doc truyen ma kinh di hay nhat VN, đọc truyện ma hay, đọc truyên ma kinh dị, đọc truyện ma có thật, doc truyen ma hay, doc truyen ma kinh di, doc truyen ma co that, truyen ma kinh di, truyen ma kinh di nguyen ngoc ngan, truyen ma VN, truyện ma việt nam, truyen ma hay nhat, truyện ma hay nhất, đọc truyện ma hay nhất, đọc truyện ma online, doc truyen ma, doc truyen ma online,

Bạn đang xem: truyen kinh di viet nam

Đọc truyện ma kinh dị hay nhất Việt Nam

Truyện ma kinh dị hay nhất



  • Truyện ma: Chiếc smartphone bị ma ám

    Chiếc
    smartphone di động mới của tôi đang reo vang. Hôm ấy là một ngày đẹp trời, tôi
    đang ở trung tâm thương mại với cô bạn tri kỷ Shermaine

    Được đăng

    21:28, 5 thg 8, 2014

    bởi Hitoshi Matsumoto



  • Truyện ma hay: Ma nữ si tình

    Ngồi
    lặng lẽ trong góc tối tại quán rượu, Túy run run uống thêm một ly rượu lấy lại
    điềm tĩnh. Anh vừa qua một cơn khủng hoảng trầm trọng

    Được đăng

    21:13, 5 thg 8, 2014

    bởi Hitoshi Matsumoto



  • Truyện ma kinh dị: Lời nguyền truyền kiếp

    Lan
    là một luật sư cho một văn phòng luật sư có tiếng tại Sài Gòn. Tuấn, chồng nàng
    là kỹ sư điện cho nhà máy Sài Gòn Thủy Cục

    Được đăng

    21:03, 5 thg 8, 2014

    bởi Hitoshi Matsumoto

1 – 3trong tổng số 3.
Xem nội dung khác »

Hiển thị bài đăngtrong tổng số

Phần
đông người Việt Nam không tin là có ma trên đời nhưng có điều là cực thích nghe truyện ma, tò mò đọc truyện ma và hơn nữa còn truyền tai
nhau những truyện ma từ đời này sang đời khác và từ đó tạo dựng nên truyện ma
được các nhà văn hư cấu lại thành những tập truyện ma để đọc và còn được dựng
thành phim

doc truyen ma kinh di hay nhat viet nam

Cũng
như các thể loại truyện khác thì truyện ma có rất nhiều thể loại như: Truyện ma kinh dị, truyện ma có thật, truyện ma chơi, truyện ma Việt Nam…nhưng toàn bộ đều là một bức tranh huyền bí bao trùm
xung quanh những mẩu chuyện về đời thường mà người trần mắt thịt không thể nhìn
thấy được.

 Đặc
biệt truyện ma kinh dị dành riêng
cho các độc giả yêu thích cảm nhận hồi hộp, khiếp sợ, kịch tính, kinh hoàng sợ
hãi khi doc truyen ma online nhất là những truyen ma kinh di ở
Việt Nam
những truyện ma mang tính chất, phong tục và âm hưởng về toàn cầu
tâm linh Việt Nam. 

doc truyen ma kinh di hay nhat viet nam

Hầu
hết những tác phẩm truyện ma Việt Nam
được sáng tác bởi những nhà văn nổi tiếng như: Huỳnh Thượng Đẳng với bút danh
Người Khăn Trắng, Nguyễn Ngọc Ngạn với mệnh danh là ông trùm trong làng kể truyện
ma…và rất nhiều nhà văn nổi tiếng khác

Hãy
thường xuyên đón doc truyen ma kinh di hay nhat VN để cảm nhận về những
truyện ma mang đậm tính chất ma quái Việt Nam và không bị bỏ lỡ bất kì mẩu chuyện
hay và mê hoặc nào nhất bạn nhé!

 


Đăng ký nhận thông tin về bài đăng

Truyện ma: Chiếc smartphone bị ma ám

Chiếc
smartphone di động mới của tôi đang reo vang. Hôm ấy là một ngày đẹp trời, tôi
đang ở trung tâm thương mại với cô bạn tri kỷ Shermaine Chia. Chúng tôi định ăn
nhẹ trước khi đến thư viện.

Tôi
thọc tay vào túi xách và lôi ra chiếc smartphone.

Màn
hình bật sáng và tôi thấy số smartphone nhà tôi nhấp nháy trên màn hình.

Ước
gì tôi đã không trả lời cuộc smartphone ấy vì cuộc sống của tôi đã thay đổi kể
từ giây phút đó. Và tôi phải thông báo với các bạn là những gì các bạn sấp đọc
sau đây là những đều có thật. Tôi là Jean Tan. Tôi cũng như các bạn. Điều cuối
cùng mà toi mong đợi là có một điều gì đó thực sự đáng sợ xảy đến với tôi!

Tôi
áp chiếc smartphone vào tai và nghe rất rõ giọng của mẹ

“Lean,
mẹ muốn gặp con.”

“Vâng,
thưa mẹ.” Tôi trả lời và ngạc nhiên khi thấy mẹ tôi gọi cho tôi từ nhà. Vì trước
đó, mẹ đã nói với tôi là bà sắp ra ngoài.

“Mẹ
muốn con đón chiếc xe buýt số 037 và đi đến trạm cuối. Mẹ sẽ gặp con ở đó.”

Tôi
nhăn nhó: “Nhưng chiếc xe buýt 037 đó đi đến trạm nào?” Tôi chưa khi nào nghe về
chuyến xe này.

Giọng
mẹ tôi giận dữ: “Jean, con phải làm theo nhưng gì mẹ nói. Đón chiếc xe buýt số
037 và đến trạm cuối!”

Một
tiếng “cách” kho khốc vang lên. Mẹ tôi đã cúp máy, Tôi nhìn chằm chằm vào màn
hình smartphone một lúc rồi tắt máy và quay sang Shermaune. Shermain năm nay 12
tuổi, cùng tuổi với tôi.

“Mẹ
muốn gặp tớ hiện tại.” tôi giải thích.

Shermaine
có vẻ thât vọng: “Nhưng..Jean, bọn mình sắp phải đến thư viện. Bọn mình phải
tìm được mấy quyển sách để chuẩn bị cho buổi học ngay mai.”

“Tớ
biết,” tôi thở dài. “Nhưng chắc là phải có việc rất trọng yếu thì mẹ tớ mới gọi
cho tớ gấp như vậy.”

Nhưng
rồi tôi lại tươi tỉnh lên vì nảy ra một ý: “Shermaine này, vì sao cậu không
cùng đi với tớ? Sau khoảng thời gian gặp mẹ tớ xong chúng mình có thể cùng đến thư viện
luôn.”

Shermaine
nhún vai: “Được thôi. Mẹ bạn đang ở đâu vậy?”

“Mẹ
đang đợi bọn mình đấy.” tôi nói với Shermaine khi chúng tôi đi khỏi trung tâm
thương mại: “Mình phải đón chiếc xe buýt số 037.”

Khi
chúng tôi đi đến trạm xe buýt, tôi nhìn quanh tìm bóng hình của chiếc xe tôi
đang cần tìm. “thật là lạ…: Tôi reo lên bằng một giọng khang khác và rỗng tuếch.
“Không có chiếc xe buýt nào như vậy!”

Trông
Shermaine cũng có vẻ khác lạ. Đó cũng là nguyên nhân vì sao chúng tôi thân nhau. Tối
giống Shermaine rất đơn giản. Ngoại trừ có một điểm khác giữa hai chúng tôi:
tôi tin có ma, còn Shermaine thì không. “Hay là mẹ cậu đọc sai số?” Shermaine
nhướng mày. “Hoặc có thể bác ấy chỉ muốn giữ chân cậu?”

“Không
đâu!” Tôi lắc đầu. “Mẹ tớ luôn luôn nhớ đúng đắn những thứ như số hiệu xe
buýt.”

Liền
lúc đó, một chiếc xe buýt trờ tới.

“Nhìn
kìa!” Shermaine huých mạnh khủyu tay vào tôi.

Tối
nhìn thấy rõ số tuyến 037. Ngoài bọn tôi ra, không còn ai lên xe, vì vậy hài đứa
vội đi qua đường cho kịp trước khi xe lăn bánh.

“Chú
cho chúng cháu xuống ở trạm cuối.” Tôi nói với người tài xế.

Bọn
tôi trả tiền vé và đi xuống cuối xe. Hai đứa chung tôi thường xuống cuối xe mỗi
khi xe buýt đông nghẹt người. Cánh cửa đóng sầm lại và chiếc xe buýt vắng khách
khởi đầu lăn bánh. Xe chạy thei đường chính, xa dần trung tâm thương mại.

“Tại
sao cậu không hỏi lại mẹ cậu xem, phòng khi cậu có thể nghe lầm số?” Shermaine
đề xuất.

Thật
là một ý kiến hay. Nhưng khi tôi gọi về nhà không có ai bắt máy.

“Chắc
là mẹ cũng đang trên đường đến đấy. Mẹ tớ khong dùng smartphone di động, vì vậy
tớ không thể gọi cho mẹ tớ được.”

Thật
là hài hước; tôi không thể sống mà không có smartphone di động, vì vậy người lớn
sao có thể khắc phục được mọi chuyện khi thiếu nó?

Chiếc
xe buýt chạy ngang qua vài ngôi nhà và một công viên. Sau đó, nó rẽ vào một con
đường mà bọn tôi chưa từng thấy trước đó.

“Chiếc
xe này chạy đi dâu vậy nhỉ?” Shểmain thắc mắc.

Tôi
nhìn ra ngoài cửa sổ. Đoạn đường được bao phủ bởi những hàng cây cao và bụi rậm.
Bóng cây che tối cả mặt đường. Điều này làm tôi nghĩ bọn tôi đang ở trong một
đường hầm.

“Bọn
mình không hề biết nơi này là nơi nào.”

Tôi
chợt thấy rùng mình.

Tiếng
ầm ầm đơn điệu của động cơ xe làm cho tôi buồn ngủ. Thình lình, xe xóc mạnh lên
và dừng lại.

“Đây
là trạm cuối,” người tài xế gọi chúng tôi. Shermaine và tôi ngơ ngác nhìn nhau.

“Bác
có chắc không?” Shermaine hỏi lại.

“Đây
là trạm cuối…” người tài xế lặp lại

Hai
đứa bước xuống đường. Này là một ngõ cụt. Chiếc xe buýt đã khởi đầu quay trở lại
hướng cũ.

“Mẹ
đâu nhỉ?” Tôi sợ hãi nhìn quanh.

“Tớ
không thấy mẹ đâu cả!”

“Có
thể bọn mình đã tới đây trước bác ấy!” Shermaine nói.

Chiếc
xe buýt đã chạy mất hút. Một sự lặng im lạ lùng bao trùm lên hai đứa tôi. Mọi vật
đều im lìm, không một tiếng chim, không có cả một con sâu bọ. Trời tắt nắng.
Mây đen đang ùn lại trên khung trời trên đầ chúng tôi. Chợt Shermaine vừa thở hổn
hển vùa chỉ cho tôi một cánh cổng nhỏ nằm ngay hàng rào phía sau hàng cây.

Bọn
tôi đi về hướng đó. Tôi đẩy cánh cổng. Nó mở toang và hai đứa bước qua. Đột
nhiên tim tôi hình như ngừng đập. Xung quanh 2 đứa là những tấm bia và những
ngôi mộ. Những bụi cỏ dài xào xạc dưới chân bọn tôi. Không khí thật rét mướt.
Cánh cổng khi nãy chính là cổng sau của một nghĩa trang.

Không
thấy bóng hình mẹ tôi. Nỗi kinh hoàng của tôi chỉ mới khởi đầu! Những hạt mưa đầu
tiên rơi xuống, văng tung tóe lên những ngôi mộ lâu năm. Shermaine và tôi chạy
đến núp dưới tán lá của một cây to.

Bọn
tôi leo lên gễ cây và nép mình vào thân cây đầy sẹo. Chẳng bao lâu, một màn mưa
xám xịt đã bao phủ cả khung cảnh âm u.

“Tại
sao mẹ cậu lại hen gặp cậu trong nghĩa trang?” Shermaine rùng mình.

Tôi
cũng đang thắc mắc về điều đó.”Điều này chẳng có nghĩa gì cả, phải không?” Tôi
lấy smartphone ra khỏi túi.”có vẻ tớ nên gọi lại cho mẹ tớ?”

Lần
này, khi tôi gọi về nhà thì gặp được mẹ.

“Mẹ,
mẹ đang làm gì ở nhà vậy? Mẹ đã hẹn gặp con tại nghĩa trang này cơ mà?” tôi hỏi.

“Nghĩa
trang à?” Giọng me tôi đầy vẻ ngạc nhiên.

“Nghĩa
trang nào? Con đang nói gì vậy Jean?”

“Đó
là ý của mẹ mà!” tôi nhắc cho mẹ nhớ. Thỉnh thoảng người lớn cũng có thể làm cho người
khác tức điên lên được. “Mẹ không nhớ à? Mẹ đã gọi cho con và bảo con đón chuyến
xe buýt 037.”

Mẹ
tôi tức giận. “Mẹ chưa bào giờ nghe nói đến chuyến xe buýt nào mang số 037 cả!”
Bà quát lên trong smartphone, “và mẹ cũng không gọi cho con!”

“Chính
mẹ gọi con cơ mà!” Tối cũng tức tối gào lên trong smartphone. Mưa xuyên qua những
khoảng trống giữa những cành cây già nua xương xẩu rơi nhỏ giọt xuống đầu tôi.

 “Jean, mẹ không có gọi cho con.” Giọng mẹ tôi
đầy vẻ kich động.” đây có phải một trò đùa? và cái nghĩa trang chết tiệt mà con
đang ở trong này là ở nơi nào vậy?”

“Con
không biết.” tôi khóc: “Từ trung tâm thương mại đến đó mất khoảng nửa giờ… Nó nằm
cuối một đoạn đường lạ hoắc và xuyen qua một khu rừng rậm!”

Mẹ
tôi nín thở: “Ồ không, không phải cái nghĩa trang đó chứ! Jean, con phải cẩn thận,”
mẹ thông báo tôi. “nghĩa trang đó đã bị đóng cửa nhiều năm nay rồi. Không có ai
dám đến đó!Con đừng trò chuyện với ai nhé! Mẹ sẽ đến đón con ngay hiện tại! Hãy
chở mẹ bên ngoài nghĩa trang nhé!” Mẹ tôi dập máy.

Tôi
kể cho Shermaine nghe những gì mẹ tôi nói.

“Vậy,
nếu như mẹ cậu không gọi cho cậu thì là ai?” Shermaine thắc mắc.

Tôi
chỉ biết nhún vai. Lúc này, đầu óc tôi đang quay cuồng. Hay là một đứa bạn nào
đó đã bày trò này? Yu Xian, hoặc có thể là hidayah. không không thể nào. Không
ai trong đám bạn tôi có thể học theo được giọng mẹ tôi được! Và còn chiếc xe
buýt 037 nữa… Nó ở đâu ra?

Trời
càng lúc càng mưa lớn, thỉnh thoảng vài chớp xanh lè lóe lên, xé toang khung trời
xám xịt đầy u ám.

Chúng
tôi quay trở lại phía cánh cổng. Mặt đất đầy bùn sình và một hai lần gì đấy
Shermaine phải túm lấy một vài tấm bia để khỏi bị ngã.

“Đừng
đụng vào chúng!” tôi cảnh bào Shermaine

Nhưng
cô chỉ nhìn lại và cười: “Jean bạn tin là có ma à?”

Đâu
đó sau lưng chúng tôi vọng lên một tiếng tru, nghe như tiếng tru của một con
chó đang buồn bã. Hoặc có thể là một con chó sói, thỉnh thoảng thấy độc thân nó lại tự
tru lên để an ùi mình.

“Tớ
ghét nơi này!” tôi hét lên.

“Nó
chỉ là một nghĩa trang thôi mà,” Shermaine đi tiếp: “Không có hồn ma hay con ma
cà rồng nào núp trông mấy ngôi mộ này đâu!”

Tôi
kềm nén để khỏi gào lên.”Đừng nói như vậy! nếu lỡ…” tôi hạ vọng,” nếu lỡ có cái
gì đó nghe thấy bạn thì sao?”

“Thật
ngớ ngẩn!” Shermaine tỏ vẻ khó chịu. Tôi lại nghe thấy tiếng tru của con chó vọng
lại. Khi chúng tôi ra tới ngoài đường, hơi nước bôc lên từ những chỗ ấm ướt cón
nắng chiết vào. Phía sau ót tôi có cảm nhận như kiến bò. Chúng tôi không phải một
mình. Có ai đó đang theo dỗi chúng tôi, tôi có thể cảm thu được điều đó. Tôi
liêc nhìn lại cánh cổng. Đó có phải là cái bóng mà tôi cảm nhận? Đúng vậy có
cái gì đó đang di chuyển!

Tôi
túm lấy cánh tay Shermaine: “Bọn mình ra ngoài đường đi!”

Trong
khi đợi mẹ đến đón 2 đứa, tôi nhìn chiếc smartphone mình. Tôi tự hỏi nếu như mẹ
không gọi cho tôi, thì ai đã gọi?

Shermaine
chắc hiểu được tôi nghĩ gì.

“Tớ
cá này là một cuộc gọi đến kết nối nhầm hoặc là người ta nhầm số. Có ngưới nào
đó gọi cho người khác, nhưng không biết làm sao mà cuộc gọi của họ lại nhầm vào
máy của cậu/”

Tôi
lặng im gật đầu.


thể cậu ấy nói đúng. Nhưng có thể cậu ấy đoán sai.


quá nhiều trùng hợp ngẫu nhiên làm sao tin nổi.Có người nào đấy gọi cho người
khác có thể lắm chứ. Nhưng làm sao có thể gọi cho một người khác mà trùng tên với
tôi được cơ chứ…?

Không,
tôi nhất định có điều gì huyền bí trong chuyện này đây. Nhưng sau đó, tôi nhìn thấy
xe của mẹ tồi xuất hiện trên đường. Và trong giây lát, toàn bộ nỗi sợ hãi trong
tôi biến mất …

Truyện ma hay: Ma nữ si tình

Ngồi
lặng lẽ trong góc tối tại quán rượu, Túy run run uống thêm một ly rượu lấy lại
điềm tĩnh. Anh vừa qua một cơn khủng hoảng trầm trọng

Tiếng
người cười nói xung quanh không làm bớt nỗi sợ hãi và cảm nhận độc thân đến tột
cùng của Túy. Vì sao tình trạng xui xẻo cứ bám theo anh không ngừng? Tiếng điện
thoại cầm tay vang lên mơ hồ bên cạnh, Túy hững hờ cầm lên trả lời:

-Tâm
hả? Ờ, đừng lo cho anh, anh về liền.

Tiếng
người vợ ngọt ngào trong smartphone dặn dò anh lái xe thận trọng, Túy cười cay đắng
nghĩ thầm:

-Trễ
quá rồi, anh đã làm một chuyện chính bản thân anh không thể nào tha thứ cho
mình.

Đặt
smartphone xuống, Túy nhớ lại chuyện cũ đã xảy đến với anh nhanh như một cơn lốc
xoáy trong mấy tháng qua mà hiện tại anh mong nó chỉ là cơn mộng dữ. Túy ước gì
anh có thể xoay trái lại được thời gian, phải chăng này là số phận? …

Túy
là một người đàn ông phải nói là thành công, anh là một doctor nội khoa tại một
cơ sở y tế công của tp Seal Beach, đó cũng là niềm hãnh diện của mẹ Túy.
Túy qua Mỹ theo diện tỵ nạn với bà mẹ vì ông bố Túy đã mất trong trại tái tạo,
nhà chỉ còn hai mẹ con, Túy là con một. Chịu ràng buộc của bố, Túy dáng người
cao lớn, đi đứng nói năng điềm đạm, từ tốn. Nói chung, Túy là một người lý tưởng
cho các cô, mẫu đàn ông thời kì. Hồi còn ở Việt Nam, Túy cũng từng có một mối
tình đáng ghi nhớ. Qua đến Mỹ, phải lo vật lộn với bài vở ngập đầu, chương
trình học, Túy không dám nói chuyện tình yêu, yêu đương, tuy không thiếu các
bóng hồng để ý tới anh. Nói đúng ra, vì anh thương mẹ, một người đã chịu bao
nhiêu là cực khổ. Vừa mới ra trường, khi Túy khởi đầu kiếm ra tiền, mẹ Túy đã kiếm
cho anh một người vợ mà theo bà rất là xứng với anh, người này là Tâm. Tâm vừa đẹp
người, lại đẹp nết, chăm sóc mẹ Túy như mẹ ruột và làm cho gia đình nhỏ nhắn của
anh sống động, đầm ấm hơn. Tâm có khuôn mặt trái xoan, nước da trắng mịn, giọng
nói dịu dàng, gần nàng Túy có cảm nhận thật êm đềm. Nàng như một giòng suối
mát, mang lại cho anh sự an ủi khi cần đến. Đầu năm nay, khi Tâm có triệu chứng
mang thai thì cả nhà quyết định dọn nhà to hơn. Sau cùng họ đã tìm thấy căn nhà
vừa ý ở Signal Hill. Căn nhà tọa lạc trên đồi cao, phải lái xe đi lên mấy con
đường quanh co mới tới. Ở đó có thể nhìn được cả tp Long Beach phía
dưới, và thích nhất là ban tối, khi tp lên đèn, họ có thể nhìn thấy được
những ánh đèn màu lấp lánh xung quanh như những vì sao. Nhà gần tp và
nhà thương Túy làm việc, nhưng lại có được sự yên tĩnh và riêng tư, không khí
trong lành. Dọn nhà, chỉ có mẹ Túy là làu bàu, bà cụ nói nhà rộng quá, ở phí
đi, tiền nhà trả góp lại cao, rồi cái số nhà… cái số xui xẻo…số 666. Nghe đâu
này là số tượng trưng cho ma quỷ (!) Không biết có thật không, nhưng từ hôm dọn
vô nhà mới, bà cụ ít khi đi đâu, bịnh hoạn luôn. Túy là doctor nhưng cũng chịu
thua cái bệnh già của mẹ. Tâm thì nghỉ làm, ở nhà lo chăm sóc cho bà cụ với cái
bụng đã khá lớn. Trong hạnh phúc êm đềm ấy, Túy không thể nào tưởng tượng được
là có ngày ngày hôm nay, và số phận đã khởi đầu vào lúc anh không ngờ nhất…

Một
buổi tối ở ca trực tại bịnh viện, Túy được cô y tá kêu đến phòng cấp cứu. Một bịnh
nhân đã dùng lượng ma túy quá liều với rượu, sau đó bị ngất đi tại một câu lạc
bộ gần đó. Đã quá quen với những trường hợp tương tự, Túy thản nhiên bảo y tá
lo dụng cụ thử máu, đo mạch và cấp cứu để cứu người. Vừa lướt qua khuôn mặt của
người bịnh, Túy sửng sốt giật mình. Cũng may là anh quay mặt đi kịp để dấu vẻ bối
rối không cho mấy cô y tá xung quanh trông thấy. Tay anh hơi run và tim anh đập
mạnh. Người con gái nằm kia anh vừa nhận thấy là Nhàn, người tình cũ. Bao nhiêu
năm nay không gặp mặt cô, anh nghĩ là đã quên nhưng tình cảm đó chỉ tạm chôn dấu
đi nay lại tưng bừng sống dậy. Nhàn nằm đó, hai hàng mi dài rũ xuống, da tái
xanh, mái tóc dài xoã sang bên gối. Điểm nổi trội khi nào cũng dễ nhận thấy trên
khuôn mặt đẹp của cô là nốt ruồi duyên trên khóe môi. Hồi trước, Túy hay thân mật chọc
cô này là nốt ruồi ăn hàng. Không hiểu sao Nhàn có sức quyến rũ kỳ lạ… so với
Túy. Cũng như hiện tại, trong lúc cô đang mê man, Túy phải ráng dằn lòng, để
không mang tay ra vuốt tóc cô. Mọi việc cấp cứu tiến hành thuận tiện, Nhàn đã qua
thời kỳ nguy hiểm. Xem lại hồ sơ bịnh nhân, Túy thấy ghi tên:

-Nancy
и. Nguyen-Williams.

Thì
ra cô đã lấy chồng, tự dưng Túy cảm thấy như mình vừa đánh mất một cái gì quý
giá, anh buồn rầu dặn cô y tá trực săn sóc Nhàn, khi nào bịnh nhân tỉnh dậy thì
báo cho anh ngay.

Túy
không ngờ hội ngộ Nhàn trong một hoàn cảnh như vậy này, không hiểu vì sao anh
lại cảm thấy mình có lỗi. Khi xưa, hai người chỉ hẹn hò, chưa hứa hẹn gì với
nhau nhưng tình cảm hai người phải nói là gắn bó. Đột nhiên Túy bỏ đi vượt biên
không một lời từ giã, rồi anh mất liên lạc với Nhàn. Đời sống của Nhàn chắc
không được hạnh phúc, vì nếu không vì sao cô vô nhà thương mà thân nhân lại
không có ai thăm hỏi .…đang tư duy lan man thì có smartphone báo người bệnh
phòng số 44 đã tỉnh. Túy hồi hộp trở lại phòng 44 . Nhàn nằm đó, đầu gối cao
nhìn ra phía cửa, Túy thấy cô vẫn đẹp như ngày nào, đôi mắt sâu thẳm của cô như
biết nói, anh dừng chân ở cửa phòng ngần ngại, không biết Nhàn còn nhớ anh
không. Nhàn yếu ớt kêu:

-Phải
anh Túy đó không? Nhàn nè anh …

Túy
lại gần Nhàn, nắm lấy tay cô:

-Em
khỏe chưa? Không ngờ mình gặp nhau ở đây.

Nhàn
vừa ngượng ngùng vừa mừng và kể cho Túy nghe những chuyện gì xảy ra cho cô hơn
mười năm nay. Cô không có thân nhân ở đây. Ba má cô vẫn còn ở VN, hai đứa em hiện
đang ở bên Đức. Cô lấy chồng cách đây hai năm, chồng cô là một thương gia người
Mỹ. Cuộc hôn phối không kéo dài lâu, chồng cô đã bị tử nạn trên máy cất cánh vào hai
tháng trước. Vì độc thân cô đâm ra rượu chè tìm quên, ai ngờ đó cũng là nguyên
nhân làm cho cô bị xảy thai, mất chồng rồi mất cả con. Nghẹn ngào kể xong, cô
gượng cười:

-Gặp
lại anh em mừng lắm, anh thì sao? Anh đã lập gia đình chưa?

Không
hiểu sao, Túy nhìn đôi mắt long lanh của Nhàn, nhìn khuôn mặt đã khởi đầu hồng
hào hơn một tí, Túy tự dưng không muốn thấy cô buồn, Túy nói dối:

-Chưa,
anh vẫn ở với mẹ anh.

-Có
phải hông? Em hỏng tin…

Nói
vậy nhưng ánh nhìn Nhàn ngập đầy niềm vui, cô mừng quá, lắc lắc cánh tay Túy và
khởi đầu huyên thuyên kể tiếp những chuyện đã qua, hai người tâm sự cho đến
sáng.

Sau
này là những buổi gặp mặt thơ mộng, và cũng kể từ đó Túy khởi đầu nói dối nhà nghề
hơn, anh nói dối cùng một lúc với cả hai người đàn bà. Thật ra Túy không phải
là một loài người cất cánh bướm, nhưng anh vốn mềm yếu trong chuyện tình yêu, không dứt
khoát. Túy biết là mình sẽ không giấu được lâu, anh trông mong khi nào Nhàn vui vẻ,
yêu đời hơn, anh sẽ tìm cách nói cho nàng hiểu là anh đã có vợ. Hồi xưa, mẹ anh
cũng từng khuyên anh:

-Con
bé Nhàn nó đẹp quá, ai lấy nó rồi cũng khổ, không phải mẹ không thương nó,
nhưng mẹ thấy hình như nó có tướng sát phu (!) .

Cũng
đã có lần Túy từng so sánh, nếu nói vợ anh, Tâm, là một giòng suối mát êm đềm,
thì Nhàn trái hẳn lại, cô là một hỏa diệm sơn không biết bốc cháy bất kì lúc
nào. Nhàn là một người đàn bà nhiệt tình, và đó cũng là điều làm cho Túy say
mê. Túy sắm thêm một cái smartphone cầm tay, viện cớ để cho nhà thương có thể gọi
cho anh bất kì lúc nào. Túy cho Nhàn số smartphone ở nhà thương, nhưng ngày nào
anh cũng phone cho cô và đến thăm cô mỗi tối. Từ nhà Nhàn đến nhà Túy cũng
không xa lắm, khoảng nửa tiếng đồng hồ lái xe. Nhàn có căn nhà riêng ở gần ven
biển tp Huntington Beach, nhờ vào số vốn bảo hiểm nhân thọ do ông chồng
chết đi để lại Nhàn không phải lo ngại nhiều về sinh kế. Tối hôm đó, như mọi lần,
Túy đến thăm Nhàn, bên ngoài trời mưa lớn, nước mưa che hết cả mặt kính xe. Túy
nghĩ thầm, tối nay anh sẽ về nhà sớm với vợ, anh đã hứa với Tâm. Tâm dạo này yếu
lắm, có thể nàng sẽ sanh non.

Buổi
ăn tối lãng mạn đã được Nhàn chuẩn bị cả buổi chiều, cô phấn đấu tập nấu những
món mà Túy ưa thích. Dưới ánh nến lung linh, khuôn mặt Nhàn càng tăng thêm vẻ mờ
ảo. Đang ăn thì smartphone cầm tay của Túy reo lên phá đám, nghĩ là nhà thương
gọi, Nhàn gắt:

-Kệ
nó anh, ăn xong đi đã.

Túy
với tay vô trong áo vét treo ở thành ghế, lôi smartphone ra miễn cưỡng nói:

-Để
xem có chuyện gì, anh không sao, em ăn đi …Hello, hả, vậy à? Anh về liền, chờ
anh …

Nhìn
mặt Túy biến sắc, Nhàn đoán là có chuyện trọng yếu, cô hỏi:

-Bộ
nhà thương gọi hả anh?

Túy
cầm lấy ly rượu uống vội, xô ghế đứng lên, anh xoay người vướng phải chân bàn
khiến người nghiêng qua một bên, trái với thái độ từ tốn hằng ngày, anh luống
cuống:

-Anh…anh
phải đi ngay, lát nữa anh phone cho em .

Nói
xong, không đợi Nhàn trả lời, Túy bước nhanh vô phòng tắm rửa mặt. Nhàn nhìn
cái smartphone Túy để trên bàn, trí tò mò nổi lên, cô thắc mắc, không biết ai
mà trọng yếu vậy. Cô ngần ngừ vài giây, cầm smartphone lên bấm số kêu trái lại.
Đầu giây bên kia, một giọng nói ngọt ngào của một người đàn bà trả lời:

-Hello
?

Nhàn
cắn mạnh môi, cô hỏi vội:

-Dạ,
có phải nhà anh Túy đó không ạ?

-Phải,
tôi là vợ anh ấy, cô kiếm anh Túy có chuyện gì cần không?

-Dạ
không, xin lỗi bà, để khi khác tôi sẽ gọi lại sau.

Khi
Túy ở trong phòng tắm bước ra lấy áo vét để mặc lên người thì đã thấy Nhàn nước
mắt lưng tròng ngồi chết lặng ở bàn ăn. Túy liền hỏi:

-Sao
vậy em? Giận anh à, tối nay không ăn thì mai anh ráng ăn cho hết …

Nhàn
nhìn Túy, cô nói nhỏ:

-Tại
sao anh có vợ rồi mà dấu em?

Túy
ngập ngừng lặng im hồi lâu, quay lưng đi lẩn tránh ánh nhìn soi mói của Nhàn,
anh nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đang mưa to:

-Anh
xin lỗi em, vì anh thương em quá nên không muốn em buồn. Nếu em đã biết thì anh
cũng đỡ khó xử.

Nhàn
ngắt lời Túy và nói to hơn:

-Anh
biết là em không thể xa anh được, anh nói đi, anh ở với em hay về với vợ anh ?

-Anh
…anh … hiển nhiên là anh chọn em, nhưng ngày hôm nay vợ anh sắp sanh, để anh về rồi
anh sẽ trò chuyện với em sau …

Nhàn
bật khóc lớn, cô nói nếu anh về thì sẽ không khi nào trở lại với cô nữa. Túy
không biết nói sao, trong lòng anh nóng như lửa đốt. Túy để mặc Nhàn vật vã,
anh đi ra xe như chạy trốn.

Lái
xe ra khỏi nhà Nhàn, lòng Túy vẫn thấp thỏm không yên, linh tính cho anh biết sẽ
có chuyện không hay xảy ra. Trời mưa như trút từng cơn nước đập vào kính xe, cây
gạt nước quay qua, quay lại vẫn không gạt rõ tầm nhìn cho người lái. Ra đến xa
lộ 405, xe bị kẹt xếp từng hàng dài thăm thẳm không biết tới khi nào mới thông.
Sau hơn một tiếng đồng hồ nhích từng chút một, chắc không thể về nhà được, Túy
sốt ruột cầm smartphone lên gọi về nhà, anh dặn Tâm:

-Em
nhớ soạn sẵn một ít quần áo, anh về là đi ngay. Anh đang bị kẹt xe, nếu anh
không về kịp, em kêu bạn anh, doctor Đăng tới chở em lại nhà thương Memorial,
anh sẽ lại đó sau nhé.

Ngồi
trong xe, chân nhấp chân phanh, Túy lại nhớ đến Nhàn, không biết giờ này cô ngủ
chưa? Nhìn đồng hồ, thấy kim chỉ đã mười hai giờ đêm, Túy lại cảm thấy ruột
mình thắt lại vô cớ, chắc hồi tối ăn vội nên bụng đói. Túy ráng lách xe ra lane
phải để tìm lối ra, kiểu kẹt xe này thì phải kiếm đường trong đi cho mau. Vừa
nhìn chừng xe bên cạnh, Túy gọi smartphone cho Nhàn, smartphone reng một hồi
lâu, không thấy Nhàn bốc lên, có thể cô đã ngủ rồi.

Ra
khỏi freeway, Túy thở phào, nhấn chân phanh. Trong làn mưa dầy đặc, hình như có một
bóng trắng lao vụt ra ngay đầu xe anh, đường trơn, xe đang lao với vận tốc
nhanh, Túy hốt hoảng thắng xe nhưng không kịp. Chiếc xe quay chao đi xém tông
vô bờ lề bên kia đường. Túy vội vàng đậu xe vô lề, tắt máy xe, nhìn ra ngoài. Đường
xung quanh không một bóng xe, khúc rẽ này vắng vẻ, nhìn xuống đường, Túy giật
thót mình khi thấy một xác người trắng toát nằm đó không xa. Túy lấy hết gan dạ,
mở cửa xe, mặc cho trời dang mưa, chạy ra nhìn cho kỹ. Mang tay vuốt nước mưa
trên mặt, anh vừa đi lại gần cái xác vừa trông mong người đó còn sống. Này là một
cô gái, mái tóc dài che phủ hết mặt cô, cô mặc áo ngủ mỏng manh màu trắng, chân
không mang giầy. Túy vén mái tóc cô gái, anh tính mang tay ra rờ mũi xem chừng.
Một hình ảnh kinh khủng đập vào mắt anh, người con gái đó không ai xa lạ,
chính là …Nhàn! Trong kinh nghiệm doctor của Túy, đây có vẻ là một cái xác ghê
rợn nhất mà anh từng gặp, mắt Nhàn trợn trừng, đôi măt đẹp sâu thẳm từng nhìn
Túy thân mật tình tứ, nay không còn sức sống, trắng dã, máu từ trong miệng Nhàn ứa
ra nhỏ xuống chiếc áo trắng sũng nước mưa, đôi môi đỏ mọng xinh tươi của cô nay
đã trở thành màu tím thẫm, mặt cô trắng như tờ giấy. Hiển nhiên cô đã chết, và
người lái xe đụng cô là Túy. Nghĩ tới đây, Túy buông vội cái xác xuống, chạy
mau lại chiếc xe Volvo của mình, anh phải chạy cho xa, càng nhanh càng tốt.

Một
tay Túy run rẩy vặn chìa khóa nổ máy xe, tay kia xập cửa lại. Túy chạy xe trên
đường vắng, chạy không định hướng, đầu óc còn lởn vởn hình ảnh rùng rợn của
Nhàn. Túy lẩm bẩm:

-Anh
đã giết em …anh không muốn như vậy đâu …Tha lỗi cho anh nghe Nhàn.

Không
hiểu vì thấm nước mưa hay sao, tự nhiên Túy thấy lạnh buốt, trong xe như có một
luồng gió lạnh ở đâu thổi tới. Túy giật thót người, anh ráng gồng hết bao nhiêu
bắp thịt ở cổ lên để từ từ quay sang bên cạnh. Trên chiếc ghế đối mặt …Nhàn ngồi
lù lù ở đó, nhe hàm răng đỏ ối những máu ra cười với anh! Cũng nụ cười ấy, hàm
răng ấy, lúc trước dễ thương và mời gọi bao nhiêu thì hiện tại mang lại cho Túy
một niềm ghê sợ, anh kinh hãi á khẩu, không nói được lời nào. Nhàn thân mật mang
tay ra sờ mặt Túy, cử chỉ cô thường làm với anh, tay cô lạnh như đá. Túy ngồi
như bị đóng đinh, anh tưởng chừng mình đang ở một toàn cầu nào khác, trong thế
giới đó không có sự sống. Chiếc xe lao vun vút không người điều khiển, đâm xiên
xiên vô trườn dốc trên đoạn đường Cherry, trước khi bắt vô đoạn đường quanh co
lên dốc cao. Xe Túy đụng vô một thân cây ở trong khu rừng thưa, đầu anh đập mạnh
vô tay lái, anh đã ngất xỉu liền ngay sau đó …

Tỉnh
dậy, Túy ôm đầu ngơ ngác nhìn xung quanh, cố nhớ lại chuyện gì đã xảy ra. Túy
nói thầm:

-Mong
là mình chỉ nằm mộng thôi, toàn bộ chỉ là ác mộng …Nhàn chưa chết …

Nhìn
vô đồng hồ tay, thấy đã gần ba giờ sáng, Túy giật mình, nhìn ra ngoài xe, mưa
đã tạnh, bóng đêm lặng im trong khu rừng vắng. Túy hơi nhăn mặt khi thấy đầu và
tay nhói đau. Túy thử nổ máy xe, may quá, chiếc Volvo vững trãi lúc này là một vị
cứu tinh cho anh, máy vẫn nổ đều, anh thử de xe lại để lấy trớn, chiếc xe hơi bị
khựng lại như bị chắn bởi vật gì, chắc la` một cành cây to, mặc kệ, Túy phải đi
khỏi chỗ này, anh rú ga cho xe chồm lên ra sau. Hình như có một tiếng vọng xa
xôi, tiếng thét thê thảm nơi nào đó, Túy giật mình, nhìn lên kính chiếu hậu, một
con quạ đen vụt đập cánh cất cánh lên tàng cây mờ mờ. Nhìn sang ghế xe bên cạnh, Túy
thấy trống trơn, bỗng tay anh lại run lên, trên nệm ghế da, một vũng nước mưa
còn đọng ở đó. Cả đêm thần kinh mệt mỏi, Túy thật là mệt mỏi, anh lái xe chầm
chậm lên con dốc. Anh lục túi tìm smartphone để kêu về nhà. Chuông reo một hồi
lâu thì có tiếng mẹ anh:


lố, Túy đó hả con? Trời ơi, cả đêm con làm mẹ sốt ruột, con Tâm đã vô nhà
thương rồi sanh rồi. Con đi đâu vậy?

Túy
nói nhanh cho qua:

-Con
bị đụng xe nhưng không sao, hiện tại con về liền.

-Sao
thế con? Mẹ lo quá có ngủ được đâu, mưa gió thế này, thôi, con về rồi chở mẹ đi
ra nhà thương luôn, hèn chi mẹ cứ nóng ruột mãi, ở nhà một mình chắc mẹ phát
điên.

Túy
cũng mong là hiện tại có mẹ ở bên cạnh, anh cảm thấy độc thân và sợ hãi. Khi Túy tới
nhà thương, Tâm đã được chuyển qua phòng dưỡng bịnh, nàng có vẻ mệt mỏi. Em bé
sanh non hơn một tháng, này là một bé gái. Doctor Đăng, bạn của Túy, bắt tay
chúc mừng anh đã được làm cha. Doctor Đăng vui vẻ:

-Bà
nhà sanh hơi khó vì thiếu tháng, nhờ có tôi chích thuốc giảm đau nên chỉ đau bụng
có hơn ba tiếng đồng hồ, nhưng baby sẽ phải nằm trong lồng kiếng một thời gian.
Thôi, ông mau vô thăm dzợ con đi, bả đang giận ông đó!

Tâm
hờn mát nhìn chồng:

-Mẹ
nói cho em nghe rồi, anh mất hồn mất vía rồi sao, đụng xe không kêu cho em khỏi
mong?

Túy
cười gượng:

-Đâu
có gì, em có đau nhiều không?

-Nếu
có anh ở bên cạnh thì em sẽ đỡ đau nhiều hơn, anh đã bế con chưa, con mình giống
ai vậy anh?

Đứng
bên ngoài, Túy nhìn vô lồng kiếng, gương mặt em bé đỏ chót, môi như bôi son,
mày đậm, mi dài. Túy mỉm cười với con, bỗng anh trố mắt nhìn trừng trừng, trên
cái miệng thanh mảnh đang há ra, một chấm nốt ruồi đen ở môi trên thật đậm!!!


mẹ Túy xếp sau lưng anh, khen con bé dễ thương, giống bố. Bà cụ hớn hở:

-Túy
này, mẹ đã bàn với vợ con rồi, nếu là con gái, mình đặt tên nó là Nancy, con
nghĩ sao?

***

Sau
này, Túy mới biết thì ra Nhàn đã tự tử chết ngay sau khoảng thời gian anh rời khỏi nhà cô
đêm hôm đó. Cô dùng dao lam cắt đứt mạch máu ở cổ tay, chết với tư thế nằm trên
giường, trên người mặc bộ quần áo ngủ màu trắng. Bóng trắng mà Túy đụng phải ở khúc
quanh chỉ là hồn ma của cô . Tuy không phải giết Nhàn, nhưng Túy vẫn luôn nghĩ
là anh đã gián tiếp gây nên. Anh đã cứu Nhàn sống lại và cũng đẩy cô vào một cuộc
tình không lối thoát . Có một điều mà cả vợ lẫn mẹ Túy đều không biết, thật ra
em bé Nancy không giống anh, nó giống Nhàn! Anh sợ phải đối mặt với con, đêm
đêm thường ra quán rượu uống giải sầu.

Truyện ma kinh dị: Lời nguyền truyền kiếp

Lan
là một luật sư cho một văn phòng luật sư có tiếng tại Sài Gòn. Tuấn, chồng nàng
là kỹ sư điện cho nhà máy Sài Gòn Thủy Cục tại Thủ Đức. hai người vừa mới cưới
nhau được gần một năm thôi! Gia đình hai bên đều sung túc nên đám cưới được tổ
chức rất lớn tận nhà hàng Đồng Khánh, khách dự đến hơn 400 người. Ai cũng phải
khen họ rất cứng đôi vừ lứa! Bên chòng đã mua sẵn một villa ở vùng ngoại ô
Sài Gòn, gần cầu Tân Cảng. Sau hai tuần trăng mật tại Đà lạt vợ chồng Tuấn, Lan
dọn về đó ở…

Lan
rất thích cái villa này, nó nằm cạnh bờ sông, xung quanh là tường xây bao
quanh một sân vườn cây ăn trái đủ loại! Không khí trong lành và nhất là khung cảnh
yên tĩnh và cảnh vật thơ mộng rất phù hợp với tính cách của Lan! Chỗ ở cũng tiện
cho cả hai vì không quá xa nơi làm việc của cả hai vợ chồng!

Tuấn
thích các đồ cổ nên tìm mua những đò điêu khắc xưa để trang trí trong nhà dù phải
trả giá chát đi nữa. Trong số đồ vật mua được có một chiếc gương cổ gắn trên giá
được trạm trổ rất cầu kì. Lan cũng thích cái gương này, nàng đặt nó trong phòng
ngủ và hằng ngày ngắm mình trong gương… Cuộc sống tưởng như cứ thê trôi đi êm đềm,
nhưng vào một đêm mà Tuán phải đi trực tại sở làm, Lan ngủ một mình ở nhà…

Đêm
đó Lan mơ thấy một thiếu phụ trẻ đẹp hiện đến trò chuyện với nàng, cuối cùng
thiếu phụ đó nói bà ta chính là mẹ ruột của nàng, còn cha mẹ nagf chỉ là cha mẹ
nuôi mà thôi…

Nếu
Lan không tin có thể đi hỏi cha mẹ ruột của mình cho ra lẽ, xong thiếu phụ biến
mất!

hôm
sau Lan thức dậy và nhớ lại giấc mơ nhưng nàng chỉ cho này là giấc mơ nên không
để ý cho lắm. Nhueng liền mấy đêm sau, Lan đều mơ thấy người thiếu phụ đó hiện
ra trong giấc mơ và quyết đoán nàng là con của bà ta! lan đâm ra thắc mắc, không
biết này là thực hay nàng chỉ bị ám ảnh chuyện gì rồi mơ thôi! Nàng lờ đi, nhưng
rồi đêm nào nàng cũng thấy thiếu phụ đó, lúc thì chân tình, lúc thì khóc nức nở
khi nghe nàng từ chối không nhận bà ta là mẹ. Cuối cùng vào một ngày Chủ Nhật,
Lan về nhà cha mẹ chơi, lúc ở trong bếp một mình với mẹ nàng hỏi:


Mẹ à, con chỉ là con nuôi của phụ huynh phải không?

Mẹ
nàng hơi biến sắc mặt, nhưng cố trấn tĩnh:


Ai trò chuyện tầm bậy, tầm bạ đó cho con nghe vậy? Ba con mà nghe là chết với
ông ấy đó nghe chưa!

Rồi
mẹ nàng nói lảng qua chuyện khác… Lan không ưng ý lắm, nhưng sợ làm phật
lòng mẹ nên không dám hỏi thêm. Nhưng rồi nàng vẫn tiếp tục mơ thấy người thiếu
phụ kia… Lan quyết định gặp riêng Vú Ba, người đã chăm sóc nàng từ bé cho đến
ngày nàng lấy chồng. Lan xem Vú Ba như một người mẹ thứ hai, và Vú cũng yêu
thương Lan như con đẻ của mình. Vú là người thật thà chất phát, chẳng khi nào
nói dối hay làm phật lòng một ai cả. Gặp Vú, Lan hỏi chận đầu:


Vú đừng dấu con nghe! Con biết con là con nuôi của phụ huynh con! Xin Vú nói cho
con biết sự thật đi!


Ba mặt tái xanh lắp bắp:


Trời ơi làm sao cô hiểu rằng, đời nào ông bà nói cho cô biết điều đó! Ai nói
cho cô vậy?


Có người cho con biết, con chỉ cần Vú xác nhận và cho con biết thêm các điều Vú
biết thôi!


Con biết rồi thì Vú cũng không dấu gì con! Nhưng Vú cũng chẳng biết gì nhiều
đâu.


Thì điều gì Vú biết thì cứ kể cho con nghe, biết đâu nhờ này mà con tìm thấy nguồn
gốc của mình cũng nên!


Con biết đó, phụ huynh con chỉ có một mình con là con một mà thôi! Thật ra thì bác
sĩ cho biết là ông bà không thể có con được! Vú chỉ biết là một ngày vào mùa
Thu chách đây 23 năm, ông nói là có chuyện phải đi xa vài ngày! KHi trở về ông ẵm
theo một bé gái nói là xin được cảu một người đàn bà ở Cần Thơ, bà ta vì nghèo
quá không thể nuôi đàn con quá đông nên đành lòng để con mình cho người khác
nuôi! Đứa bé này là con đó! Vú chỉ biết vậy thôi, và Vú phụ trách việc nuôi dưỡng
con từ đó! Vú cũng không dám hỏi thêm gì từ ông bà nên không biết thêm gì nữa!

Lan
biết có hỏi phụ huynh nàng thì ông bà cũng không nói, nhưng nàng đã sở hữu một chi
tiết mà nàng cần. Này là nơi ba nàng xin đứa con nuôi là nàng. là một luật sư,
Lan có thể dùng tài năng và phương tiện sẵn có để truy ra nguồn cuội của mình.
Lan lấy một tuần nghỉ phép và nói với chồng nàng là phải đi lo một việc cho một
thân chủ tại Cần Thơ. Khi đến nơi, nàng vào tòa án xin người Lục Sự lục xem tài
liệu coi những ai đã cho con vào những tháng của mùa Thu 23 năm trước… May mắn,
nàng có được danh sách của những đứa trẻ được cho cùng tên cùng ten của người
cho và người nhận. Sau khoảng thời gian xét duyệt và so sánh thật kỹ tên tuổi trong danh
sách đó, nàng hiểu rằng tên của người mẹ ruột nàng là Trần Thị Liễu. Tiến hành
xa hơn, Lan yêu càu ông Lục Sự xem lại hồ sơ của người đàn bà tên Liễu này… Một
sự thật ngạc nhiên hé lộ: Người này là một tử tội, vì đang mang thai nên được dời
ngày xử tử đến sau khoảng thời gian sinh con, đứa con được sinh ra trong khám đường và mang
đi cho, sau đó bà ta bị xử bắn vì tội giết chồng…

Trở
lại Sài Gòn với tâm trạng thống khổ vì sự thật đã tìm thấy. Lan chán nản không muốn
tìm kiếm thêm về thân thế của mình nữa. Đêm đó người thiếu phị lại xuất hiện
trong giấc mơ và lần này bà ta kể cho nàng đầy đủ cụ thể vì sao bà phải bị xử
bắn:


Bà ngoại con là con của một điền chủ sung túc ở Phong Diền, Cần Thơ… Quận Phong
Điền chỉ cách Cần Thơ chưa tới 20 cây số. Cứ theo dòng sông Cần Thơ thì từ Cần
Thơ rồi tới Cái Răng xong đến Ba Láng vượt qua Vàng Sáng là tới Phong Điền!
Vùng này nổi tiếng là vựa lúa gạo vì vậy đã có câu ca dao truyền khẩu từ lâu đời:

“Cái
Răng Ba Láng Vàm Sáng Phong Điền.

Anh
thương em thì cho bạc cho tiền!

Đừng
cho lúa gạo, xóm giềng cười chê!”


có một sắc đẹp mặn mà với làn da trắng nõn của một cô gái miệt vườn. Vì là con
nhà giàu nên bà ngoại con được cha mẹ cho lên tỉnh ăn học. Trong một buổi dạ vũ
mừng Tết, bà con gặp một công tử hào hoa phong nhã. Chàng là con cưng của một
quan Tham Tá ở tòa bố Tỉnh. Mới gặp nhau là họ đã bị tiếng sét tình yêu đánh
trúng… Sau đó, họ hẹn hò nhau rồi cuois cùng nhà trai đến xin cưới hỏi. Hai vợ
chồng sống trong nhà cha mẹ chồng. Trong hai năm đàu tình nghĩa họ rất mặn
nồng nhưng đến năm thứ ba thì ông ngoại con theo bạn thân chơi bời nhậu nhẹt và bắt
đầu lơ là với vợ. bà con lúc đầu còn nói bóng gió nhỏ nhẹ đểkhuyên chồng nhưng
đâu cũng vào đấy. Sau bà khóc lóc năn nỉ xin chồng hãy xa lánh bọn bạn thân xáu
nhưng không xong còn bị chồng chửi rủa đánh đập nữa… Quá lắm, bà con quay ra cầu
cứu cha mẹ chồng… Không chỉ không được bênh vực mà còn bị cha chồng la cho
là:


Chồng mày nó là đàn ông, phải để nó giao dịch với người đời chứ! Còn nó có lăng
nhăng với đứa nào thì đã có sao đâu! Trai năm thê bảy thiếp là chuyện thường
tình mà!


con rất thương chồng nên đành cắn răng chịu đựng. Mà thời đó có gì đi nữa thì
cũng phải chịu thôi! Đàn bà mà bỏ nhà đi thì không ai chứa, cũng chẳng biết làm
gì ăn, và làm nhục cha mẹ của mình. Cứ vậy mà bà con cố sống cho qua ngày?
Nhưng rồi bà có thai mẹ… Gần ba tháng bà mới biết đúng là mình có thai. Đêm đó
bà đợi chồng về để báo tin vui, đến nửa đêm ông ngoại con mò về nhà, hơi thở nặc
nồng mùi rượu. bà lấy khăn ướt lau người và mặt mày cho ông, thay quần áo và
dìu ông vào giường… Lúc sau bà thủ thỉ với ông là bà có thai rồi. Đã không vui
thì chớ ông còn làu bàu bà là ông chưa muốn có con, nó chỉ làm vướng bận thêm
thôi… Quá thất vọng, bà chỉ biết ôm mặt khóc thầm trong đêm tối…

Từ
hôm đó ông càng đi chơi khuya nhiều hơn, về nhà thì gắt gỏng mắng nhiếc và có
khi còn đánh bà nếu bà có lên tiếng cãi lại. Ông hiện tại công khai đi chơi với
đào vả ban ngày ban mặt mà còn ra vẻ ta đây dào hoa nữa… Bà nhiều lúc muốn tự tử
chết đi cho xong cái kiếp bạc phận của mình nhưng lại thương đứa con trong bụng
không có tội gì… Cha mẹ chồng và các em chồng đều về phe ông con, họ nói móc
nói xói đủ điều. Cho đến một đêm kia sau khoảng thời gian đi nhậu nhẹt chơi bời về, ông chửi
và đánh bà một trận còn nói là sẽ bỏ bà để lấy vợ khác. Sau đó ông lăn ra giường
ngủ như chết… Bà nằm thao thức khóc ấm ức, tư duy về số phận hẩm hiu của
mình, tình yêu của mình giành riêng cho chồng, và tương lai đen tối khi bị chồng bỏ.
Cuối cùng bà quyết định chết và trước kho và chết bà sẽ giết luôn cả ông. Bà
nghĩ chắc sang toàn cầu bên kia thì có vẻ hai vợ chồng sẽ có hạnh phúc hơn…


nhè nhẹ ra phòng khách, nơi có treo một cây kiếm ngắn thượng cổ trên tường. Cha chồng
nàng nói thanh kiếm này là báu vật từ triều đại nhà Lê nên ông ta rất quí và
treo trong phòng khách làm kiểng cho đẹp. Bà mang thanh kiếm vào phòng, rút kiếm
ra khỏi vỏ, ánh thép xanh rợn người… hai tay giơ cao nó lên, bà đam phập ngay
xuống tim ông… Thấy máu phọt mạnh ra bà xây xẩm té xỉu… Khi tỉnh dậy bà không
còn đủ gan dạ để tự kết liễu đời mình. Biết ở đây không xong, bà cầm theo
thanh kiếm tang vật, lấy ít vật dụng thiết yếu và lẻn ra sau nhà đẩy chiếc tam
bản ra lạch và kiếm đường chèo về nhà cha mẹ mình. Khi ra đến sông lớn bà quăng
thanh kiếm xuống sông và cắm cúi chèo như kẻ mất hồn… Hơn một ngày sau bà mới về
đến nhà, vùa bước vào nhà thì đã có mấy ông cò trên tỉnh đợi sẵn, họ bắt còng
bà và giải lên tỉnh để xử về tội giết chồng!

Tại
tòa bà nhận hết tội mà họ gán cho. Tòa xử rất nhanh và bà lãnh án tử hình mặc
dù họ không tìm được “thanh kiếm” hung khí. Nhưng bà đang có thai nên tòa đình
án tử hình đến sau khoảng thời gian bà sinh nở… Rồi thì cũng tới ngày đó, bà sinh mẹ trong
nhà lao, họ mang mẹ về trao lại cho ông bà cố của con. Chỉ ngày hôm sau họ mang bà
con ra pháp trường xử bắn. Trước khi bắn họ hỏi bà có điều gì trăn trối lại
không? Bà con dõng dạc thét to vào đông người đến coi xử bắn, trong đó có cả họ
hàng nhà chồng:


Tui chết đi cũng nguyện thành ma về trả thù bọn đàn ông bội bạc! Con cháu tui
cũng sẽ làm như vậy! Này là lời nguyền của tui trước khi chết! Hãy nhớ lấy!

Rồi
họ bắn chết bà con.

mẹ
được ông bà ngoại của mẹ nuôi lớn lên, không ai hở môi cho mẹ biết về quá khứ của
mình. Ông bà chỉ nói là cha mẹ của mẹ bị chết trong một tai nạn sau khoảng thời gian sinh ra
mẹ mà thôi. Mẹ lớn lên và trở thành một cô gái có nhan sắc nổi tiếng vùng Phong
Điền, chắc ông bà nhớ hậu quả khi xưa nên không cho mẹ lên tỉnh học. Mẹ chỉ học
hết trung học đệ nhất cấp là phải ở nhà phụ việc xơn nước với bà ngoại rồi…

Nhưng
rồi tiếng đồn về mẹ cất cánh xa, con trai của các điền chủ khác cũng tìm đến để họ
dò xét… Mẹ cũng phải lòng một chàng đẹp trai con của một điền chủ ở quận Cái
Răng. Tuy không ở gần nhau nhưng anh rất thường lặn lội xuống Phong Điền để gặp
mẹ. Rồi thì việc cưới hỏi cũng đến… Mẹ về ở bên nhà chồng ở gần cầu Cái Răng.

Năm
sau một trận dịch cúm tràn ngập khắp các tỉnh và giết chết cả mấy chục ngàn người,
không may là trong đó có cả gia đình ông bà ngoại mẹ. Mẹ trở thành kẻ không
thân nhân, người thân của mẹ hiện tại chỉ là những người bên nhà gia đình chồng…
mẹ cũng làm quen được với một số người bạn nữ ở gần nhà. Họ với mẹ chơi thân với
nhau và coi nhau như chị em trong nhà vậy… Thật ra mẹ chỉ quanh quẩn ở nhà giúp
bà nội con hoặc chơi với các bạn nữ hàng xóm thôi chú không đi đâu xa cả. Ba
con lo công chuyện cho ông con, mẹ luôn tin tưởng ba con nên cũng chẳng thăm hỏi
gì nhiều…

Cuối
năm đó mẹ mang bầu con, ba con và mẹ rất vui mừng. Ông bà nội con lo mua mọi thứ
đò bổ cho mẹ ăn để sau này con sanh ra được mạnh khỏe. Phụ huynh sắm sửa các vật dụng
và quần áo cho con để chờ ngày con ra đời, cuộc sống thật hạnh phúc. Nhưng một
đêm kia mẹ mơ thấy một thiếu phụ trẻ đẹp hiện về trong giấc mơ, bà ta cho mẹ biết
mẹ là con của bà ta, sau đó bà hiện về hàng đêm để trò chuyện với mẹ… Cho đến một
đêm bà bảo mẹ là ba con không trung thành với mẹ đâu, bọn đàn ông luôn luôn phản
bội, bọn sở khanh đó đáng chết. Bà bảo mẹ phải giết ba con vì trước sau gì thì
ba con cũng bỏ mẹ thôi… Mẹ chống đối lại và xác nhận là ba con rất trung thành
và yêu thương mẹ… Nhưng bà ấy bảo cứ cứ chờ xem rồi kể lại chuyện xấu số của
đời bà và lời nguyền của bà đã nói trước khi chết. Giờ đây là thời gian để bà
thực thi lời nguyền ấy! Mẹ rất kinh hoàng nhưng mãnh lực ma quái của bà con làm
mẹ nhão nhoẹt cả ý chí của mình… Thấm thoát mẹ đã mang bầu được 5 tháng, bụng mẹ
ngày càng lớn… Đi lại cũng khó khăn hơn, ông lang khuyên phụ huynh không lên làm
chuyện vợ chồng với nhau nữa để giữ an toàn cho con. Từ ấy ba con thỉnh thoảng
lại vắng nhà cả đêm… Mẹ vẫn mơ thấy và con hiện về thúc giục mẹ thi hành lời
nguyền: Giết ba con! Nhiều lúc mẹ bị quyền lực huyền bí của bà con sai khiến và
hứa sẽ giết ba con nếu có dịp. Một đêm kia bà con bảo mẹ mở ngăn kéo của cái tủ
gỗ trong phòng… Mẹ thấy cây kiếm ngắn thượng cổ nằm đó từ khi nào! Bà con nói,
ngày xưa với chính thanh kiếm này, bà đã giết kẻ phản bội!

Một
buổi sáng kia khi thu dọn quần áo của ba con để đi giặt, mẹ thấy vết son trên
áo và mùi nước hoa vẫn còn phảng phất trên đó… Mẹ mang đến hỏi ba con thì ồn ấy
chối quanh và còn nạt át giọng mẹ nữa, mẹ trở về và khóc một mình! Chẳng lẽ bà
con nói đúng sao?! Chẳng lẽ bọn đàn ông toàn là một lũ phản bội saovàgt;! Mẹ thiếp
đi và bà con lại hiện về an ủi mẹ rồi với giọng đanh chắc bà bảo là đã tới giờ
hành động. Nó đã phản bội con từ lâu rồi chỉ tại con quá ngây thơ mới tin vào sự
trung thành của nó mà thôi. Ngày hôm sau mẹ lại chơi nhà chị bạn, chuyện vãn một hồi
mẹ hỏi:


Chị là hàng xóm với gia đình chồng em, em với chị coi nhau như chị em ruột! Em
xin chị cho em biết chí có biết gì về cuộc sống của chồng em không?


Sao em lại thế? Có gì xảy ra trong cuộc sống vợ chồng của tụi em à?


Chồng em thỉnh thoảng đi suốt đêm, và ngày hôm qua em còn thấy dấu son và mùi nước
hoa trên áo nữa. Nếu chị biết gì thì làm ơn nói cho em biết với! Em là kẻ lạ từ
xa đến và chỉ biết nhà chồng và mấy chị em gần đây thôi! Nếu chị biết thì làm
ơn cho em biết, em đội ơn chị!


Chị coi em như em ruột mình nên chị cũng không giấu gì em! Chồng em nổi tiếng
là một công tử ăn chơi nhất vùng này! Đó cũng là lý di mà cậu ấy phải đi lấy vợ
xa! Con gái các nhà sung túc ở đây đều biết tiếng cậu ấy nên đâu ai chịu gả cho
cậu ta đâu! mỗi ngày cậu ấy tụm bè, tụm đảng với mấy tên công tử khác, ăn chơi
cờ bạc và phá làng phá xóm! ở đây ai cũng biết danh! Chỉ tội nghiệp em quá
ngây thơ nên chẳng biết gì!

Mẹ
cám ơn chị bạn rồi về. Thế ra là ba con luôn làm mặt giả dối với mẹ mà thôi… Đi
ăn chơi mà nói là đi lo công việc, đêm ngủ với gái về nói là phải đi lên tỉnh
lo giấy tờ! Mẹ chỉ biết khóc cho số phận mình, sao nó oan trái giống hoàn cảnh
của bà ngoại con quá!

một
chiều mưa gió kia ba con về nhà mùi rượu nồng nặc, áo quần xốc xếch. Mẹ đỡ ba
con vào phòng rồi trách:


Sao anh nhậu nhẹt gì mà say quá độ như vậy? Say mà dầm mưa có bữa trúng gió chết
dọc đường không ai hay đó!

Á
α! Cô cầu tui chết chứ gì? Cô tưởng cô hay lắm à? Cô chỉ là con bé mồ côi mà
thôi! Tui thách cô đó! Chịu được thì ở không chịu được thì đi đi! Không ai chứa
cô đâu! Mẹ cô ấy à! Cũng là một con giết chồng thôi! Mẹ nào con nấy mà! Dang ra
cho tui đi ngủ! Tui không cần đứa nào giúp hết!

Ba
con chửi mẹ một hồi nữa rồi nằm lăn ra ngủ như chết. Mẹ cởi thay quần áo ướt
cho ông ấy, thấy trong túi có gì cồm cộm mẹ lấy ra xem. Này là tấm hình của một
cô gái trẻ ăn mặc hở hang như gái nhảy, phía sau có dòng chữ “Tặng anh yêu!” và
ký tên nguệch ngoặc phía dưới… Mẹ buông rơi tấm hình xuống đất! Ôm mặt khóc!
Đúng rồi, chẳng sai và đâu được nữa! ba con phản bội mẹ từ lâu mà mẹ có biết gì
đâu! Đột nhiên mẹ nghe tiếng bà con vang ngay kế bên:


Mẹ đã nói mà con không tin! Giờ đây con sáng mắt ra chưa? Hãy giết chết tên phản
bội kia đi!

Mẹ
như bị thôi miên, từ từ đi đến bên tủ kéo ngăn lấy cây kiếm cầm trên tay… Trong
đầu mẹ nghe toàn những câu chửi rủa đây nghiến của ba con. Xen lẫn vào này là tiếng
thúc giục của bà con! Mẹ như kẻ không hồn bước lại gần ba con, rút thanh kiếm
khỏi vỏ, rồi cắm phập xuống tim kẻ bạc tình! Như một kẻ mộng du, mẹ tra thanh kếm
vào vỏ, mở cửa sau bước ra hông nhà… Mưa vẫn rơi xối xả, mẹ đảy chiếc tam bản
và chèo về phía quận. mẹ không còn ai là thân nhân trên đời này cả. mẹ chỉ theo
sự hướng dẫn vô hình nào này mà cứ chèo ghe vào quận… Trong tiềm thức mẹ có ai
nói là hãy vuwuwtsthanh kiếm xuống sông và mẹ làm theo lời bảo như một chiếc máy!
Ghé ghe vào cục công an quận,chỉ có một viên công an ngồi gác và hút thuố
trong văn phòng… Thấy mẹ ông ta hỏi khuya khoắt thế này mà có việc gì đến báo cảnh
sát vậy? Mẹ trả lời với giọng khô cứng:


Tui đâm chết chồng tui rồi! Tui đến đây để nộp mạng!

Ông
công an bán tính bán nghi không biết làm gì, ngay lúc đó có mấy chiếc ghe cặp
vào bến, mấy người hồng hộc chạy vào la lớn:


Thầy cò ơi! Có án mạng ở nhà ông hội đồng Bảy! Con ổng bị người ta đâm chết
trong nhà! Ông mau cho người tới làm ăng kết đi!

Ông
công an quay lại phía mẹ nói:


Cô mang tay cho tui còng mau lên!

Rồi
ông ta nhốt mẹ vào phòng giam và đánh thức mấy người khác dậy để đi theo mấy
người báo tin làm ăng-kết!

Hôm
sau họ giải mẹ lên nhà khám tỉnh Cần Thơ đợi ngày xử. Cũng như bà con, mẹ nhận
hết lỗi và bị nhận án tử hình! Mẹ cũng được hoãn ngày bắn cho tới khi sinh con.
Khi sinh con ra họ mang con đi, nói là làm giấy tờ và tìm người để cho… Và rồi
mẹ bị họ mang ra pháp trường và mẹ cũng mang theo lời nguyền là sẽ trả thù bọn
đàn ông khốn nạn trên dời này. Và con chính là kẻ sẽ thi hành lời nguyền ấy!

Lan
cảm thấy thương cho số phận của hai người, nhưng nàng không muốn vì sự hận thù
của họ mà nàng phải giết chồng mình, không dừng lại ở đó, Tuấn rất hiền từ. Nàng biết
rõ tính chồng vì hai người quen và tìm hiểu nhau suốt mấy năm còn ở Đại học.
Hai người thật sự yêu nhau và tự ý thành thân với nhau, đâu có ai ép buộc, hay gả
cho một người xa lạ như mẹ và bà nàng xưa kia đâu! Nàng biết Tuấn rất rõ, một
người đàn ông có trách nhiệm, yêu thương vợ và không hề dính líu đến tứ đổ tường
như một số người có chức vị khác. Và một điểm nữa là Lan cũng yeu thương Tuấn
tha thiết. nàng không thể nào ra tay giết người mình yêu dấu được!


nàng có biện bạch cách mấy đi nữa thì mẹ nàng vẫn hiện về xúc tiến nàng làm điều
đó… Về vào ban tối không xong mẹ nàng về luôn ban ngày, đóng đô trong cái gương
trong phòng ngủ! Mỗi khi nàng soi gương thì hình bóng mẹ nàng lại hiện lên ra
nhắc nhở cái sứ mệnh nàng phải thi hành. Nói nhẹ không xong, mẹ nàng lên tiếng
đe dọa! Một sáng kia Lan thức dậy để sửa soạn bữa sáng cho vợ chồng trước
khi đi làm, Tuấn cũng từng thức nhưng vẫn còn nằm nướng trong giường, nhắm mắt
nhưng tai chàng vãn nghe thấy mọi sự xung quanh… Lan đến soi gương và Mẹ nàng
lại xuất hiện trong đó, vẫn như trước bà trách móc nàng sao không thi hành lệnh của
bà? Lan bực dọc nói:


Vì sao mẹ lại bắt con giết người con yêu dấu! Anh ấy có tội tình gì mà phải chết
vì sự thù hận của người xưa chứ?


Này là lời nguyền và con là người kế tự để làm việc đó! Không ai làm thay con được!
Chính tay con phải dùng thanh kiếm để đâm chết người chồng của con để làm trọn
lời nguyền, và con của con sau này cũng sẽ làm trọn lời nguyền này sau khoảng thời gian con
bị xử chết! Này là luật do bà ngoại con đã đề ra! Con cháu phải biết tuan theo
thôi!


Không! Con không làm những điều vô lý đó đâu!

Một
làn ánh sáng với luồng gió mạnh phát ra từ chiêc gương thổi bắn Lan văng vào
vách! nàng đớn đau la lên ngất xỉu!

Tuấn
nằm nghe hết mọi chuyện, thấy Lan bị hất văng vào tường chàng vùng dậy bế nàng
lwn giường, nhìn vào gương quát:


bà hãy đi đi! hãy để cho chúng tôi yên! Vì sao bà lại nhẫn tâm phá hoại hạnh
phúc của con gái bà!

Cái
bóng trong gương bỗng biến thành một con tinh dữ tợn với đôi mắt rực lửa:


Tao phải giết bọn đàn ông phản bội chúng mày! Mày cũng không thoát khỏi lời
nguyền của chúng tao đâu!

Tuấn
với tay lấy chiếc guốc của vợ ném mạnh vào chiecs gương, nhưng chiếc guốc bật
trở lại ngay vào thái dương chàng. Tuấn cũng ngã lăn ra ngất xỉu… Lúc chàng tỉnh
dậy thì Lan đã ngồi sẵn bên chàng… Trời bỗng đổ mưa, hai vợ chồng sợ lắm! Tuấn
gọi smartphone tới sở làm của hai người xin nghỉ một ngày… Xong chàng chở Lan
ra chợ Thủ Đức ăn trưa. Trong lúc ăn Lan nói với chồng:


Anh kêu người tới mang cái gương đó đi nghe anh! Bà ấy ám ảnh em mấy tháng nay
rồi đó!

Trên
đường về, Tuấn ghé kêu người bán đồ cũ lại nhà để cho ông ta cái fuwowng cổ đó.
Họ về đến nhà, ông bán đồ cổ vào phòng khiêng cái gương cổ đó đi! Một bóng hình
dữ tợn xuất hiện trong gương cười the thé và một trận cuồng phong cùng với ánh
sáng tuôn ra từ cái gương thooit ông ta cất cánh ra ngoài cửa sổ! Ông ta rớt xuống đất
va đầu vào tảng đá lớn chết ngay mau chóng! Giọng cười vẫn vang vọng lẫn tiếng gầm:


Chỉ khi nào hoàn tất lời nguyền tao mới ròi khỏi đây! lan, con phải thi hành việc
đó rồi thay thế mẹ truyền lời nguyền này cho con con! Chỉ lúc đó mẹ mới tiên phong
thai được thôi!

Tuấn
kêu công an báo về tai nạn xảy ra! Chàng giấu không nói gì về con Tinh cả! mà
có nói thì cũng chẳng ai tin chàng. Công an cho đây là tai nạn nên vợ chồng Tuấn
không gặp rắc rối gì. Hôm sau khoảng thời gian đi làm, Tuấn xin nghỉ buổi chiều và đến “Lăng
Ông” ở Gia Định, nơi đây có một thầy coi tướng số kiêm thày pháp nổi tiếng để
nhờ xem quẻ về con tinh trong nhà. Sau khoảng thời gian bấm độn và làm những thứ phù phép
linh tinh, ông thày phán:


Con tinh này rất dữ! Hiện này không ai có đủ khả năng để diệt được nó đâu! Nó
chỉ tiên phong thai nếu có ai thay thế nó mà thôi!

Thế
thì tôi đành chịu chết hay sao?!


Đúng ra thì còn một cách duy nhất! Phải kiếm ra cho được thanh kiếm của nó, và
chính người con gái của nó dung thanh kiếm đâm sau vào ngực nó thì mới có thể
tiêu diệt được nó thôi!

Nói
tới đây ông thầy pháp như bị ai đập vào đầu lăn ra đất ngất xỉu… Các đồ đệ của
ông phải làm mọi cách mới vực được ông tỉnh dậy được. Ông ta nói:


Thí chủ về đi! Tôi không giúp gì được cho ông đâu! Nó tính giết luôn cả tôi đó,
thí chủ thấy chưa?

Tuấn
ra về cũng không nói gì cho Lan biết việc này… Chàng sợ làm nàng sợ hãi
thêm! Nhưng điều làm chàng tư duy nhiều nhất là con Tinh đã biết chàng ting
cách tiêu diệt bó! Chàng sợ nó sẽ ra tay sớm tìm cách giết chàng. Nử dêm đó như
có linh tính báo thức, Tuấn mở mắt ra thì thấy Lan đang dứng bên giường, hai
tay nắm chặt thanh gươm ngắn trong tư thế sắp đâm xuống ngực chàng, ánh nhìn Lan
như ngây dại mất hồn! Tuấn vội la lớn:


Lan, tỉnh lại đi em! Đừng làm theo lời con Tinh đó!


Tao phải giết bọn đàn ông phản bội trên đời này!

Lan
trả lời với giọng xa lạ như vọng về từ thê giới bên kia…


Em hãy tỉnh lại đi! Nhìn kỹ anh nè! Em biết rõ anh yêu em nhất trên đời này mà!
Không gì có thể làm anh xa em được! Em biết anh luôn thủy chung với em mà! Tỉnh
dậy đi Lan! hãy xét lại xem, có khi nào anh ruồng rẫy hay đối xử lạnh nhạt với
em không? TỈnh lại đi em, không để con Tinh cái kia làm tan đi hạnh phúc của
chúng mình! Đứa con vô tội của tất cả chúng ta nữa, không để nó lại phải đeo lời nguyền
khốn kiếp ấy theo nó vào cuộc sống này!

Cái
bóng con Tinh trong gương cũng gào lên:


Hãy giết bọn đàn ông phản bội đi con! Chúng nó không đáng được sống! Giờ đây là
lúc con hoàn thiện lời nguyền của tất cả chúng ta! hãy mau xuống tay đi!


Đừng nghe lời nó! Lan ơi, hãy mau thức tỉnh lại đi! Vợ chồng ta đang hạnh
phhucs, tất cả chúng ta sắp có đứa con đầu lòng! Không để bọn ma quái yêu tinh kia phá
đi hạnh phúc của tất cả chúng ta!

Mặt
Lan trở lên tỉnh táo hơn, nàng như vừa thoát ra hỏi một cơn mộng du! Nàng nghe
tieengs Tuấn kêu gào! Có vẻ lời kêu gào thống thiết và tình yêu của Tuấn đã thắng
được ma lực đang thống trị trong nàng! nhìn mình đang giơ cao thanh kiếm chực
đâm chồng , Lan tá hỏa hạ lơi thanh kiếm xuống, miệng la lớn:


Trời ơi, có chuyện gì xảy ra cho em vậy anh? Sao cây kiếm này lại trong tay em?
chút nữa là em đã giết chết anh rồi!


Hãy giết chết nó đi còn chần chờ gì nữa con! Giết nó mau đi cho lời nguyền của
tất cả chúng ta được trọn vẹn! – Con Tinh gào gọi Lan.


Em hãy bình tâm lại! Con Tinh kia muốn cắt đứt cuộc sống êm đềm của tất cả chúng ta!
Nó dùng ma lực để khiến em làm chuyện điên rồ! hãy nghĩ đến tương lai của chúng
ta, đến con của tất cả chúng ta!


Em phải làm gì hiện tại đây? Trời ơi! – Lan nói như khóc…

Hãy
phóng thanh kiếm đó vào ngực con Tinh kia để phá vỡ lời nguyền của nó mau đi
em!

Tuấn
vội trả lời vợ…


Đừng nghe lời bọn đàn ông khốn nạn con ơi! Con hãy giết nó ngay đi! Đừng nghe lời
nó xúi xiểm mà giết mẹ, con nghe chưa? – Con Tinh phản lại tức thì…


Hãy mau phóng thanh gươm đi em! Chỉ có một mình em có thể phá được lời nguyền
này mà thôi! Em nghe rõ chưa? Chỉ có một mình em thôi! – Tuấn gào to như để át
đi mọi ma lực còn xót lại trong Lan…

Tình
lình Lan vung tay lên phóng nhanh thanh kiếm vào cái bóng con Tinh trong gương!
Cái gương bể tan ra thành từng mảnh vụn cùng theo này là một tiếng rú rợn người!
Con Tinh và thanh gươm biến mất theo một làn khói mờ! Vợ chồng Lan ôm lấy nhau
mà khóc! Mưng mừng tủi tủi! Tai nạn đã qua đi… Hai người ngồi tâm sự. Ôn lại những
vui buồn trong đời mãi đến sáng. Tuấn thu dọn nhà cửa, chàng mang cái gương ném
xuống sông như để xóa đi nỗi ám ảnh đã qua. Từ đó về sau vợ chonngf Lan sống hạnh
phúc không còn bị quấy phá gì nữa. Lời nguyền oan khuất đã bị phá giải.

Cuối
năm đó Lan sinh hạ được một bé gái giống nàng như đúc! Nàng tạ ơn trời đất vì
con nàng không phải chịu cảnh sinh trong tù và deo theo lời nguyền như mẹ và bà
ngoại của nàng! hai năm sau một bé trai của Tuấn và Lan lại ra đời và họ sống
êm đềm trong hạnh phúc tới già như trong chuyện cổ tích…

1-3 of 3


Xem thêm những thông tin liên quan đến đề tài truyen kinh di VN

Cõi Âm Và Vong Hồn Bệnh Viện – Chuyện Ma Có Thật Ở Việt Nam Đình Soạn Kể Hãi

alt

  • Tác giả: HẺM Truyện Ma
  • Ngày đăng: 2020-04-13
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 7870 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Một ngày mất đi bạn sẽ như vậy nào, ở nơi đó có gì và bạn cảm thấy ra sao hay những vong linh mất ở cơ sở y tế có về nhà được không, thì toàn bộ sẽ có ở truyện ma có thật ở Việt Nam qua lời kể MC Đình Soạn.

Tài liệu Truyện Kinh Dị Việt Nam chọn lọc

  • Tác giả: tailieu.vn
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 6156 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm:

Tổng Hợp 10 Truyện Kinh Dị Việt Nam Mới Nhất 2022, Truyện Ma, Truyện Kinh Dị Đặc Sắc

  • Tác giả: phonghopamway.com.vn
  • Nhận xét: 5 ⭐ ( 9100 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Ông tôi nhiệt tình nhận lời và xắn quần giúp, nhưng vừa mang ống quần lên thì thấy chân ông đó rất là nhớt và khi xắn thêm thì thấy thịt trên chân đang rơi ra, Và theo kinh nghiệm của ông tôi thì đã gặp thứ dữ rồi, này là con ma chết trôi lên chọc người và bắt người đi theo

truyện kinh dị

  • Tác giả: ictvietnam.vn
  • Nhận xét: 3 ⭐ ( 9070 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: truyện kinh dị | ICT Việt Nam

Sách Truyện Tiểu Thuyết Kinh Dị

  • Tác giả: www.vietmessenger.com
  • Nhận xét: 5 ⭐ ( 3725 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Viet Messenger. Vietnamese Ebooks, Vietnamese Comics, Vietnamese Message Boards. Thư Viện Việt Nam.

Những bí mật ít biết về “ông trùm” viết truyện kinh dị số một VN

  • Tác giả: giadinh.suckhoedoisong.vn
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 1818 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: GiadinhNet – Người khăn trắng là bút danh của nhà văn Huỳnh Thượng Đẳng. Trong suốt nhiều năm, ông được xem là người viết truyện ma, truyện kinh dị nhiều nhất Việt Nam.

Truyện kinh dị “made in Việt Nam” quá ít

  • Tác giả: thethaovanhoa.vn
  • Nhận xét: 5 ⭐ ( 5174 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Ngày hôm nay 31/10, mùa lễ hội Halloween vào cao trào. Nhiều người muốn chọn đọc một quyển sách kinh dị thay vì đi chơi ở các tụ điểm mạnh xem phim ma. TTvàVH có cuộc trò chuyện với nhà văn Di Li.

Xem thêm các nội dung khác thuộc thể loại: Khám Phá Khoa Học

Xem Thêm  Hôm nay là ngày mấy: Ngày giờ hiện tại - ngày và

By ads_law