022

Xem thêm các nội dung khác thuộc thể loại: Khám Phá Khoa Học

Xem Thêm  Sober là gì - sober là gì

By ads_law