Download miễn phí Cong tu Bac Lieu

Bạn đang xem: cong tu bac lieu an choi

–>

CÔNG TỬ BẠC LIÊU
Công tử Bạc Liêu Trần Trinh Huy (1900 – 1973, còn tồn tại tên
khác là Ba Huy) là một tay chơi nổi tiếng ở Sài Gòn và miền
Nam những năm 1930, 1940. Ngày nay, Công tử Bạc Liêu trở
thành một thành ngữ để chỉ những kẻ ăn chơi.
1. Thành ngữ
Vốn thành ngữ “Công tử Bạc Liêu” ra đời từ những năm đầu
thế kỷ 20. Thời đó, thực dân Pháp đã ổn định về tổ chức của
vùng đất thuộc địa Nam Kỳ. Do việc phân tách lại ruộng đất, đã
làm nảy sinh rất nhiều đại điền chủ ở vùng đất này. Thời đó dân
gian đã có câu “Nhất Sỹ, Nhì Phương, Tam Xường, Tứ Trạch”
để chỉ 4 vị đại điền chủ sung túc nhất vùng đất Nam Kỳ. Theo
trào lưu khi ấy, các đại điền chủ, hào phú quyền quý
khắp Nam Kỳ thường cho con lên Sài Gòn học ở các
trường Pháp, thậm chí du học bên Pháp. Tuy nhiên, hầu như các
vị công tử sung túc này, tác động bởi sự phồn hoa đô hội, sẵn tiền, nên thường đi vào con
đường tay chơi để trổ tài mình. Trong số vị công tử ấy, không ai đủ sức xài tiền như các
công tử Bạc Liêu. Thành ngữ “Công tử Bạc Liêu” có từ lúc ấy. Về sau, thành ngữ này chỉ
dùng để chỉ công tử Trần Trinh Huy vì chẳng công tử nào sánh kịp về khả năng tài chính
và độ phóng túng so với vị công tử này. Từ đó “Công tử Bạc Liêu” trở thành danh xưng
riêng của Ba Huy, không một ai có thể tranh chấp.
2. Công tử Bạc Liêu
* Xuất thân
Trần Trinh Huy, tên thật là Trần Trinh Quy sinh ngày 22 tháng 6 năm 1900, nhưng do
cho rằng tên gọi “Quy” không tráng lệ nên ông đổi lại thành “Huy”. Ngoài tên Công tử
Bạc Liêu, Trần Trinh Huy còn mang nhiều tên khác như Ba Huy, Hội đồng Ba (cách gọi
của tá điền, sự thật thì Ba Huy không là thành viên trong hội đồng nào), Hắc công tử (do
nước da ngăm đen và để phân biệt với Bạch công tử).
Trần Trinh Huy là con trai ông Trần Trinh Trạch, tức Hội Đồng Trạch, một người xuất
thân là thư ký làng, nhờ cưới được cô Tư, con gái của ông bá hộ Phan Văn Bì, người có
đất ruông nhiều nhất trong tỉnh Bạc Liêu, người ta tặng cho ông Bá hộ là “Vua lúa gạo

Nam Kỳ”. Ông Bá hộ chọn rể cho cô con gái thứ Tư trong trường hợp đặc biệt. Hằng năm
ông tới Tòa Bố (tòa Hành chánh) tỉnh đóng thuế điền địa. Trong nhiều năm ông chấm viên
thư ký điền địa tên Trần Trinh Trạch là người đứng đắn nghiêm chỉnh. Ông hỏi thăm gia thế
thì biết thầy ký Trạch chưa vợ. Ông mời về nhà chơi, tạo thuận tiện cho thầy ký Trạch trông
thấy cô con gái thứ tư của ông. Nhiều lần tới lui, hai bên “mến tay mến chân”. Ông Bá hộ
thấy hai đứa nhỏ “tình trong như đã mặt ngoài còn e” liền làm lễ cưới. Ông cho con gái và
rể một sở đất để ra riêng. Thầy ký Trạch xin nghỉ làm công chức điền địa để quản lý điền.
Với trình độ văn hóa tương đối khá, lại có ông già vợ cho đất, giúp vốn nên không bao lâu
thầy kỳ Trạch phất lên. Với huê lợi hàng năm, ông sắm thêm đất điền. Có điều ông Bá hộ
không thích là đất ông tách bộ cho các con của ông lần lượt chạy về tay chàng rể thứ tư.
Nguyên do là các con ông mê cờ bạc nên đem đất điền cầm đồ nơi anh rể. Cầm đồ lâu năm
không chuộc kể như mất luôn. Ông Bá hộ chỉ tự an ủi là “lọt sàng xuống nia”, các sở đất
đó không rơi vào người ngoài, thương con gái thì phải thương rể. Nhờ vậy, Hội Đồng
Trạch càng ngày càng sung túc, đồn điền ruộng lúa có thể được xếp vào hàng vị trí đầu tiên miền
Nam lúc bấy giờ. Có người viết:
Nghèo đến thằng mình còn chạy quýnh
Giàu như ông Trạch cũng buồn thiu
Trần Trinh Trạch là chủ sở hữu của 74 sở điền, với 110.000 ha đất trồng lúa, gần
100.000 ha ruộng muối. Theo lời cháu chắt ông kể lại, toàn tỉnh Bạc Liêu lúc bấy giờ
(gồm 4 quận Vĩnh Lợi, Cà Mau, Vĩnh Châu, Giá Rai) có 13 lô ruộng muối thì 11 lô là của
ông Hội Đồng Trạch, một lô còn sót lại của cha sở và một lô của dân thường. Ông Trạch có 7
người con, 4 gái, 3 trai. Trong 3 người con trai của ông Trạch (Trần Trinh Đinh, Trần
Trinh Huy và Trần Trinh Khương) thì Ba Huy là ăn chơi hơn hết.
* Nhân loại
Trần Trinh Huy từng đi du học ở Pháp, sau ba năm về nước không một mảnh bằng, để
lại một người vợ Pháp và một đứa con ở lại Paris. Khi Ba Huy về nước ông Trạch kéo gia
đình lên Sài Gòn đón quí tử. Chiếc xe Ford đang dùng tốt nhưng ông nói nhân viên kiện đặc
biệt này phải sắm thêm một chiếc xe mới, cho xứng với học hàm, học vị của cậu Ba, cho
rạng mặt Trần gia.
Trần Trinh Huy là người cao lớn, khoảng 1,70 ɱ, lực lưỡng nhưng không cục mịch, trái

lại dáng người rất thanh thoát, tráng lệ, da đen, mày rậm người đầy sinh lực. Tính tình
Huy rất dễ dãi và phóng khoáng. Người trong nhà lầm lỗi, Huy cũng không nhiều rầy la. Bà con ở xa lên
thăm, Huy đều cho tiền. Tá điền không thấy Huy đòi nợ ai khi nào, ai nghèo quá, năn nỉ
Huy còn bớt lúa ruộng. Vì thế tá điền Bàu Sàng không nhiều người oán ghét Ba Huy.
Trong các mối quan hệ, Ba Huy là người khoáng đạt, không dè dặt và mưu toan gì.
Thời đó, các cậu công tử lẫn điền chủ điều chơi với người Pháp thì rất khúm núm, nịnh
nọt, gọi là “chơi thế”. Riêng Ba Huy thì cứ “toa toa” “moa moa” sòng phẳng, ngang hàng.
Nếu như trong mắt giới giang hồ tứ chiếng, Ba Huy là một người ngon nhất Nam bộ, thì
trong mắt người Pháp, Huy được nể trọng vì có vợ đầm và mướn người Pháp làm công
cho mình. Tánh của Ba Huy vị tha và coi tiền như rơm rác. Bút tích của Huy cho thấy tuy
nét chữ cất cánh bướm nhưng lại rất xấu, chứng tỏ này là một nhân loại thông minh, từng trải
nhưng đường học vấn không đến nơi đến chốn.
Ba Huy cũng là người rất cởi mở, không cổ hủ, cực đoan như nhiều điền chủ khác. Ông
từng ủng hộ Việt Minh một lúc 13.000 giạ lúa. Công tử Bạc Liêu còn tỏ ra là một con
người tự trọng, đã hứa với Chính phủ những gì thì ông sẽ làm thế ấy. Ông đã hứa với
người lãnh đạo cao nhất của Tỉnh ủy Bạc Liêu là giảm tô, không hợp tác với Pháp, gửi vải
vóc thuốc men cho kháng chiến và thực hiện đúng như vậy. Thích hội hè, Ba Huy có vẻ là
người tổ chức hội chợ và hội thi “Hoa hậu miệt đồng” trước tiên ở đồng bằng sông Cửu
Long.
Ba Huy có bốn người vợ và rất nhiều nhân tình. Người vợ đầu là người Pháp, trong thời
gian Ba Huy đi học ở Paris. Về nước ông cưới một người vợ ở Bạc Liêu là Ngô Thị Đen.
Bà này ở với Ba Huy sinh được người con gái là cô Hai Lưỡng. Sau cô Hai Lưỡng qua
Pháp sống. Từ năm 1945, Ba Huy lên Sài Gòn ở hẳn. Ông lấy thêm một bà nữa (bà
Nguyễn Thị Hai) và sinh được ba người con: Thảo, Nhơn, và Đức.
Bà cuối cùng, khoảng năm 1968, Ba Huy dọn về căn nhà phố đường Nguyễn Du, Sài
Gòn. Mỗi sáng đứng trên lầu nhìn xuống, ông thấy một cô gái gánh nước đi qua đẹp quá.
Hỏi thăm thì đựơc biết cô gái này là con ông già làm nghề sửa xe đạp. Ba Huy đến nhà ông
già xin “đổi” căn nhà đó lấy cô gái. Ông già và cô gái sau khoảng thời gian thảo luận tán thành. Và này là
người vợ cuối cùng của Ba Huy, kém ông đến 50 tuổi. Bà sống thủy chung với ông đến
ngày ông từ trần. Họ có ba con trai và một con gái tên Hoàn, Toàn, Trinh và Nữ.

Xem Thêm  Trình duyệt web tốt nhất cho Android 2022 - trình duyệt android

Ba Huy còn rất nhiều con với các nhân tình. Tuy những người đó không phải vợ chính
thức nhưng con cháu của họ đều được Trần gia thừa nhận. Ông mất năm 1973 ở Sài Gòn và
được mang về mai táng trong phần mộ gia đình tại ấp Cái Dầy, xã Châu Hưng, huyện Vĩnh
Lợi, Bạc Liêu.
3. Những truyền lưu
* Thú chơi xe
Ông Trạch giao cho Ba Huy việc trông coi điền sản. Huy đi vào các sở điền bằng xe
hơi hoặc ca nô. Việc này là một sự kiện đặc biệt, Ba Huy đi đến đâu tá điền ùn ùn kéo đến
xem, vì cả đời họ chưa được nhìn thấy xe hơi, ca nô khi nào. Đi đòi nợ các tỉnh, Ba Huy
dùng chiếc Ford Vedette, còn đi chơi ông có chiếc Peugeot thể thao, sản xuất năm 1922.
Loại xe đó cả miền Nam khi ấy chỉ có hai chiếc, chiếc kia là của vua Bảo Đại.
* Thuê người Pháp làm công
Ba Huy còn thuê một người Pháp làm công cho mình. Này là ông Henri, chồng bà Tư
Nhớt, một người trong gia tộc Trần Trinh. Ông này làm quản lý, điều hành gia sản cho ông
Hội Đồng Trạch, dưới quyền ba Huy. Theo hợp đồng, quản lý được hưỏng 10% trên tổng
số lợi tức thu được hàng năm. Cũng chính vì vậy ông Henri mới bỏ “mẫu quốc” qua làm mướn
cho bên vợ, mãi đến tháng 4 năm 1975 mới về nước.
* Thú mê võ
Công tử Bạc Liêu rất mê nghề võ. Vào nửa đầu thế kỷ 20, học võ là một cái mốt với
nhận thức: Học võ để nâng cao cái khí phách thượng võ của kẻ anh hào. Ba Huy không
học võ Tây hay võ Ta mà học võ Xiêm. Ông ta đã cất công qua Xiêm mướn một ông thầy
thượng hạng về dạy cho mình và Tám Bò, là em út của ông ta.
* Người Việt trước tiên sở hữu máy cất cánh
Một sự kiện chấn động cả nước khi này là Ba Huy đi thăm ruộng trên máy cất cánh. Và lúc
ấy cả Việt Nam cũng chỉ có 2 chiếc là của Công tử Bạc Liêu và của vua Bảo Đại. Một lần
cất cánh qua thăm điền Rạch Giá, Công tử Bạc Liêu hứng chí cất cánh ra biển Hà Tiên chơi, cứ cất cánh
mải miết cho đến khi kim báo xăng không còn nhiên liệu, buộc lòng Ba Huy phải đáp
nguy cấp. Xuống đất, Ba Huy hoảng loạn biết mình đã cất cánh lọt sang tận nước Xiêm. Trần
Trinh Huy bị Nhà nước Xiêm bắt giữ và phạt 200 ngàn giạ lúa. Ông Hội đồng Trạch phải
chở một đoàn ghe chở lúa thật dài qua tận Xiêm để chuộc quí tử về. Ông là người Việt

Nam trước tiên sở hữu máy cất cánh tư nhân và sân cất cánh tư nhân.
* Thú vui di chuyển
Ba Huy sinh hoạt cực kỳ tráng lệ và xa hoa. Ra đường là đóng bộ veston, thứ hàng
giá cao nhất thời đó. Thói quen của Ba Huy là ăn sáng kiểu Tây, trưa ăn cơm Tàu, chiều
ăn cơm Tây. Mỗi lần từ Bạc Liêu đi Sài Gòn là ông ta ngồi trên chiếc xe cáu cạnh, có tài
xế lái. Khi lên Sài Gòn ít khi Công tử Bạc Liêu ở ngôi villa của Trần gia mà vào một
trong những khách sạn nổi tiếng tráng lệ ở Sài Gòn. Có khi hứng chí đi dạo mát Ba Huy
thuê cả chục chiếc xe kéo, ông ta ngồi một chiếc, những chiếc còn sót lại chở những món đồ
như mũ, cây “can”
Công tử Bạc Liêu là một người luôn xê dịch và rất ham vui, những cuộc ăn chơi nổ trời
diễn ra, Trần Trinh Huy lặn ngụp trong những bàn tiệc với rượu sâm banh. Mỗi chủ nhật
ông đều đi nghỉ cuối tuần ở Vũng Tàu, Đà Lạt hoặc về Cần Thơ. Ba Huy cũng là một kẻ
mê cờ bạc, có những khi ông đánh một cây bài 30.000 đồng, trong lúc lúa chỉ 1,7 đồng
một giạ, lương của Thống đốc Nam Kỳ chưa tới 3.000 đồng một tháng.
* Giao tranh Hắc – Bạch công tử
Bạch công tử là Lê Công Phước hay hay còn gọi là George Phước, con trai của Đốc phủ Lê
Công Sủng, người ở làng Điều Hòa, tỉnh Mỹ Tho. Phước cũng là một tay chơi nổi tiếng
khi đó, da trắng nên được gọi Bạch công tử để phân biệt với Ba Huy. George Phước say
mê cải lương, từng qua Pháp học về sân khấu. Về nước Phước cùng một người khác bỏ
tiền lập hai gánh hát Phước Chương và Huỳnh Kỳ nổi tiếng với cô đào chánh đệ nhất tài
sắc đương thời là cô Bảy Phùng Há và một cô đào tài sắc khác là Năm Phỉ. Cùng nổi tiếng
ăn chơi, Bạch công tử và Hắc công tử trở thành kỳ phùng đối thủ.
Tác giả Nguyễn Thiện viết:
“Đang lúc cô Ba Trà, một người con gái có sắc đẹp làm xao xuyến tâm hồn Bạch công
tử, thua bài sạch túi, ông trưởng giả lớn tuổi chưa kịp cung phụng tiền bạc tiếp để vừa
lòng mỹ nhân, Bạch Công tử lù lù lái xe lại nhà cô Ba Trà, rủ xuốngCần Thơ ăn cá cháy
và đánh bài gỡ bạc.
Hai người vừa xuống đến quán Bungalows ở Cần Thơ, máy xe chưa nguội thì chiếc
Sport tám máy của Hắc Công Tử cũng vừa tới, thắng cái két. Cả hai lâm vào cảnh khó xử,
việc chiếm được mỹ nhân chỉ còn cậy vào tài chinh phục của bản thân mình. Cả ba cùng

đưa nhau vào khách sạn. Bạch Công tử lột chiếc cà rá hột xoàn trị giá 3.000 đồng vào
thời đó để trên bàn trước khi vào phòng tắm. Lúc trở ra, thấy cô Ba Trà đeo thử nó trên
tay, Bạch Công tử liền lên tiếng tặng luôn. Sau đó Hắc Công tử đã mua tặng cô Ba Trà
một chiếc nhẫn trị giá gấp đôi “
Một lần, đoàn Huỳnh Kỳ cùng cô Bảy Phùng Há về Bạc Liêu trình diễn, Bạch công tử
mời Hắc công tử đến xem. Đang xem, Bạch công tử móc thuốc hút, vô ý làm rớt tờ giấy
con công (tờ 5 đồng thời đó), Bạch công tử cuối xuống tìm kiếm. Hắc công tử thấy vậy
hỏi:
– Chú kiếm gì vậy?
– Tôi kiếm tờ con công.
Hắc công tử mỉm cười nói:
– Để tôi đốt đuốc cho chú kiếm.
Nói rồi Hắc công tử móc tờ giấy bạc bộ lư (tờ 100 đồng) châm lửa soi cho Bạch công tử
kiếm. Bị một vố quá nặng, vãn tuồng, Bạch công tử mới nói:
– Toa chơi moa một cú đau quá. Hiện tại nếu toa ngon, toa với moa cân mỗi người ký
đậu xanh, rồi lấy tiền nấu, ai sôi trước người ấy thắng?
Hắc Công Tử đáp:
– Chú cũng vậy nữa kìa! Ấy dà, Chú muốn chơi hả? Được,vậy để tôi chơi cho chú chết
luôn!
Tối ngày sau, Hắc công tử cho trải thảm đỏ từ ngoài cổng vào tận thềm nhà cứ mỗi
thước cho một gia nhân cầm đuốc soi đường, nghinh đón phái đoàn của Bạch công tử.
Cuộc thi được tổ chức ở đại sảnh nhà lớn của Trần gia. Lửa của tiền giấy thì rất kém nhiệt,
chỉ cháy nhỏ, vì vậy họ nấu chè rất lâu trong sự stress của rất nhiều người nhìn thấy.
Trán ai cũng rịn mồ hôi hột, nhất là những người trong nhà họ Trần. Cuối cùng, nồi
chè Bạch công tử sôi trước, Hắc công tử đành thua cuộc. Nhưng Ba Huy tuyên bố rằng
ông ta thua trong danh dự.
4. Vết tích “Công tử Bạc Liêu” ngày nay
Ngày nay, Công tử Bạc Liêu trở thành một thương
hiệu du lịch mê hoặc của tỉnh Bạc Liêu. Tòa villa
của Ba Huy khi xưa nay trở thành Khách sạn Công

tử Bạc Liêu.
Ngôi villa của công tử Bạc Liêu được xây
dựng từ năm 1919, do kỹ sư người Pháp thiết kế. Để
đảm bảo độ bền và diện mạo thiết kế, chủ nhân đã
đặt mua và cho chuyên chở toàn thể vật liệu xây
dựng như thép đúc, cửa, cẩm thạch lát nền, gạch,
khung sắt trang trí từ Pháp qua. Các bù loong, ốc vít
cho các cụ thể xây dựng đều được đóng dấu chìm mẫu tự Ρ rất hoa mỹ, chứng thực sản
xuất tại thủ đô Paris. Người dân Bạc Liêu gọi đây là “Nhà Lớn”. Không chỉ đẹp về kiến
trúc, nội thất mà nhà Hội đồng Trạch cũng qui tụ vô số đồ gỗ, sứ, đồng quý hiếm. Những
bảo vật đó đến nay không còn do con cháu không giữ được, do mất mát vì chiến tranh
hoặc những nguyên nhân khác. Có hai món đồ quí hiện được giữ nguyên vẹn ở chùa Chén
Kiểu, Sóc Trăng là chiếc giường ngủ chạm khắc tuyệt mỹ và bộ bàn ghế cũng điêu khắc
công phu. Đây là hai món quà do Ba Huy phóng khoáng tặng nhà chùa.
Hiện tại, ngôi villa đó trở thành khách sạn Công Tử Bạc Liêu (trực thuộc Văn
phòng Tỉnh ủy Bạc Liêu) với 6 phòng ngủ. Trong số đó 5 phòng bình thường và căn phòng
Ba Huy từng ở trước đó có giá gấp đôi. “Phòng công tử” có một giường đôi, ti vi, máy
lạnh, một bàn viết, một tủ áo và toilet khá rộng kế bên. Điểm mới lạ nhất của căn phòng
này là chiếc máyđiện thoại có từ đời Pháp thuộc đến giờ vẫn sử dụng tốt. Căn “phòng công
tử” luôn đắt khách, nhất là người nước ngoài. Khách du lịch muốn nghỉ đêm tại đây buộc phải
đặt phòng trước cả tháng. Cách khách sạn Công Tử Bạc Liêu không xa, còn tồn tại một cụm
khách sạn, quán ăn khác cũng mang tên Công Tử. Nhà Công tử Bạc Liêu hiện tại được
bày biện, phục tráng hầu hết nguyên trạng. Tuy nhiên do qua nhiều thời kỳ lịch sử khác
nhau vật dụng trong nhà đã thất lạc rất nhiều.
Sau sự kiện 30 tháng 4, 1975, Ba Huy mất đã 2 năm, gia đình còn sót lại của Ba Huy lâm
vào cảnh khốn khó, anh em, con cháu trong nhà bỏ đi tứ xứ. Một người con của Công
tử Bạc Liêu là ông Trần Trinh Đức phải trôi dạt lên Sài Gòn và sau khoảng thời gian cô con gái lớn của
ông bị lừa tình và mắc nợ, bị bệnh tâm thần phân liệt, phải bán nhà trả nợ, gia đình ông
làm đủ thứ nghể để mưu sinh như bán giầy cũ, chạy xe ôm Năm 2009, gia đình ông
được sự trợ giúp của các mạnh thường quân đã trở về Bạc Liêu sinh sống.

Xem Thêm  Các Phim Của Vin Diesel (Phần 2), Những Bộ Phim Hay Nhất Của Vin Diesel - sát thủ giết mướn phim

Cuối năm 2004, nhà văn Phan Trung Nghĩa của báo Bạc Liêu đã cho xuất bản
quyển Công tử Bạc Liêu – Sự thật và truyền lưu gồm nhiều câu truyện và tư liệu sưu tầm về
Trần Trinh Huy.
Truyền lưu về Công tử Bạc Liêu xưa và nay
Đã từ lâu, trong dân gian vẫn truyền miệng câu thành ngữ “Công tử Bạc Liêu” để
chỉ lối sống phong lưu, phóng túng của những cậu ấm, cô chiêu xuất thân từ tầng lớp
quý tộc, đại điền chủ sung túc ở vùng đất Nam Bộ dưới thời thực dân, phong kiến.
Nhân vật làm ra linh hồn “Công tử Bạc Liêu” đó chính là Trần Trinh Huy (tên thật
là Trần Trinh Quy), sinh ngày 22/6/1900 tại làng Vĩnh Hưng, quận Vĩnh Lợi, tỉnh
Bạc Liêu, từ trần tại tư gia ngày 13/1/1974 tại Sài Gòn.
Thời đó, thực dân Pháp đã ổn định về tổ chức của vùng đất thuộc địa Nam Kỳ. Do việc
phân tách lại ruộng đất đã làm nảy sinh rất nhiều đại điền chủ ở vùng đất này. Thời đó dân
gian đã có câu “nhất Sỹ, nhì Phương, tam Xường, tứ Trạch” để chỉ 4 vị đại điền chủ giàu
có nhất vùng đất Nam Kỳ. Theo trào lưu khi ấy, các đại điền chủ, hào phú quyền quý
khắp Nam Kỳ thường cho con lên Sài Gòn học ở các trường Pháp, thậm chí du học bên
Pháp. Tuy nhiên, hầu như các vị công tử sung túc này, tác động bởi sự phồn hoa đô hội,
sẵn tiền, nên thường đi vào đoạn đường tay chơi để trổ tài mình. Trong số vị công tử ấy,
không ai đủ sức xài tiền như các công tử Bạc Liêu. Thành ngữ “Công tử Bạc Liêu” có từ
lúc ấy. Về sau, thành ngữ này chỉ dùng để chỉ công tử Trần Trinh Huy vì chẳng công tử
nào sánh kịp về khả năng tài chính và độ phóng túng. Từ đó “Công tử Bạc Liêu” trở thành
danh xưng riêng của Ba Huy, không một ai có thể tranh chấp.
Ngoài ra, Trần Trinh Huy còn được gọi bằng nhiều tên khác như Ba Huy, Hội đồng Ba
(cách gọi của tá điền), Hắc công tử (do nước da ngăm đen và để phân biệt với Bạch công
tử Mỹ Tho-Tiền Giang), trong một gia đình đại điền chủ sung túc vào vị trí đầu tiên, nhì vùng
đất Nam Bộ thời kỳ đầu thế kỷ XX. Cha của Công tử Bạc Liêu là Trần Trinh Trạch (hay
hay còn gọi là Hội đồng Trạch)-chủ sở hữu 74 sở điền với 110.000 ha đất lúa ruộng, gần
100.000 ha ruộng muối, vài chục căn phố lầu ở Bạc Liêu và nhiều villa tráng lệ ở
Cần Thơ, Sài Gòn, Vũng Tàu, Đà Lạt

Cuộc sống thật Trần Trinh Huy

Sau 3 năm dùi mài học tập ở Pháp quốc đã không mang về cho gia tộc Trần Trinh một
học hàm, học vị nào cả. Công tử Bạc Liêu về nước, hành trang của ông ta là kinh nghiệm
nhảy đầm, lái xe và một bầu tâm sự ngày đêm thương nhớ cô vợ đầm và đứa con còn gửi
nơi kinh thành ánh sáng Paris. Về nước, Ba Huy có nhiều cô vợ Việt và hàng lố nhân tình
nữa. Bà trước tiên mà Ba Huy cưới tại Bạc Liêu tên Ngô Thị Đen. Bà này ở với Ba Huy sinh
được người con gái là cô Hai Lưỡng. Sau cô hai Lưỡng qua Pháp sống. Từ năm 1945, Ba
Huy lên Sài Gòn ở hẳn, ông đi chơi ở Mỹ Tho rồi cưới cô Nguyễn Thị Mẹo sinh được 4
người con, đặt tên Hiếu, Thảo, Nhơn, Đức. Bà cuối cùng là một “hoa khôi chân đất” tên là
Bùi Thị Ba làm nghề gánh nước mướn. Bà này rất đẹp, nhỏ hơn cậu Ba 40 tuổi. Khoảng
năm 1968, cậu Ba ở căn phố đường Nguyễn Du-Sài Gòn. Mỗi sáng đứng trên lầu nhìn
xuống thấy có nhỏ con gái gánh nước qua lại đẹp quá, cậu Ba đem lòng cảm mến. Hỏi
thăm thì được biết cô gái này là con ông già làm nghề sửa xe đạp. Cậu Ba tìm đến đặt vấn
đề liền, xin đổi căn nhà đang ở lấy cô gái. Từ đó người đẹp gánh nước mướn trở thành phu
nhân của Hắc công tử, thủy chung đến ngày ông nhắm mắt. Hai người có với nhau hai cậu
con trai và hai cô con gái là Hoàn, Toàn và Trinh, Nữ. Ngoài những bà “chánh thức” vừa
kể, những bà “bên lề” và tình nhân thì không sao kể hết. Bên cạnh lối sống phóng túng,
phong lưu, cậu Ba Huy cũng là người nhân hậu, sống có tình, có nghĩa, rất rộng rãi, sẵn
sàng trợ giúp người nghèo khi họ gặp hoạn nạn. Tá điền không thấy ông đòi nợ ai khi nào,
ai nghèo quá, năn nỉ ông còn bớt lúa ruộng. Vì thế tá điền không nhiều người oán ghét Ba Huy. Trong
các mối quan hệ xã hội, Ba Huy không sống dè dặt, mưu toan, tính toán thiệt hơn. Trong
con mắt giới giang hồ tứ chiếng thời đó, Ba Huy được xem là người “ngon” nhất Nam Bộ
không phải bởi cái vẻ hào hoa, tráng lệ bên ngoài mà bởi sự khoáng đạt, phóng túng
trong lối sống. Trong con mắt người Pháp, Ba Huy được nể trọng vì lấy được vợ đầm và
mướn người Pháp làm công cho mình.
Những vật dụng mà gia đình ông Trần Trinh Huy đã sử
dụng vẫn được lưu giữ đến nay.
Những truyền lưu về Công tử Bạc Liêu
Ông Trạch giao cho Ba Huy việc trông coi điền sản. Đi đòi nợ các tỉnh, Ba Huy dùng
chiếc Ford Vedette, còn đi chơi ông có chiếc Peugeot thể thao, sản xuất năm 1922. Loại xe
đó cả miền Nam khi ấy chỉ có hai chiếc, chiếc kia là của vua Bảo Đại. Ba Huy còn thuê

Xem Thêm  Lịch sử Nhật Bản thời kỳ Edo - thời kỳ edo

một người Pháp làm công cho mình. Này là ông Henri Espérinas (em rể), chồng cô Tư
Nhớt. Ông này làm quản lý, điều hành gia sản cho ông Hội đồng Trạch, dưới quyền Ba
Huy. Theo hợp đồng, quản lý được hưởng 10% trên tổng số lợi tức thu được hàng năm.
Cũng chính vì vậy ông Henri mới bỏ “mẫu quốc” qua làm mướn cho bên nhà vợ, mãi đến tháng
4/1975 mới về nước. Một sự kiện chấn động cả nước khi này là Ba Huy đi thăm ruộng bằng
máy cất cánh. Và lúc ấy cả Việt Nam cũng chỉ có 2 chiếc là của Công tử Bạc Liêu và của vua
Bảo Đại. Một lần cất cánh qua thăm điền Rạch Giá, Công tử Bạc Liêu hứng chí cất cánh ra biển Hà
Tiên chơi, cứ cất cánh mải miết cho đến khi kim báo xăng không còn nhiên liệu, buộc lòng Ba
Huy phải đáp nguy cấp. Xuống đất, Ba Huy hoảng loạn biết mình đã cất cánh sang tận Thái Lan.
Trần Trinh Huy bị nhà cầm quyền Thái Lan bắt giữ và phạt 200.000 giạ lúa. Ông Hội đồng
Trạch phải cho một đoàn ghe chở lúa thật dài qua tận Thái Lan để chuộc quý tử. Ông là
người Việt Nam trước tiên sở hữu máy cất cánh tư nhân và sân cất cánh tư nhân. Ba Huy sinh hoạt
cực kì tráng lệ và xa hoa. Ra đường là đóng bộ veston, thứ hàng giá cao nhất thời đó.
Thói quen của Ba Huy là ăn sáng kiểu Tây, trưa ăn cơm Tàu, chiều ăn cơm Tây. Mỗi lần
từ Bạc Liêu đi Sài Gòn là ông ta ngồi trên chiếc xe cáu cạnh, có tài xế lái. Khi lên Sài Gòn
ít khi Công tử Bạc Liêu ở ngôi villa gia đình mà vào một trong những khách sạn nổi
tiếng tráng lệ ở Sài Gòn. Có khi hứng chí đi dạo mát , Ba Huy thuê cả chục chiếc xe
kéo, ông ta ngồi một chiếc, những chiếc còn sót lại chở những món đồ như mũ, gậy

Một sự kiện đã tạo thành truyền lưu Công tử Bạc Liêu là năm 1929, Bạch công tử (BCT)
lập luôn hai gánh cải lương là Phước Cương và Huỳnh Kỳ, mời hai cô đào tài sắc thời đó
là cô Năm Phỉ và cô Bảy Phùng Há về thủ vai chính cho hai đoàn. Một lần, đoàn Huỳnh
Kỳ có cô Bảy Phùng Há về Bạc Liêu diễn, BCT mời Hắc Công Tử (HCT) đi xem. Đang
xem, BCT móc thuốc hút, vô ý làm rớt tờ giấy con công (giấy bạc 5 đồng thời đó), BCT
gạt chân HCT kiếm. HCT thấy vậy hỏi: Toa kiếm gì vậy?. Kiếm tờ con công. HCT mỉm
cười nói: Để moa đốt đuốc cho toa kiếm. Nói rồi HCT móc tờ giấy bạc bộ lư (mệnh giá
100 đồng) châm lửa soi cho BCT kiếm (thời đó lúa chỉ có 8-9 cắc một giạ). Bị một vố quá
mạng, vãn tuồng, BCT nói: Toa chơi moa một cú đau quá. Hiện tại nếu toa ngon, toa với
moa cân mỗi người ký đậu xanh, rồi lấy tiền nấu, ai sôi trước người ấy thắng? HCT đâu
chịu thua. Tối ngày sau, HCT cho trải thảm đỏ từ ngoài cổng vào tận thềm nhà (nay là Bảo

tàng tỉnh Bạc Liêu), cứ mỗi thước cho một gia nhân cầm đuốc soi đường, nghinh đón phái
đoàn của BCT. Hai nồi đậu xanh được nhắc lên bếp, hai chàng công tử lấy tiền ra đốt. Nồi
đậu xanh của BCT hôm đó sôi trước. Ba Huy cũng là một kẻ mê cờ bạc, có những khi ông
ta đánh một cây bài 30.000 đồng, trong lúc lúa chỉ 1,7 đồng một giạ, lương của Thống đốc
Nam Kỳ chưa tới 3.000 đồng một tháng.

Về thăm Khách sạn Công tử Bạc Liêu
Có một địa chỉ mà bất kể khách du lịch nào khi đặt chân về Bạc Liêu cũng muốn tìm đến,
nghỉ một đêm cho biết. Này là Khách sạn Công tử Bạc Liêu. Khu nhà cổ tọa lạc ở 13 Điện
Biên Phủ, phường 3, thị xã Bạc Liêu-Bạc Liêu là nơi gia đình ông Trần Trinh Huy từng trú
ngụ. Ngôi nhà được xây dựng năm 1919 do kỹ sư người Pháp thiết kế và xây dựng. Nhà
có toàn bộ 2 tầng. Tầng trệt gồm 2 phòng ngủ, 2 đại sảnh. Trung tâm là cầu thang lên lầu
trên gồm 3 phòng ngủ, 2 đại sảnh, phòng ở phía đông bắc là phòng của ông Trần Trinh
Trạch, phòng đối mặt là phòng của Công tử Bạc Liêu Trần Trinh Huy. Đây là căn nhà
được xem là bề thế nhất không chỉ ở Bạc Liêu mà cả lục tỉnh Nam Kỳ lúc bấy giờ. Từ đó
đến nay, gần một thế kỷ qua, căn nhà hầu hết vẫn giữ được những nét cơ bản của nó. Năm
2003, Trung tâm tư vấn du học Du lịch Bạc Liêu đã đầu tư tu sửa căn nhà nhằm mang vào kinh doanh văn
hóa du lịch. Hiện tại Quán ăn-Khách sạn Công tử Bạc Liêu được thiết kế 10 phòng nghỉ.
Giá phòng từ 200.000 – 240.000đồng/ngày đêm. Chị Võ Kim Cương – Giám đốc Khách
sạn Công tử Bạc Liêu cho biết: Từ ngày mang vào hoạt động, Khách sạn công tử Bạc Liêu
luôn đạt công suất khá cao gần 80%. Riêng căn phòng của Công tử Bạc Liêu (phòng 101)
có giá thuê 350.000 đồng/ngày đêm, nhưng phải đặt trước từ 7-10 ngày, vì phòng này lúc
nào cũng có khách, phần nhiều là Việt Kiều. Quán ăn – Khách sạn Công tử Bạc Liêu hiện
nay được rất nhiều người dân Bạc Liêu nhất là những đôi uyên ương chọn làm tiệc cưới.
Tuy nhiên do qua nhiều thời kỳ lịch sử khác nhau mà vật dụng trong nhà đã thất lạc
rất nhiều, nhưng với những gì còn sót lại và được giữ gìn như hiện tại cũng đủ nói lên
được sự sung túc của gia đình ông Hội đồng Trạch lúc bấy giờ.

Nhờ tải bản gốc


Xem thêm những thông tin liên quan đến đề tài cong tu bac place an choi

cong tu bac lieu

  • Tác giả: Hưng Phạm
  • Ngày đăng: 2021-04-15
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 7505 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm:

Chơi cờ bạc trên game online: Đánh bạc ảo, rủi ro vào tù thật

  • Tác giả: thanhtra.com.vn
  • Nhận xét: 5 ⭐ ( 4550 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Nhiều trò chơi cờ bạc online đang trở nên thông dụng với thanh niên, trong số đó không nhiều người chơi biết rằng, rủi ro bị truy tố trách nhiệm hình sự luôn lơ lửng trên đầu.

Công tử Bạc Liêu sẵn một núi tiền, đủ món ăn chơi

  • Tác giả: vfo.vn
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 3068 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Công tử Bạc Liêu sẵn một núi tiền, đủ món ăn chơi
    Ngoài việc là người Việt Nam trước tiên có máy cất cánh riêng, người miền Tây trước tiên đi chiếc Chevrolet, công…

Tiểu Sử 4 Đời CÔNG TỬ BẠC LIÊU Ăn Chơi Phóng Túng Nhất Mọi Thời Đại Và Một Kết Cục Bi Đát

  • Tác giả: jacarandarmfm.com
  • Nhận xét: 5 ⭐ ( 4603 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm:

Triệt xóa tụ điểm ăn chơi, phát hiện hơn 30 đối tượng đang “bay lắc” .CÔNG AN Ɓ?¢ LI�ᑗ

  • Tác giả: congan.baclieu.gov.vn
  • Nhận xét: 5 ⭐ ( 6047 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm:

Công tử Bạc Liêu ăn chơi khét tiếng, chi số vàng khủng chỉ đề mời người đẹp ly rượu

  • Tác giả: www.24h.com.vn
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 7386 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Mức độ vung tiền tiêu xài của vị công tử này nổi danh xếp hạng đầu bảng trong số các Công tử Bạc Liêu.

Những truyền lưu ăn chơi khét tiếng của Công tử Bạc Liêu

  • Tác giả: bestie.vn
  • Nhận xét: 5 ⭐ ( 3916 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Là một tay ăn chơi khét tiếng đất phương Nam, công tử Bạc Liêu – Trần Huy Trình đã trở thành truyền lưu nổi tiếng khiến người đời sau ngỡ ngàng. Cùng tìm hiểu về lối sống phong lưu, hào sảng của cậu Ba (Hắc Công tử) này nhé.

Xem thêm các nội dung khác thuộc thể loại: Khám Phá Khoa Học

By ads_law