Bạn đang xem : truyen ma tam vai đo

Truyện ma – TẤM VẢI ĐỎ (chương Mở Đầu)

Truyện ma – Tấm vải đỏ



  • Truyện ma – Tấm vải đỏ (Chap 5)

    Chương 5 – BÓNG MA

    Tần Cẩm đứng giữa quán bar nhìn xung quanh nhưng không thấy Lam Kỳ đâu. Cô kéo Thi Thi, hỏi: “Không biết Lam Kỳ đi đâu …

    Được đăng

    02:03, ngày 23 tháng 8 năm 2014

    bởi Hương Mai



  • Truyện ma – Tấm vải đỏ (Chap 4)

    Chap 4 – KẾ HOẠCH NHÂN DANH

    Tần Cẩm không thích buổi sáng sớm thành thị bởi cô làm việc nhóm. Đường Thi Thi luôn nói cô …

    Được đăng

    01:58, ngày 23 tháng 8 năm 2014

    bởi Hương Mai



  • Truyện ma – Tấm vải đỏ (Chap 3) – Phần 2

    Chap 3 – TÌM MÈO (Phần 2)

    Đúng lúc này, Kha Lương nói tiếp:

    – Sau này, em học ở trường đại học nổi tiếng phải không? Có thể nói em …

    Được đăng

    01:53, ngày 23 tháng 8 năm 2014

    bởi Hương Mai



  • Truyện ma – Tấm vải đỏ (Chap 3) – Phần 1

    Chap 3 – TÌM MÈO (Phần 1)

    Đường Thi Thi trả tiền thù lao cao hơn nhưng ông Hồ vẫn từ chối. Bên ngoài họ lái xe về nhà, không ai …

    Được đăng

    01:50, ngày 23 tháng 8 năm 2014

    bởi Hương Mai



  • Truyện ma – Tấm vải đỏ (Chap 2)

    Chương 2: TỪ CHỐI

    Phụ nữ lúc này không thấy mấy khi đi may đo, bởi quần áo trong
    các cửa hiệu đã quá đủ để họ thoải mái thoải mái

    Được đăng

    02:04, ngày 23 tháng 8 năm 2014

    bởi Hương Mai


  • Truyện ma – TẤM VẢI ĐỎ (chap 1)

    Chap 1:  TẨY TRẦN

    Một
    ngày đẹp trời, trên chiếc giường đơn của khu dân cư, Tần Cẩm đang mơ màng thưởng
    thức hương bị ngọt ngào của giấc mộng

    Được đăng

    02:34, 5 thg 8, 2014

    bởi Hương Mai

1 – 6trong tổng số 6.
Xem nội dung khác »

Hiển thị bài đăngtrong tổng số

CHIA SẺ TRANG

“… Con à, mẹ con mình ra phiến đá nghỉ ngơi, uống nước đi!” – Người phụ nữ trung niên lên tiếng. Giọng bà ta trầm ấm, bà mặc bộ quần áo quần áo đen, đầu đội khăn trắng. Bà nhìn cô con gái đang nhẹ nhõm đặt bó thuốc xuống, mắt chứa chan yêu thương rồi khẽ khàng nhặt lá cây trên tóc con. Bà lấy ra một chiếc lược gỗ rồi nói với con gái:

– Hái thuốc mới có nửa ngày mà tóc tai đã rối bời thế nà

doc truyen ma kinh di nhat the gioi)

Khi cô bé đang ríu rít nói về chuyện hái thuốc thì đột nhiên cảm thấy có luồng khí lạnh ngắt sau lưng, định ngoảnh lại xem có chuyện gì thì bộp một cái, cô bé bị giáng mạnh vào đầu, ngã xuống, ngất xỉu nhân viên.

Một luồng gió lạnh thổi tới làm cô tỉnh lại, lúc này trời đã nhá nhem tối. Cô nhúc nhích và phát xuất hiện mình đang bị trói rất chặt bằng cành cây dưới gốc hòe. Cô cảnh giác xem xét xung quanh rồi sợ hãi kêu to: mẹ, mẹ ơi, mẹ ở đâu? (doc truyen ma online)

Cô bé nghe văng vẳng bên cạnh mình có tiếng mài dao, định quay đầu sang xem nhưng đầu đau nhức quá; lúc này cô mới nhận thấy mình không chỉ bị trói trên cây mà tóc còn bị chia ra làm hai phần buộc vào cây hòe, chả trách mà đầu cô không động đậy được.

y rồi, ngồi xuống để mẹ chải đầu cho, – Cô bé ngoan ngoãn ngồi xuống. Bà mẹ chải đầu cho con bằng chiếc lược đen. Mái tóc đen mượt của cô bé tung cất cánh trong gió. Bà mẹ trầm ngâm không nói gì. Cô con gái chú tâm ngắm con kiến đang bò trên chiếc lá dưới thân mình. Mọi thứ chìm trong yên tĩnh. Đoạn đường núi này được phát hiện khi hai mẹ con cô đi tìm thuốc, ngày thường rất ít người qua lại. Núi rừng yên tĩnh, chốc chốc lại vẳng lên tiếng chim kêu, đằng sau họ là một cây hòe rất to, rễ của nó đan chéo, bò lan trên một khoảng đất rộng. (Khi cô bé đang ríu rít nói về chuyện hái thuốc thì đột nhiên cảm thấy có luồng khí lạnh ngắt sau lưng, định ngoảnh lại xem có chuyện gì thì bộp một cái, cô bé bị giáng mạnh vào đầu, ngã xuống, ngất xỉu nhân viên.Một luồng gió lạnh thổi tới làm cô tỉnh lại, lúc này trời đã nhá nhem tối. Cô nhúc nhích và phát xuất hiện mình đang bị trói rất chặt bằng cành cây dưới gốc hòe. Cô cảnh giác xem xét xung quanh rồi sợ hãi kêu to: mẹ, mẹ ơi, mẹ ở đâu? (Cô bé nghe văng vẳng bên cạnh mình có tiếng mài dao, định quay đầu sang xem nhưng đầu đau nhức quá; lúc này cô mới nhận thấy mình không chỉ bị trói trên cây mà tóc còn bị chia ra làm hai phần buộc vào cây hòe, chả trách mà đầu cô không động đậy được.

tấm vải đỏ 1

Sợ hãi tột độ, cô thét lên:
– Mẹ ơi, mẹ, mẹ đang ở đâu, mau cứu con với!
Cô lại nghe thấy giọng nói thân thuộc của mẹ:
– Ngoan nào, đừng hét lên thế, một lát nữa là hết đau ngay thôi.
Nghe thấy tiếng mẹ, cô quên hết sợ hãi, càng gọi to hơn:
– Mẹ, mẹ ơi, mau tới cởi trói cho con, con đau quá.
Tiếng mài dao vẫn rõ mồn một, từng nhát, từng nhát. Trong rừng vọng lại tiếng mẹ cô rất mạnh mẽ:
– Ngoan nào, chịu khó một tí nữa thôi, mẹ sắp xong rồi.
– Mẹ, mẹ muốn làm gì vậy? Sao mẹ lại trói con? – Cô bé khóc không ra tiếng. (doc truyen ma kinh di nguyen ngoc ngan)
Lúc này, trong màn lệ nhòa, cô đã nhìn thấy mẹ mình; trong tay bà là chiếc xẻng nhọn đào thuốc đã được mài sáng choang, bà cười lạnh, tay mân mê cái xẻng sắc nhọn.
– Ta đã mài rất lâu rồi, cũng muốn mài nhanh lắm chứ, bởi ta biết, dao sắc, đâm người sẽ chóng chết lại không đau.
Cô bé nhìn mẹ mà không thể tin được.
– Mẹ, mẹ muốn giết con?
– Con gái à, lẽ ra con không nên có mặt trên đời này, do con có mắt như mù mà đầu thai nhầm; sự việc đã tới nước này rồi thì nói nhiều cũng vô ích, con cứ yên tâm mà đi thôi. (đọc truyện ma online)

Người đàn bà giơ cao cái xẻng nhọn, khoét mắt đứa con gái tội nghiệp. Khoét xong, bà hét lên: do mày có mắt không tròng nên đừng trách tao, đừng trách!
Mặt trăng trốn vào tầng mây, hình như nó cũng không muốn nhìn thấy cảnh tượng hãi hùng này. Tiếng kêu cứu thảm thiết, vô vọng của cô bé làm lũ chim hoảng sợ, rừng rậm xộc lên mùi máu tanh kỳ dị; cô bé lúc này với khuôn mặt đầm đìa máu chỉ còn thoi thóp thở, đôi mắt cô giờ đã biến thành hai hốc máu, máu tươi cứ trào ra đầm đìa.
Người đàn bà dùng chiếc khăn trên đầu cảnh giác gói con mắt lại, nhẹ nhõm đặt vào lòng, từ từ thu dọn tay nải rồi quay người xuống núi, sau lưng bà còn vọng lại tiếng nói yếu ớt của cô gái: tôi sẽ trả thù, sẽ trả thù, trả thù…”. 

Truyện ma – Tấm vải đỏ (Chap 1)

Đọc tiếp:


Đăng ký nhận thông tin về bài đăng

Truyện ma – Tấm vải đỏ (Chap 5)

Chương 5 – BÓNG MA 

Truyện ma - Tấm vải đỏ

Tần Cẩm đứng giữa quán bar nhìn xung quanh nhưng không thấy Lam Kỳ đâu. Cô kéo Thi Thi, hỏi: “Không biết Lam Kỳ đi đâu rồi?” 

Thi Thi bị tầng tầng lớp lớp đàn ông vây quanh nên không nghe thấy Tần Cẩm gọi. Tần Cẩm cảm thấy các bạn của cô giống như bị điên vậy. 

Thật lạ lùng! Vì sao khi khoác lên người bộ quần áo ấy, ai cũng thay đổi vậy? Tần Cẩm vừa lắc đầu vừa rảo bước ra ngoài. Không biết vì sao cô có một cảm tưởng bất an trong lòng, chẳng hiểu chuyện gì đã xảy ra? Cô phải đi tìm Lam Kỳ. Cô nghĩ có vẻ Lam Kỳ đang ngồi trên sân thượng, cô bước vào thang máy, cô thấy đã có một người phụ nữ tóc dài đang ngồi xổm trong đó. Cô ta ôm bụng, hình như là bị thống kinh. Không nhìn thấy mặt cô ta. Tần Cẩm định tiến lại gần hỏi xem cô ấy có cần giúp gì không nhưng trong thang máy lúc đó rất ngột ngạt, cô cảm thấy hơi lo ngại; rồi cô nghĩ lại, phụ nữ ai mà chẳng bị đau mấy ngày, chính bản thân cô cũng vậy, có vẻ cô ấy chỉ cần nghỉ ngơi một lát là khỏi thôi. 

Cô ấn nút lầu thượng, thang máy ”rầm” một tiếng rồi khởi đầu chuyển động lên trên. Cô thấy rất lạnh. Đột nhiên, cầu thang dừng lại, người phụ nữ chậm rãi bước ra khỏi thang máy, mái tóc xõa sau lưng. Tần Cẩm vẫn không nhìn thấy mặt cô ta. Cô tò mò nhìn vào tầng 13; bên ngoài đã có mấy người đang đứng chờ, hình như họ muốn đi xuống, toàn bộ đều thẫn thờ nhìn cô. Tần Cẩm nghĩ thầm, không biết đây là nơi quái quỷ gì mà trông mọi người cứ như vô hồn vậy. 

Người phụ nữ di chuyển rất chậm, cô phải liên tục ấn vào nút mở cửa thang máy để nó không đóng lại. Lúc sắp ra khỏi thang máy, đột nhiên, cô ta nghiêng người, cúi đầu nói nhỏ với cô: “Cảm ơn, chào mừng cô tới tầng 13 chơi.” Tần Cẩm lịch sự mỉm cười đáp lại. Dõi mắt nhìn theo, không hiểu sao Tần Cẩm thấy cô ta rất quen. 

Trên sân thượng vắng tanh, giờ này mọi người không biết đã biến đi đâu hết. Cô đứng vào chỗ trống, thầm chửi Lam Kỳ: “Con ranh chết tiệt này không biết ở đâu nữa đây?” 

Cô ngao ngán nhìn vào các con số đang chuyển động trong thang máy. Đột nhiên cô phát hiện trong thang máy không có số 13. Tần Cẩm tưởng thang máy trục trặc gì đó liền buột miệng hỏi nhân viên khách sạn đi cùng mình trong đó: 

– Vì sao thang máy ở đây lại không có số 13 nhỉ? 

Nhân viên khách sạn nghi hoặc nhìn cô rồi hỏi: 

– Vì sao cô lại nghĩ đến điều này? 

– À, tôi vừa trông thấy một phụ nữ đi vào tầng 13. Nếu không có thang máy, tý nữa làm sao cô ta xuống được? 

Người kia nhìn cô từ đầu đến chân, có vẻ rất kỳ quặc, giống như nhìn thấy quái vật hoặc anh ta vừa nghe thấy một câu nói gián trá vậy. 

Tần Cẩm hoang mang lo lắng, cô cảnh giác hỏi lại: 

– Sao vậy? 

Người kia lạnh lùng trả lời: 

– Trước kia tầng 13 là một công ty tư vấn du học, không biết vì sao công ty tư vấn du học đó cứ như bị ma ám; một tháng mà chết mấy người liền, đều do nhảy lầu. Lãnh đạo cao ốc chúng tôi sợ quá, liền đóng cửa tầng 13. Để tránh cho quý khách hàng nào không biết đi nhầm vào đó, chúng tôi đã quyết định bỏ số 13 trên thang máy. 

Tần Cẩm liền nói: 

– Nhưng lúc nãy tôi vừa trông thấy một phụ nữ lên tầng 13 mà, hơn nữa tôi còn thấy rất nhiều người ở trên đó nữa. 

– Cô à, có vẻ cô gặp phải ma rồi, mau đi khám bác sỹ tâm lý đi! – Nhân viên khách sạn không ngần ngại nói. 

Tần Cẩm thấy đau đầu. Rõ ràng cô trông thấy người phụ nữ đó đi lên tầng 13. “Tại sao những chuyện mắt thấy tai nghe lại bị coi là nói dối được?” 

Vừa ra khỏi thang máy, cô thấy bên ngoài nhốn nháo; Tần Cẩm chột dạ nghĩ: “Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?” 

“Nghe nói có người chết trong phòng khách sạn.” 

Cảm thấy bất ổn, cô liền gọi điện cho Anh Kỳ và Thi Thi cùng tới. Cô tranh thủ chạy lên nghe ngóng. 

* * * 

Lục Tử Minh tới hiện trường khách sạn thì hầu như toàn bộ công an giỏi trong Cục đã có mặt rồi. Một là, do nạn nhân là chủ tịch hội đồng quản trị cửa hiệu kim cương lớn nhất tp này nên công an phải tới ngay cũng là điều dễ hiểu; hai nữa, đây là vụ án đẫm máu. Lúc ở nhà, nghe giọng của Cục trưởng lạc đi khi kể sơ qua vụ án trong smartphone, anh thấy nghi nghi; năm sau Cục trưởng sẽ về hưu, có kiểu gây án dã man nào mà ông ta chưa từng thụ lý, sao lần này lại kinh hãi đến thế? 

Tới nơi, các đồng sự đều chào anh. Vẫn chưa tới ba mươi tuổi, song đạt được trình độ phá án như anh có thể nói là đếm trên đầu ngón tay. Tuy lập nhiều công lớn và giành được rất nhiều giải thưởng nhưng Lục Tử Minh lại là nhân loại cố chấp; không coi trọng danh lợi, anh rất tâm huyết với nghề, chỉ mong phá được toàn bộ các vụ án. 

Trong phòng sạch sẽ, không có dấu vết đánh lộn, thậm chí cũng không có vết máu nào. Hiện trường vụ án tàn bạo này khác xa so với những gì mà anh tưởng tượng được. Ánh đèn trong căn phòng rất ấm áp; mọi thứ ở đây đều yên tĩnh tạo cảm tưởng thoải mái khi bước vào. 

Nhưng trực giác nghề nghiệp mách bảo anh, đây không phải là hiện trường vụ án. Anh đi vào phòng tắm, nơi có rất nhiều người đang tập trung, nhân viên khám nghiệm tử thi đang ghi chép cái gì đó. 

Người chụp hình, người lấy vân tay, còn nhân viên phục vụ phát xuất hiện vụ án đẫm máu này đang ngồi trên ghế sofa ở phòng ngoài, anh ta run rẩy, không trả lời được thắc mắc nào. 

Đeo găng tay, anh bước vào phòng tắm. Trong số đó có xác một người đàn ông nằm dưới đất và xác một người đàn bà đang dựa vào tấm gương. Mắt của hai người đều bị khoét. Hung khí giết người cách tay người đàn bà không xa – này là chiếc bàn chải đánh răng đẫm máu màu xanh da trời, trên đó còn dính rất những miếng thịt nhỏ. Điều khiến anh ghê nhất chính là bốn con mắt bị khoét ra được ngâm trong bình nước của khách sạn. Sau khoảng thời gian bị khoét chúng xong, hung thủ còn rửa sạch sẽ dưới vòi nước rồi mới bỏ ngâm trong bình nước này. 

Chưa khi nào anh có cảm tưởng khó chịu như lúc này. Lùi một bước, anh đụng vào Tiểu Ngô, đứng phía sau; chàng trai này lên tiếng: 

– Anh thấy lạ không? Con mắt đó cứ như đang sống vậy, khiến chúng tôi sợ hết hồn, phải lùi hết ra ngoài. Nhân viên làm việc ở đây chẳng chịu được lâu, cứ một lát là lại có người chạy ra ngoài thở dốc, mà con mắt ấy cứ chuyển động chứ. Quả là đáng sợ! 

Lục Tử Minh xua tay ra hiệu cho Tiểu Ngô đừng nói nữa. Anh lại bước vào phòng tắm. 

Xác người phụ nữ úp mặt vào gương, có vẻ lúc chết cô đã kinh sợ lắm nên cơ thịt mới co cứng, tạo thành tư thế không đổ ngã như vậy. 

Một nhân viên pháp y nhẹ nhõm kéo xác nạn nhân xuống. Nhìn thấy phần ngực của cô, viên pháp y kêu lên kinh hãi; đến nhân viên pháp y còn thế thì chắc cũng không phải chuyện vừa! 

Lục Tử Minh choáng váng. Anh nhìn thấy một chiếc áo yếm màu đỏ máu, không, đúng là máu thật; lớp da trước ngực của nạn nhân chỉ còn trơ lại cơ thịt giống như da đã được cắt bởi vật gì đó thành hình chiếc áo yếm. 

Nhân viên pháp y xác minh cảnh giác xong, suy đoán: “Nạn nhân nữ này khoét mắt của chính mình xong thì dùng bàn chải đánh răng khoét mắt người đàn ông, sau cùng thì cắt lớp da trước ngực mình. Hai người đều chết do mất máu. Tôi vẫn thắc mắc tại sao nạn nhân trong sự đau đớn tột cùng như vậy lại có thể làm được nhiều việc đến thế?” 

Ảnh đã chụp rồi; camera trong khách sạn cũng không thấy ghi hình có người ngoài đi vào khu vực hiện trường. Điều này minh chứng tổng kết tự sát của nhân viên pháp y là hoàn toàn chuẩn xác. 

Đang lúc Lục Tử Minh chuẩn bị thu quân để về đồn phân tích tiếp thì có một người phụ nữ hốt hoảng đâm sầm vào. Anh đỡ cô dậy, nhìn vào đôi mắt đẹp đẫm lệ của cô. 

Nén sợ hãi, cô hỏi anh: 

– Một vụ giết người đã xảy ra ở đây hả anh? Tên của nạn nhân là Lam Kỳ phải không anh? 

Anh dìu cô đứng dậy. Xem ra cô ta có quen biết với nạn nhân. 

Sau lưng cô còn tồn tại hai người nữa gọi với theo: 

– Tẩn Cẩm, đừng chạy nhanh thế! Cậu chẳng chịu chờ thang máy đã chạy một mình như vậy à? 

Người còn sót lại nói: 

– Hỏi kỹ chưa? Có phải đã xảy ra chuyện gì với Lam Kỳ rồi không? 

Ba cô gái này ăn mặc rất hợp thời trang. Một trong số họ mặc một chiếc sườn xám màu đỏ sát nách tuyệt đẹp khiến người ta không thể không ngắm nhìn. 

Cô gái ngã vào lòng anh đứng thẳng dậy nói: 

– Mình không biết đâu, đang hỏi công an mà. 

Một cô nữa chạy tới làm anh hoa cả mắt: 

– Có phải là Lam Kỳ không? Chúng tôi đều là bạn tri kỷ của Lam Kỳ. Chúng tôi cùng đi với nhau, được một lúc, cô ấy biến mất. Sau đó nghe nói khách sạn xảy ra chuyện, nạn nhân tên là Lam Kỳ, đúng không anh? 

Một loạt thắc mắc được đưa ra làm anh nhất thời không trả lời được ngay. Trông nét mặt của các cô, tưởng như các cô đã biết trước sự việc sẽ phải xảy ra như vậy. Cô gái tên Tần Cẩm nhẹ nhõm nói với anh: 

– Thôi anh chỉ cần nói với chúng tôi tình hình Lam Kỳ thế nào rồi? 

Tuy không đành lòng nhưng anh cũng phải nói: 

– Cô ta chết rồi. Cô gái đội khăn đỏ đứng bên cạnh ngã xuống ngất xỉu. 

Hai cô kia sốt sắng chạy lại: 

– Anh Kỳ, cậu sao thế? 

May mà có xe công an ở dưới, anh vội bế Anh Kỳ đi trạm xá. Tần Cẩm và Thi Thi theo sau.

Truyện ma – Tấm vải đỏ (Chap 4)

Chap 4 – VỤ GIẾT NGƯỜI TÀN BẠO 

Truyện ma - Tấm vải đỏ

Tần Cẩm không thích buổi sáng sớm nơi thành thị bởi cô thuộc nhóm làm việc đêm. Đường Thi Thi luôn nói cô tuổi cú mèo, sáng ngủ tối làm việc. Công việc của cô là viết bản thảo cho một tạp chí định kỳ. Với công việc này, cô không kiếm được nhiều tiền. Trước đó, khi còn quản lý nhiệm cho công ty tư vấn du học quảng cáo lớn nhất tp, thu nhập của cô khá cao. Có vẻ một lúc nào đó, khi vào ngân hàng rút tiền bằng thẻ, cô sẽ ngỡ ngàng nhận thấy lúc này mình có thể nghỉ ngơi được rồi, không cần phải bôn ba kiếm tiền nữa, bởi số vốn cô đang có quá đủ để cô dưỡng già, trừ phi cô có ý định nuôi bồ nhí. 

Sau khoảng thời gian bỏ công việc ở công ty tư vấn du học quảng cáo đó, cô khởi đầu viết tiểu thuyết, không phải để trông mong vào số vốn thù lao ít ỏi hoặc sự hư danh khi có nhiều người hâm mộ. Điều trọng yếu là cô muốn nghỉ ngơi một tí. Từ nhỏ đến lớn, cô đã quá quen với việc phải nỗ lực một mình giống như dây cót đã được lên dây, lúc nào cũng phải quay về phía trước; giờ đây nó có thể tạm ngừng quay rồi. 

Chuyện ban tối làm cô ngủ rất muộn. Lúc tỉnh lại thấy một loạt những cuộc smartphone nhỡ do để chính sách rung. Cô vội vàng gọi lại cho Đường Thi Thi, chỉ nghe thấy đầu máy bên kia là tiếng reo vui của một đám người. Nghe ngóng một lát, cô nhận thấy giọng của Lục Anh Kỳ và Lam Kỳ. Đường Thi Thi hào hứng khoe: “Mình đã may xong rồi, mau đến xem đi!” 

May đã xong rồi ư? Sao mà nhanh thế, chưa tới nửa ngày mà đã may xong rồi. Đúng là “có tiền mua tiên cũng được”. May nhanh như vậy, đủ thấy ba cô nàng sốt ruột tới mức nào. 

Cô vội vàng đi. Nhìn con mèo dễ thương đang nằm trong làn, cô nhẹ nhõm đóng cửa, không dám mang Hắc Bảo theo bởi nhỡ nó lại chạy đi thì gay to. 

Vừa đến nhà Đường Thi Thi, cô vội vàng chạy vào trong. Cô chợt cảm thấy có một sức mạnh vô hình đang sai khiến mình, bắt cô phải dành hết tâm trí cho bộ y phục đó. Cô hồi hộp đến mức nghe thấy tim mình đập thình thịch không ngừng, cảm tưởng giống như lần đầu hò hẹn với một ai đó vậy. 

Vào phòng khách không thấy ai; đám người giúp việc mặc đồng phục trắng mang mắt ra hiệu cho cô, mọi người đang tập trung trong phòng thay đồ. Cô vụt chạy, quên cả gõ cửa. Cô xông vào giá treo quần áo ở giữa căn phòng. Trên đó, đang treo một chiếc sườn xám đỏ, sáng lấp lánh, rất hợp thời trang. Quay đầu lại, phía bên ngoài đang treo một chiếc áo yếm cũng rất thời thượng, một chiếc khăn đội đầu và chiếc khăn quàng cổ màu đỏ. 

Đường Thi Thi hào hứng gọi to: 

– Tẩn Cẩm, cậu đã từng nhìn thấy bộ y phục nào đẹp như vậy này chưa? 

– Mau thay đồ đi để bọn mình ngắm với – Lục Anh Kỳ sốt ruột nhắc. 

Lam Kỳ cười nói: 

– Thi Thi cứ nhất quyết chờ cậu tới mới chịu thay đồ đấy, bởi cậu ấy muốn cậu là người trước nhất được ngắm bộ sườn xám này, giờ Tần Cẩm đã tới, Thi Thi, mau thay đồ đi! Thay xong, mình có thể đi dự lễ khai trương quán rượu Jimmy, chúng mình tới đó cho thiên hạ lác mắt đi. 

Tần Cẩm thấy hơi lo ngại bởi mọi việc diễn ra quá thuận lợi, thuận lợi tới mức không thể tin nổi. Cô cầm chiếc khăn quàng cổ. Do vải không đủ nên cô và Lục Anh Kỳ tận dụng vải thừa thiết kế khăn đội đầu và khăn quàng cổ. Áo yếm là của Lam Kỳ. Vải thừa không nhiều, nên như vậy này là tận dụng tối đa rồi. 

Mọi người ai lấy đồ của người nấy, trong lòng tự thấy hãnh diện lắm. Lúc Tần Cẩm cầm chiếc khăn quàng, cô cảm thấy xúc động khác thường, chỉ muốn quàng ngay chiếc khăn lên cổ. Cô có cảm tưởng như đang nắm vào một đôi tay mềm mại, chỉ muốn áp nó lên mặt; chất vải mượt láng làm người ta rất thoải mái. 

Đường Thi Thi là người trước nhất bước ra từ phòng thay đồ. Đẹp tuyệt trần! Là bạn học bao nhiêu năm, kiểu trang điểm gì của Thi Thi, Tần Cẩm cũng thấy rồi. Nói không ngoa thì trên người Thi Thi có bao nhiêu chiếc lông, cô cũng là người biết rõ nhất. Nhưng ngày hôm nay trông Thi Thi khác hoàn toàn, không giống như người phàm trần nữa. 

Bộ sườn xám tuy ôm khít vào người, làm lộ các đường cong nhưng lại rất lịch sự. Dưới ánh đèn, cái màu đỏ đẹp mê hồn đó cứ tỏa ra thứ ánh sáng dìu dịu; do đó Thi Thi đi đến đâu thì chỗ này lại sáng bừng lên, cứ như thể cô mang lại sắc màu cho căn phòng vậy. Khuôn mặt đa tình, chiếc áo sát nách làm lộ ra cánh tay ngọc ngà làm cho ai nhìn thấy cũng muốn chạm vào. 

Chưa kịp khen Thi Thi thì Lam Kỳ xuất hiện với chiếc áo yếm. Hai người bọn họ đi cùng nhau, toát lên vẻ đẹp Trung Quốc thời điển hình. Họ có nét đa tình giống như người đẹp thời xưa nằm trên giường, vừa nũng nịu vừa dịu dàng; một vẻ đẹp không diêm dúa lòe loẹt. 

Tần Cẩm đùa: 

– Nào các nàng tiên, các nàng định giáng trần ở đâu vậy? 

– Đi đâu cũng được, diện đồ đẹp cốt để cho người ta ngắm mà. – Đường Thi Thi sốt ruột đến mức quên cả đi giày, vội vàng chạy ra ngoài cho thiên hạ ngắm. 

Lam Kỳ ngắm mình trong gương rồi tự nhủ: “Không ngờ mình lại đẹp thế!” 

Lục Anh Kỳ bất mãn nói: 

– Tần Cẩm à, cậu giúp mình buộc chiếc khăn nhé! – Dưới sự phản chiếu của chiếc khăn, khuôn mặt cô sinh động hẳn lên. 

Chỉ còn Tần Cẩm hơi buồn một tí vì quàng cổ thường chỉ dùng khi tiết trời se lạnh, lẽ nào đang mùa hè nóng bức thế này lại quàng khăn chứ! 

Ba cô bạn hiểu rằng nỗi giận dữ của cô liền vây lấy giúp cô quàng chiếc khăn lên. Lúc đó, cô có cảm tưởng khác lạ, tự nhiên không muốn chống lại sự trêu đùa của chúng ta. Đúng lúc này, bên tai cô văng vẳng tới một tiếng mèo kêu khe khẽ, cô nhanh nhẹn giơ tay ngăn không cho các bạn quàng khăn cho mình. Cô vội nói với họ: “Hắc Bảo đến đây tìm mình đấy.” Nói xong cô chạy ra ngoài tìm, nhưng chẳng thấy bóng con mèo đâu.

 

– Các cậu không nghe thấy tiếng mèo à? 

– Chẳng nghe thấy gì, có vẻ cậu nhớ Hắc Bảo đến phát điên lên rồi phải không? – Thi Thi đáp. 

– Đâu có, tối qua Hắc Bảo đã về nhà rồi. 

– Về rồi, nó về thật rồi ư? Sao cậu không mang nó đi theo? – Lục Anh Kỳ hỏi. 

– Tớ chẳng dại mang nó theo bởi nếu nó lại bỏ đi thì tớ tìm đến đứt hơi mất. Lúc đang đổ thùng rác để tìm Hắc Bảo, tớ hội ngộ người quen, cũng chính vì vậy mà gã tưởng mình là bà nhặt rác. Bọn cậu thấy có tức không chứ? 

Cứ nghĩ tới gã pháp sư bắt ma này, Tần Cẩm lại tức tối. 

Ba người họ sững ra một lúc rồi phá lên cười: 

– Lại có nhân vật siêu đẳng nào dám nhìn Tần Cẩm của tất cả chúng ta thành bà nhặt rác kia chứ? Cậu nhớ phải dẫn bọn mình đi gặp hắn đấy nhá! 

Tần Cẩm vẫn chưa hết tức: 

– Gặp cái gì mà gặp, cái loại người vô học chỉ biết mỗi việc lừa lọc gián trá, giả thần giả thánh, bắt ma bắt quỷ, tốt nhất là tránh xa hắn ra. 

– Tức đến mức ấy cơ à? Chắc là cậu có tình cảm với gã rồi, bằng không sẽ không tức đến mức ấy đâu. Gã có phải là người thương thầm nhớ trộm của cậu không đấy? – Đường Thi Thi đùa. 

– Người thương thầm nhớ trộm? Mình có mù thì cũng không chọn gã. Thi Thi, cậu biết không, cái người đặt biệt hiệu cho tớ chính là gã đấy. 

Nghe xong, Đường Thi Thi lăn đùng ra sàn nhà cười sặc sụa. Cô trêu Tần Cẩm: 

– Hóa ra là kẻ thù từ kiếp trước của cậu, lại còn dám nói cậu nhặt rác; xem ra hai người đúng là có duyên với nhau đấy. 

Tần Cẩm đá cô một cái rồi nói: 

– Dậy đi, trời đã tối om rồi mà còn nằm ở đây cười người ta. Đi thôi, lúc này là lúc cậu trổ tài rồi đó. 

Lục Anh Kỳ vừa cười vừa xách túi đi. Lúc đi qua Lam Kỳ, cô chợt nghe thấy Lam Kỳ nói nhỏ với mình: 

– Không hiểu sao mà mình thấy lạnh hết cả người. 

– Ăn mặc phong phanh thế không lạnh mới lạ chứ? – Anh Kỳ nói đùa. 

Bốn người họ cùng đi về phía quán bar. 

Họ trang điểm kỹ lưỡng cứ như các dũng sĩ chuẩn bị ra trận vậy. Bầu không khí trong xe nặng nề và đầy sát khí. Họ thề sẽ “bắt, giết” bất kể gã đàn ông háo sắc nào. Tần Cẩm không có vải đỏ làm nền cũng cảm thấy hơi tủi thân. Nhìn thấy ba người bạn cứ vô tư trang điểm rồi tán thưởng lẫn nhau, cô càng chán nản. Cô có cảm tưởng mình có mặt ở đây như làm nền cho họ vậy. Tuy nhiên, có bất mãn đến đâu thì cũng chẳng làm gì được, chi bằng cứ ngồi im vậy. 

Lúc xuống xe, cuối cùng Tần Cẩm cũng hiểu rằng cảm tưởng được hàng trăm, hàng vạn ánh nhìn dõi theo là thế nào. Thảo nào mà không biết bao nhiêu người muốn làm minh tinh để được yêu mến và ngưỡng mộ. Cảm nhận mình trở thành người của công chúng, trở thành tiêu điểm thật hay! Mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía họ. Một động tác xoay người uyển chuyển của Lam Kỳ cũng làm cho bao người say đắm; chiếc sườn xám sát nách của Thi Thi làm người ta phải trầm trồ. Nói tóm lại, họ đã rất thành công. Họ đều có chung một tư duy, được hâm mộ cuồng nhiệt thế này, cho dù chịu khổ bao nhiêu cũng đáng. Sự xuất hiện của họ khiến các quý bà nhìn không chớp mắt. Một vài bà chẳng giữ kẽ nữa, tiến về phía họ, hỏi: 

– Các cô đặt mua bộ này ở đâu mà đẹp thế? 

Bốn người mỉm cười, không trả lời. Lúc vào tới cửa, đàn ông giãn ra hai bên nhường đường, có mấy vị còn hăng say làm vệ sĩ cho họ. Bốn người lại càng kiêu hơn. Lam Kỳ than thở: “Trước đây, mình mệnh danh là bà hoàng thời trang thật uổng, chưa lúc nào được oai, được kiêu hãnh như thế này cả.” 

Số người đến ngắm họ ngày càng đông. Họ trở thành báu vật của nơi này; họ được ngắm ở mọi góc độ. Hình như quán bar này được khai trương giành riêng cho họ vậy. 

Cũng có những người đàn ông cảnh giác nhận xét bản thân mình, tự thấy không đủ tiêu chuẩn để theo đuổi các cô liền biết điều rút lui. Họ không muốn mình trở thành đối tượng truy sát của các quý ông còn sót lại. Những người kiên quyết không lùi bước đều thuộc loại không giàu thì sang hoặc là ít nhiều quen biết các cô. Bốn cô gái càng tươi như hoa. 

Chỉ có Lam Kỳ không để ý tới điều này, bởi cô đã xác nhận được mục tiêu của mình – con mồi của cô đã nhắm từ lâu – này là ngài chủ tịch hội đồng quản trị cửa hiệu kim cương lớn nhất tp này. Anh ta được kế thừa tổ nghiệp, lại trẻ trung tuấn tú, vừa lắm của lại đa tình, người đẹp nào chẳng muốn chăn con mồi này. Cô đã muốn chăn chàng trai này từ rất lâu rồi nhưng chưa có thời dịp. Loại đàn ông như anh ta cũng kiêu ngạo lắm, bình thường Lam Kỳ có đẹp đến cỡ nào thì cũng chỉ được anh ta ngó hai lần là nhiều. 

Cô nhẹ nhõm ngồi xuống chờ anh ta, không ngoài dự tính, con mồi đã tiến về phía cô. Các ngón tay nhẹ nhõm lướt qua tấm lưng nõn nà của cô, móng tay sượt qua lưng làm cô hơi đau. Trong khoảnh khắc đó cô bị kích thích cao độ, giống như diêm quẹt vào vỏ bao vậy, vừa “xòe” một tiếng đã cháy bùng lên. Nhịp thở của hai người có vẻ loạn rồi. Anh ta mang một cánh tay nhẹ nhõm vòng ra eo cô ôm rất chặt, rồi nói với cô bằng chất giọng rất quyến rũ của mình “Cẩn thận kẻo ngã!” 

Lời nói ấy sắc lạnh như một con dao làm Lam Kỳ tê liệt. Người này lại nói tiếp: “Chỗ này không hợp với em, đông người quá, chúng mình tìm một nơi nào đó yên tĩnh đi!” 

Cô hài lòng đi theo anh, trong lòng tràn trề hạnh phúc. Phút chốc nàng Lọ Lem biến thành công chúa. Cô vui bởi cuối cùng thì giấc mộng đẹp của cô đã thành sự thật. Cô bị thứ hạnh phúc này làm cho đê mê. 

Cô nhẹ nhõm bước đi, bọn Tần Cẩm mải vui quên không để ý đến bạn. 

Tầng trên của quán bar Jimmy là khách sạn năm sao. Nhân viên phục vụ rất kính cẩn. Trông phòng Tổng thống tuyệt đẹp, Lam Kỳ và chàng công tử kia không kìm nén được dục vọng bùng cháy, họ lao vào, quấn lấy nhau. Họ trao nhau những nụ hôn nóng bỏng; dục vọng đã kiềm chế họ. Khi cô định cởi bộ áo yếm ra thì chàng công tử không tán thành, anh nói rằng cô rất quyến rũ trong bộ quần áo đó. 

Hai người lao vào nhau. Đạt được cao trào hết lần này đến lần khác, họ hưng phấn cao độ, hét ầm lên. Cả căn phòng tràn trề trong xuân tình, ở đó chỉ có tiếng rên rỉ và tiếng thở hổn hển. 

Cuộc mây mưa kết thúc, chàng nhẹ nhõm trượt xuống khỏi người Lam Kỳ, nói trong tiếng thở gấp: “Từ trước đến giờ, chưa khi nào anh thấy đã như lúc này. Làm tình với em cứ như hòa nhập vào thể xác hai người đàn bà hoàn toàn khác nhau vậy. Em độc đáo lắm!” 

Lam Kỳ cười mỉm. Xem ra chàng công tử này đã cắn câu rồi. Cô thấy quản lý nhiệm công ty tư vấn du học quảng cáo chẳng có ý nghĩa gì, ước vọng lớn nhất của cô là được gả cho một chàng trai sung túc. 

Nhìn thấy gia cảnh Thi Thi sung túc như vậy ai mà không đố kỵ, không thèm muốn cơ chứ! 

Lam Kỳ nhoẻn cười đắc ý rồi nhẹ nhõm sờ vào chiếc áo yếm. Cô nhận thấy người phụ nữ mà xinh tươi, cũng chẳng khác nào có được phép thuật phi thường. Cảm thấy vui, cô liền uống cạn cốc rượu vang để ở đầu giường rồi bước vào buồng tắm. Chàng công tử ngồi ở ngoài ngây ngất nhìn theo bóng cô. 

Nước ở vòi hoa sen của khách sạn năm sao xối lên người rất mạnh, cảm tưởng thoải mái. Cô không muốn cởi đồ ra. Chiếc áo ướt nhèm dính vào người. Cô có cảm tưởng thoải mái như một lớp da mới tạo dựng, nhẹ nhõm vuốt ve chiếc áo. 

Lam Kỳ nghĩ không biết tự lúc nào mà mọi việc lại thuận lợi đến vậy? Có vẻ là từ khi có tấm vải này? Cô nhận thấy tấm vải có thể thay đổi vận may. Cô nhắm mắt nhớ lại bà già mù – mẹ của ông thợ Hồ may – thầm nghĩ: Nếu như được nhìn thấy bộ áo yếm đẹp thế này, chắc bà sẽ không phản đối quyết liệt đến thế. 

Cô đứng dưới vòi hoa sen, nước từ trên xối xuống, cả phòng tắm mờ mịt, hơi nước từ từ vây lấy cô. Đột nhiên nước chuyển lạnh, cô kêu toáng lên, lùi lại phía sau; không kìm được, cô chửi thầm một tiếng: “Thế này mà cũng gọi là khách sạn năm sao cơ đấy? Thật chẳng ra làm sao! Khách hàng đang tắm dở chừng, nước chuyển lạnh thế này. Lát nữa phải phản ánh bọn phục vụ không chu đáo mới được.” 

Lam Kỳ vừa tức vừa đi lấy khăn tắm. Chiếc áo yếm ướt làm cô lạnh. Lúc quay người lại, cô nhìn thấy trong chiếc gương mờ hơi nước, hình như có một cái gì đó đang vắt trên người mình. Sợ hãi nhìn xuống, cô chỉ nhìn thấy chiếc áo yếm. Ngẩng đầu lên, nhìn vào gương, cô vẫn thấy một cái gì đó vắt lên người; nhìn kỹ lại, hóa ra là một người. Hình như có một luồng khí lạnh từ dưới dội lên. Kinh hoàng. 

Cô đứng im tại chỗ; nước lạnh cứ xả xuống, làn hơi nước tan dần, cái bóng người trong gương dần hiện rõ. Một người phụ nữ tóc dài, tay của nó vắt lên cổ cô, hai chân ôm lấy eo cô, cả người nó đỏ lừ. Lam Kỳ chậm rãi giơ tay sờ vào nó, không phải là ảo giác. 

Cô cảm thấy bàn tay nó vừa ấm áp vừa mịn màng, vừa lành lạnh, lại rất đỗi thân thuộc. 

“Người phụ nữ này chính là chiếc áo yếm màu đỏ?” – một thắc mắc đáng sợ vụt thoáng qua. Đúng vậy, cánh tay của nó là hai chiếc dải quai áo vắt trên cổ cô, hai chân nó ôm lấy eo cô, còn cái đầu rúc sâu vào ngực cô. 

Chưa khi nào cô sợ như lúc này, muốn kêu nhưng không thể bởi hai bàn tay của nó cứ siết chặt vào cổ làm cô nghẹt thở, muốn chạy lại không chạy nổi bởi hai chân nó quấn chặt vào chân cô. Cô vô vọng cúi xuống xem thì thấy đầu nó đang rúc vào ngực cô, mái tóc dài của nó ướt đầm, trên làn da trần đỏ lừ của nó là máu tươi. 

Vào lúc này, người đàn bà đang vùi đầu trong ngực cô dần dần ngẩng cao đầu. Cô không thể rời mắt khỏi nó, khuôn mặt vùi trong đám tóc đen dần lộ ra. 

Máu tươi từ hai hốc mắt trào ra. Nó không có mắt. 

Đây là ý nghĩ cuối cùng của Lam Kỳ. Khuôn mặt đầm đìa máu kia đang nhếch mép cười với cô. 

Tiếng nước chảy rào rào vẫn vọng ra từ nhà tắm. Chàng công tử ngồi đợi đã lâu vẫn chưa thấy Lam Kỳ đi ra, có vẻ sốt ruột. Sự hưng phấn khi cô gái kỳ lạ làm anh quay cuồng. Nhẹ nhõm đẩy cửa phòng tắm, anh thấy Lam Kỳ đang mặc chiếc áo yếm ướt. Cô đang cúi xuống bồn rửa mặt rửa cái gì đó; mái tóc dài xõa xuống che lấp khuôn mặt, phần thân dưới không mặc gì. 

Anh nhẹ nhõm bước tới sau lưng Lam Kỳ, ôm lấy eo cô. Lúc này, trông cô thật gợi cảm. Anh lại không cưỡng được ngọn lửa tình đang bùng cháy. 

Tiếp tục lần tay xuống dưới người cô, anh nói như mê sảng: “Cục cưng của anh, em đang làm gì thế?” Tay anh ta chạm vào vật gì hình tròn rất trơn, tò mò rụt tay lại để xem là thứ gì, nhưng vừa nhìn thoáng qua anh đã cứng đờ cả người. 

Một con mắt người. Phần lòng trắng bị xối vào sưng tấy lên, con ngươi vẫn đen láy. Dưới ánh đèn ban ngày, nó sáng lên, nhìn anh căm hờn. Anh thét lên khi nhìn vào tay của Lam Kỳ, trong tay cô là con mắt còn sót lại đang được rửa dưới vòi nước. Ngón tay cô nhẹ nhõm vuốt ve con mắt ở trong bồn; dưới bàn tay cô và với sức nước dội, trông nó sống động lạ thường, cứ như đang ở trong hốc mắt vậy; tuy nhiên hai con ngươi cứ nhìn anh một cách thù hận. 

Anh sợ hãi đứng như trời trồng; Lam Kỳ từ từ quay người lại, hai hốc mắt đang trào máu tươi, khuôn mặt đầm đìa máu cứ nhỏ giọt vào chiếc áo yếm. Vô cảm đến lạ lùng, cô từ từ giơ tay hướng về phía miệng anh rồi đáp: “Rửa mắt”. 

Con mắt trên tay cô trơn tuột, cứ chực trôi về phía môi anh. Anh không còn phản ứng gì nữa, chỉ biết rằng hai con mắt đã bị chính tay Lam Kỳ móc xuống cứ nhìn anh chằm chằm. 

Lam Kỳ giơ tay phải lên, trong tay cô là chiếc bàn chải đánh răng, cô dùng sức bẻ nó ra làm hai. 

Chàng công tử định bỏ chạy song lúc này đã quá muộn. 

Anh không nhìn thấy chiếc áo yếm nữa, thay vào này là người phụ nữ tóc dài, máu me be bét đang vắt lên cổ ngọc của Lam Kỳ. Hai cánh tay của nó vắt chéo sau cổ cô, chân bám chặt vào eo cô, đầu vùi sâu trong bầu ngực tròn của cô, tóc giống như cây mây, quấn vào người cô. 

Nó giơ ngón giữa và ngón trỏ tay phải lên, không ngừng làm động tác móc mắt trong không trung.

Trong lúc kinh hãi, anh chợt cảm thấy đau nhói. Chiếc bàn chải đánh răng gẫy trong tay Lam Kỳ đã chọc vào mắt trái của anh, máu tươi ồng ộc trào ra, anh ngã xuống đất. Lam Kỳ sấn tới, ngồi lên người anh, nhẹ nhõm khoét mắt anh, vừa khoét vừa nói chầm chạm theo nhịp “khoét, khoét, khoét”. 

Con mắt còn sót lại của anh nhìn thấy người phụ nữ bám ở trước ngực Lam Kỳ từ từ quay đầu lại. Anh nhận thấy nó cũng không có mắt, khuôn mặt đầm đìa máu tươi của nó đang nhếch mép cười kỳ dị. 

Sau đó, lại là cảm tưởng nhói đau, toàn bộ tối sầm, anh không thể nhìn thấy gì nữa.

Truyện ma – Tấm vải đỏ (Chap 3) – Part 2

Chap 3 – TÌM MÈO (Part 2)

Truyện ma - Tấm vải đỏ

Đúng lúc này, Kha Lương lại nói tiếp: 

– Sau này, em học ở trường đại học nổi tiếng phải không? Có thể nói em là người thành đạt trong số bạn học của tất cả chúng ta. Cái trường tiểu học tồi tàn cuối cùng cũng từng huấn luyện ra một nhân tài. Nhưng cô bạn học của tôi ơi, hình như em khinh thường bọn anh hay sao mà chưa lần nào em đi họp lớp cả? 

Tần Cẩm nhớ lại thời tiểu học của mình. Lúc đầu cô được học trong một ngôi trường vừa to vừa đẹp như một vườn hoa, nhưng do năm đó bố cô bị tai nạn ô tô, mẹ lại bỏ rơi cô để đi Anh nên cô phải sống cùng bà ngoại và phải đi học ở ngôi trường tiểu học rách nát ấy. Cũng chính vì vậy cô không muốn thăm lại nơi đây; nó khiến cô nhớ lại quãng thời gian vui vẻ trước kia của mình. 

Hình như mỗi khi cô gặp ác mộng thì lại xuất hiện chiếc cổng lớn của trường tiểu học đó; nó đồng nghĩa với sự cô quạnh, trơ trọi không nơi nương tựa của cô. Chỉ nghĩ đến đây, Tần Cẩm cảm thấy nhẹ cả người; may mà những ngày tháng vất vả đã qua rồi, hiện giờ cô sống rất thoải mái, thoải mái. 

– Dạo này anh làm gì? – Cô khách sáo hỏi xỏ. Không ngờ Kha Lương rút danh thiếp ra mang cho cô, lại còn kiêu ngạo nói: 

– Anh kế thừa tổ nghiệp, làm pháp sư, tên hiệu của anh là Thiên đạo Đại sư; chuyên xem phong thủy, trừ ma, xem tướng, bói bát tự. 

Tần Cẩm ngẩng cao đầu, ngạc nhiên nhìn anh ta. Vô cùng đắc ý, anh ta nói với cô: 

– Tổ tiên anh rất nổi tiếng về nghề này. Gia tộc anh được biết tiếng với những pháp sư nổi đình đám, thiêng lắm cơ. Mà em có biết ông Kha Đạo không? 

– Em chỉ biết một ông Kha Nam rất nổi tiếng, ngoài ra không biết thêm một người họ Kha nổi danh nào khác nữa. – Cô châm chọc đáp lại. 

– Kha Nam? Sao anh lại chưa nghe tên gọi này khi nào nhỉ? Chắc ông này cũng chẳng có tiếng tăm gì mấy. Ông nội Kha Đạo của anh là pháp sư có tiếng khắp vùng này. Ông là Chuyên Viên bắt ma đấy. Lúc nhỏ, anh còn thấy ông bắt ma, trông oách lắm, giống hệt hình tượng Lưu Đức Hoa trên phim ấy. 

Tần Cẩm ngậm ngùi nghĩ thầm: “Giời ạ! Gã này chắc chưa xem tranh biếm họa bao giờ, thật hết thuốc chữa!” 

– Dạo này anh bắt được nhiều ma lắm phải không? – Tần Cẩm hết nhẫn nại hỏi. 

– Đương nhiên rồi. Chỉ cần anh ra tay thì ma nào cũng bị trừ, nếu em có nhu cầu, anh bắt miễn phí cho. Anh nói thật đấy, miễn phí. 

Tần Cẩm đã bước đi nhưng cái gã Kha Lương vẫn tru tréo tại chỗ: 

– Nhớ danh thiếp của anh nhé – Thiên Đại Đạo sư, miễn phí. 

Tần Cẩm về đến nhà, chỉ chực òa khóc. Lúc đi cô mang theo Hắc Bảo vậy mà lại để nó chạy mất, đi tìm người cắt may thì bị người ta từ chối, đi tìm mèo lại gặp phải gã dở người. Chưa kể gã chính là kẻ thù đặt biệt hiệu cho cô mà lúc nào cô cũng nghĩ tới. Thật không thể chấp thuận được khi cô ăn mặc trang điểm thế này mà bị hắn coi là bà nhặt rác. 

Uể oải ăn cơm xong, cô uống một tí rượu vang. Tắm rửa xong xuôi, cô đứng trước cửa sổ gọi “meo, meo” tìm Hắc Bảo. Bao nhiêu năm sống đơn thân, tưởng đã quen lắm rồi nào ngờ cô lại gắn bó với một con mèo; những tưởng người ta chỉ có thể gắn bó với một nhân loại thôi, nhưng thực tiễn là với động vật cũng có sự gắn bó như vậy. Mọi vật đều tuân theo quy luật “lâu ngày thì sinh tình”.

Lúc đi ngủ, cô không đóng cửa, kỳ vọng Hắc Bảo về có thể chui vào. Đêm hôm đó, Tần Cẩm ngủ trong bầu không khí nặng nề. Cô thấy cuộc sống của mình có nhiều thay đổi quá. Tuy không biết vì sao nhưng cô nhận thấy có gì đó xáo trộn; còn vì sao lại xáo trộn thì cô không giải thích nổi. 

Đêm đã khuya, Tần Cẩm nằm co ro ở góc giường. Trong lúc mơ màng, cô nghe thấy có tiếng động. Cô vội vàng mở mắt để xác nhận tiếng động từ đâu ra. Cô sợ hãi nghĩ, lẽ nào là kẻ trộm? Có đèn nên có thể nhìn thấy rõ ràng mọi thứ trong phòng. Tuyệt nhiên không một bóng người, nhưng tiếng động vẫn đang dần dần áp sát cô. 

Cô khởi đầu hoang mang lo lắng. Ngày hôm nay lúc đi tìm ông Hồ, nhìn thấy cảnh Lục Anh Kỳ bị dọa, cô cũng sợ chết khiếp. Không khí trong căn phòng đó kỳ dị không thể tả được; nó khiến người ta lạnh sống lưng. Cô nghe thấy tiếng động ở dưới gầm giường. Giường của cô là loại giường gỗ giả cổ, dưới gầm trống rỗng, bên trên chỉ có chiếc màn màu đỏ trang trí. Cô thò đầu ra khỏi màn xem có gì ở dưới gầm giường không. 

Cô nắm chặt hai tay, tuy vẫn tự nhủ: “Đừng sợ, đừng sợ, trên đời này làm gì có ma kia chứ!”, nhưng cô vẫn run lên. Nhìn thấy đôi dép lụa thêu hoa của mình, cô nghển cổ nhìn xuống gầm giường thì thấy một chiếc đầu người đen sì đang từ từ di chuyển. Không từ ngữ nào diễn tả hết sự sợ hãi của cô lúc đó. Đầu óc cô trống rỗng. Chiếc đầu người cứ to dần lên. 

Tần Cẩm cắn chặt môi để mình không ngất đi, bởi dù thế nào, cô cũng không thể tin vào cảnh tượng trước mắt – một chiếc đầu người xõa tóc trên sàn nhà trắng phau cứ chầm chạp tiến về phía cô. 

Cô hoảng sợ đến mức không thể kêu lên được. Đột nhiên, chiếc màn đứt, trước mắt cô là màu hồng phấn và chiếc đầu người xõa tóc nhìn không rõ kia. Nó lại đang ngọ nguậy, tiếng động cô nghe thấy lúc nãy là do nó gây ra. Lúc cái đầu người di chuyển tới cằm cô thì nỗi sợ hãi của cô đã lên đến đỉnh điểm. Cô thét to lên, nhưng tiếng động tắc ở cổ, cô sợ tới mức mất cả tiếng… 

Đáng sợ nhất là chiếc đầu người kia đang từ từ ngẩng lên, đôi mắt xanh lè sáng quắc của nó cứ nhìn cô chòng chọc. Tần Cẩm vẫn chưa ngất đi, bởi cô không thể tin vào sự thực này. So với một người được học tập tử tế như cô, thật không thể chấp thuận việc mình không tin là có thật lại đang diễn ra trước mắt. Tới khi chiếc đầu người kia lấy đà nhảy lên người cô đã hoàn toàn sụp đổ. 

Chiếc đầu người nhảy bổ vào mặt cô. Chiếc lưỡi mềm mại, ướt át của nó liếm vào môi cô. Đôi mắt xanh lè vẫn nhìn cô chòng chọc. 

Cảm nhận này cực kỳ thân thuộc với cô. Tim cô khởi đầu đập bình thường trở lại. Một tiếng mèo kêu nhẹ nhõm khiến cô nhận thấy mình đã không phán đoán sai. Cô liều lĩnh kéo mớ tóc giả ra thì thấy Hắc Bảo thân yêu. 

Tay chân lúc nãy lạnh cóng giờ như được hồi phục, máu lại lưu thông bình thường, cô tỉnh hẳn lên. Cô nhận thấy sợ hãi quá thường tổn thọ. 

Cô bế con mèo lên rồi òa khóc. Trong đêm thê lương tiếng khóc của cô như vỡ ra. Lúc thường trông cô rất cứng cỏi, kiên định, nhưng đó chỉ là vẻ ngoại hình mà thôi. 

Bật đèn lên, cô xem xét kỹ mái tóc giả kia. Cô đoán khi Hắc Bảo chạy đi, nhảy vào thùng rác nên bị vướng vào nó. Hắc Bảo thương tích đầy mình, chắc là do bộ tóc. Cô nghĩ thầm: nếu nó về muộn hơn chút nữa, có vẻ mất mạng vì bộ tóc giả này mất. Chắc Hắc Bảo đã phải nỗ lực lắm mới trốn về được để cô cứu nó. 

Tần Cẩm bế con mèo vào phòng tắm để tắm rửa cho nó. Sau khoảng thời gian sấy khô, cô lấy cồn ι ốt trong hộp thuốc ra sát trùng cho nó; hình như Hắc Bảo cũng biết cô đang chữa trị cho nó nên ngoan ngoãn để cô làm. 

Nhìn dáng vẻ đáng thương của nó, cô không nỡ trách tội nó đã làm cô sợ, bởi nó đã cố về nhà để cầu xin cô cứu nó mà. Cô cảm thấy lạ bởi Hắc Bảo vốn dĩ rất thông minh, sao lại có thể bị quấn vào bộ tóc giả ấy; bộ tóc giả ấy rất có thể sẽ siết chết nó. 

Cô lấy túi thức ăn cho mèo đổ hết vào bát của Hắc Bảo. Nhìn nó ăn ngon lành, cô vui vẻ ngồi trước máy vi tính. Tần Cẩm vừa trêu vừa đút thức ăn cho nó, song hình như con mèo chẳng vui vẻ chút nào, có vẻ do bị thương nên nó khó chịu chăng? Cô tiếp tục trêu nó nhưng đáp lại chỉ là những tiếng kêu meo meo vô tình. Sốt ruột quá, cô liền đứng dậy rót cho mình một cốc cà phê để tỉnh táo. Chính lúc quay người đi, trong chiếc gương đối mặt không phản chiếu hình của Tần Cẩm mà là hình một người phụ nữ tóc dài, mặc áo xanh dài tay đang đứng sát vào lưng cô. Hắc Bảo đang nằm trong làn, bỗng kêu lên một tiếng rồi nhảy lên người cô. Tần Cẩm dịu dàng vỗ nhẹ vào nó rồi nhắc nhỏ: “Quá nửa đêm rồi em kêu như vậy sẽ làm hàng xóm sợ đấy.” Nhưng hình như Hắc Bảo không để ý, ánh nhìn nó cứ nhìn chòng chọc ra sau vai cô. Trong gương thay quần áo cách Tần Cẩm không xa là một bàn tay xanh xao với những móng tay dài, hình như nó đang sợ hãi gì đó nên dừng lại bất động trước cô khoảng vài phân. 

Tần Cẩm ôm mèo rồi ngồi trước máy vi tính, cô khởi đầu gõ chữ. Hắc Bảo nhảy lên bàn vi tính, lấy thân mình che tấm gương. Trong gương lúc này không phải khuôn mặt của Tần Cẩm mà là khuôn mặt không có mắt, đầm đìa máu đang nhìn về phía trước của người phụ nữ lúc nãy.

Truyện ma – Tấm vải đỏ (Chap 3) – Part 1

Chap 3 – TÌM MÈO (Part 1)

Truyện ma - Tấm vải đỏ

Đường Thi Thi trả tiền thù lao cao hơn nhưng ông Hồ vẫn từ chối. Bên ngoài họ lái xe về nhà, không ai nói năng gì, tự thấy thật xui xẻo. 

Tần Cẩm xuống xe trước cửa nhà. Đứng trên đường cái, cô lại chợt nhớ tới Hắc Bảo. Cô nghĩ, nó chơi chán ở ngoài rồi cũng chạy về nhà thôi, có vẻ nó đang ở đâu xung quanh đây. Thế là cô xách cái làn mèo màu xanh da trời lên, miệng kêu “meo, meo”; cô lật các thùng rác bên đường để tìm kiếm, dáng vẻ như kẻ thất tình vậy. 

Đúng lúc cô đang chú tâm tìm kiếm thì thấy xuất hiện một đôi giầy trắng sáng cứ lắc lư theo nhịp 2/2 trước mắt. 

Cô ngẩng đầu lên xem cái người đàn ông “nhịp 2/2” đó, gã đang nhìn si mê. 

Tần Cẩm liếc gã “nhịp 2/2” đó, gã đang nhìn cô si mê. 

– Tần mèo con, đúng không? 

Tần Cẩm đờ người ra; cô như đang nhớ lại ác mộng thời thơ ấu của mình. 

Đã rất lâu rồi không có ai gọi cô bằng tên gọi này. Lúc nhỏ cô rất thích mèo, cả ngày trò chuyện với chúng. Từ đó tới khi trưởng thành cô bị người ta gắn cho biệt hiệu “Tần mèo con”. Sau này, cô cảm thấy biệt hiệu đó thật nhục nhã. Mèo con, mèo con. Cô không muốn người khác động vào nỗi đau của mình. Nó nhắc cô nhớ ra mình dậy thì chậm. Nghĩ tới đây, cô liền ưỡn ngực, hỏi sẵng: 

– Anh là ai? 

Cái gã “nhịp 2/2” vội vuốt tóc ra đằng sau đáp: 

– Anh là ai ấy à? Em nhìn kỹ lại xem, đã nhớ ra chưa? 

Tần Cẩm nhìn lại gã một lần nữa; trong đầu cô chỉ có đúng một tư duy – gã thật lố bịch. Công bình mà nói, nếu tách riêng từng phần trên khuôn mặt thì gã cũng rất đẹp trai, nhưng khi ghép các phòng ban này với nhau thì thật là khó coi. Quần áo của gã xem ra rất đẹp nhưng khi khoác lên người thì trông chẳng khác gì mớ giẻ lau. 

Vóc dáng to cao, nhưng Tần Cẩm cho rằng “ngu si tứ chi phát triển”. 

Vì sao mình lại có ác cảm với gã? Loại đàn ông làm cho cô ghét không nhiều lắm. Đột nhiên, cô nhớ ra: 

– Kha Lương, có đúng không? 

Kha Lương hớn hở; gã cười thật đáng khinh: 

– Đúng vậy, đúng vậy! Anh chính là người trước kia hay cướp cặp sách của em, bỏ sâu róm vào hộp bút của em, lại còn hay lấy diêm đốt tóc em, hay mách cô em ăn quà vặt trong lớp, có lần khi đang thi, anh xì hơi rồi còn đổ điêu cho em nữa chứ… 

Tần Cẩm chỉ muốn lấy chiếc chổi lông mèo nện vào mặt gã. Hồi tiểu học, hai người ngồi chung bàn, tưởng đã lâu như vậy thì gã sẽ quên đi chuyện cô hay bị gã bắt nạt, không ngờ gã lại nhớ chi li đến vậy; thật đáng khinh quá! 

Dù gì thì cũng là bạn học cũ, gã lại chủ động chào cô trước, nên cô cũng lịch sự gật đầu chào. 

Tần Cẩm đành phải nén giận. 

Không ngờ gã không biết điều, lại còn buông ra một câu: 

– Tẩn Cẩm ơi, em đang nhặt rác đấy à? 

Trời ạ, không hiểu gã có vấn đề về mắt không? Chiếc váy dài cô đang mặc, tuy có màu đen hơi lạ một tí nhưng là loại hàng hiệu, không hiểu sao gã có thể nhìn thành đồ đồng phục nhặt rác được? Rất nhiều người khen cô mặc chiếc váy này kiêu sa mà. Đôi sandal cô đang di chuyển cũng là hàng hiệu, trị giá 1.800 tệ. Còn chiếc làn mèo, trông có vẻ lập dị nhưng cũng là đồ mắc tiền, vậy mà lại nghĩ đến cái sọt rác mới lạ chứ. Đúng là mù tịt về văn nghệ. Ấy, lại còn mùi nước hoa thanh tao cô đang sức trên người nữa. Có nói với gã là hàng hiệu thì cũng vô ích; chắc lại đánh đồng với loại nước hoa rẻ tiền thôi. 

Lẽ nào việc cô đi tìm mèo bị hắn tưởng nhầm là nhặt rác? 

Chết thật, đột nhiên cô nhớ ra khi sang nhà Đường Thi Thi, cô chưa kịp trang điểm. Có vẻ lúc này trông cô xấu lắm. Kiểu tóc xù mì của cô chắc cũng không vừa mắt cái gã trình độ ”lùn” này, thành ra hắn mới hiểu nhầm như vậy. Không được, chả nhẽ bao nhiêu năm mới hội ngộ để gã nghĩ mình là bà nhặt rác sao? 

Cô đứng thẳng người nói với gã đàn ông ngốc nghếch kia: 

– Em đang tìm mèo đấy mà, tối qua nó mới bỏ đi. 

– Tìm mèo? Ha ha… Em vẫn thích mèo thế cơ à? Em có còn nhớ hồi lớp Ba, em mang đến lớp con mèo ốm không? Nó thích chạy sang cặp sách của anh rồi em cứ meo meo gọi nó, lại còn nỗ lực gọi thật nhỏ, cũng chính vì vậy anh mới đặt cho em biệt hiệu Tần mèo con. – Kha Lương không biết rằng mình sắp lâm nguy đến nơi, cứ bô bô nói tiếp; những cái răng trắng muốt như đang muốn nói cùng Tần Cẩm: “Hãy đánh rụng tôi xuống đất đi!” 

“Tần mèo con” – cái biệt hiệu này làm cô khốn khổ suốt cả thời niên thiếu. Cứ nghe thấy tên gọi này là các bạn học lại hỏi: “Ai vậy? Sao lại gọi là mèo con?”; và mau lẹ sẽ có kẻ lắm chuyện trả lời: “Đó là công chúa thái bình, ngực phẳng lì như tấm gương. Cái tên mèo con thật hợp với nó.” 

Một tên gọi làm cô thống khổ biết bao! Mà gã đàn ông thối tha kia lại chính là tác giả của nó. Trong đầu cô lởn vởn ý nghĩ “Đánh gã trước rồi giết hay giết rồi mới đánh đây?” Nghĩ mãi mà cô vẫn chưa có quyết định xong.

Truyện ma – Tấm vải đỏ (Chap 2)

Chap 2: TỪ CHỐI MAY

 

tấm vải đỏ

Phụ nữ lúc này không thấy mấy khi đi may đo, bởi quần áo trong
các shop đã quá đủ để họ thoải mái lựa chọn. Có những loại y phục có thể làm
cho chủ nhân của chúng đẹp mê hồn; ai cũng phải có một bộ “tủ” như
vậy. Nó có thể tôn vinh nét đẹp của chủ nhân. Sự có mặt của nó giống như viền
bạch kim quanh viên kim cương – làm nổi trội vẻ đẹp rực rỡ của viên kim cương.
Người phụ nữ nào cũng nên một bộ như vậy. 

Đường Thi Thi đã có trong tay bản vẽ của nhà thiết kế thời trang
nổi tiếng tp nhưng lại phải cùng bọn Tần Cẩm lái xe về thị xã nhỏ tìm
người may. Cô cảm thấy bất mãn, vừa lái xe vừa nói: 

– Sao lại phải mò tới thị xã nhỏ để tìm người cắt may kia chứ?
Thật là phiền toái quá! Vì sao người giỏi lại cứ trốn vào nơi thâm sơn cùng
cốc? Thật chẳng ra làm sao cả!  (doc truyen ma kinh di nguyen ngoc ngan)

– Khi thành công người ta hơi lập dị một tí, không hay giao
thiệp với mọi người, do vậy cũng không thể làm ăn phát đạt được. – Lam Kỳ tỏ vẻ
từng trải đáp lại. 

Tần Cẩm chỉ nghĩ về con mèo, không nói năng gì. Hắc Bảo là cục
cưng của cô. Cảnh vật ngoài kia có đẹp đến đâu cũng không thể thu hút sự lưu ý
của cô. Cô nghĩ thầm, lẽ nào Hắc Bảo cũng chỉ là một khách qua đường trong cuộc
đời cô! 

Thị xã vắng lặng; có vẻ mọi người đang ngủ trưa, chỉ có vài
đứa trẻ con là đang chơi trong ngõ sâu, tiếng chân lúc gần, lúc xa, cứ
“lẹp bẹp” đập vào đoạn đường đá. Ở thị xã nhỏ nhắn này, chỉ cần đi qua
vài ngõ là đã tới được hiệu cắt may nhỏ. Trong cửa hiệu treo đầy những mảnh vải
xanh xanh, đỏ đỏ, nơi đâu cũng thấy vải vụn, một chiếc kéo to đặt trên máy khâu
cũ. (doc truyen ma online)

– Đây chính là nơi mà cao thủ ẩn dật hay sao? – Thi Thi không
tin nổi vào mắt mình nữa. Cửa vừa mở, mọi người ngẩng đầu nhìn vào bên trong,
thấy có một người đàn ông trung niên hói đầu, da hơi đen, trông rất thật thà,
ăn mặc giản dị. Đây chính là nhân tài may mặc mà họ phải lặn lội một đoạn đường
dài để gặp hay sao? Họ lắp bắp trình bày nguyên nhân có mặt tại đây rồi lấy bản thiết
kế cho ông xem, nhưng người đàn ông chỉ xem qua loa.  (đọc truyện ma online)

– Tôi họ Hồ, trước khi cắt may, cho tôi xem vải trước đã. –
Người đàn ông cứng nhắc yêu cầu. Lam Kỳ đắc ý mở hộp, cảnh giác mở bao giấy; cô
phát hiện biên của tấm vải động đậy giống như một thế tay có sức sống muốn tự
mình mở ra. Cuối cùng tấm vải đã được trải rộng ra. Ông Hồ như bị làm phép,
đứng lặng hồi lâu. Lam Kỳ càng khoái trí, xem ra mảnh vải đặc biệt này cũng làm
cho một người vốn dạn dĩ với các loại vải như ông Hồ cũng không rời mắt ra
được. Bốn người nhìn nhau cười, lòng cứ sướng rơn lên. Ông Hồ đem mảnh vải ra
xem dưới ánh sáng đó giống như đồ trang sức trên rốn của vũ nữ múa bụng khi cô
ta đang nhảy điệu mê hồn, nó có sức mê hoặc ma mị so với đàn ông. Ông ta cầm
tấm vải, trầm ngâm như đang tạo dựng ý tưởng thiết kế; có vẻ ông ta đã quên
đi sự tồn tại của bọn họ. Lục Anh Kỳ hỏi nhỏ: 

– Hình như ông ấy thích tấm vải đỏ rồi? (doc truyen ma kinh di nhat the gioi)

– Vở vẩn! – Ba người còn sót lại đồng thanh trả lời. 

Lục Anh Kỳ cụt hứng, tò mò đi vào phía tối của căn nhà. Qua cửa
tối om, cô nhận thấy đồ đạc vứt lung tung trên sàn. Hai bên lối đi là căn phòng
gỗ. Do căn phòng đó không thiết kế giếng trời nên rất tối tăm. Cô vẫn cứ lò dò
vào. Nhìn thấy các vật dụng của người dân trong thị xã nhỏ, cô cảm thấy rất lạ
lẫm, vì từ nhỏ cô đã là một đại tiểu thư, làm gì có dịp để đến chơi những nơi
như vậy này. Ngay cả cái bàn trang điểm ở đây cũng lạ. Do vậy, khi nhìn thấy bàn
trang điểm ở phòng nhỏ phía ngoài cùng, cô liền đi tới. Trong phòng bày rất ít
đồ đạc, chỉ có một cái giường cũ kỹ, mặt gương phủ một lớp bụi mờ, xem ra đã
lâu không có ai lai vãng tới đây. Nhìn thấy trước gương có một chiếc ghế nhỏ,
cô liền ngồi xuống, ngắm nhìn chiếc bàn trang điểm cũ kỹ này một lúc. Nó làm từ
gỗ lim và được khắc họa rất đẹp, to mà chắc, gương hình tròn, bên trên để một
chiếc lược. 

Nhìn thấy tóc mình hơi rối, cô liền cầm lấy lược chải đầu. Tóc
của cô rất đẹp, vừa đen vừa bóng, dài chấm ngang vai. Từ nhỏ, cô đã rất thích
khuôn mặt đẹp của mình mờ mờ, ảo ảo trong gương thật quyến rũ, cô liền mỉm
cười. Nụ cười chưa kịp tắt trên môi; chợt cô nhìn thấy một bóng người thoáng
hiện trong gương. Tuy chỉ lướt qua song vẫn nhận thấy này là một bà già đã còng,
mặc bộ quần áo đen, đầu đội khăn trắng, đầu cúi thấp, không nhìn rõ mặt, đi từ cửa
vào. 

Cô sợ hãi cầm chiếc lược lên; nhưng khi quay lại thì không thấy ai cả. Cô
đuổi theo song chỉ thấy một cơn gió lạnh phả vào mặt. Làm gì có bóng người nào?
Cô càng hoang mang lo lắng, sợ hãi, định quay người chạy ra ngoài. Chạy gần đến cửa thì
có một bàn tay nhăn nheo thò ra từ tấm cửa gỗ; cô đứng khựng lại. Không thể tin
được ở mắt mình nữa. Đứng trước cô lúc này chính là bà già thoáng thấy trong
gương lúc trước, chiếc khăn trắng buộc thấp trên đầu làm cô nhìn không rõ mặt
bà ta. Bà già chầm chập lê bước về phía cô. Lục Anh Kỳ sợ quá, đầu óc trở nên
trống rỗng, cứ đứng bất động ở đó. Bà già giơ bàn tay trái nhăn nheo về phía cô
rồi cất giọng yếu ớt: “Trả lại cho ta, trả cho ta!” Cô kêu to lên một
tiếng rồi ngồi bệt xuống đất. Ông Hồ nghe thấy ồn ào liền bỏ tấm vải xuống,
chạy vào trong xem. Bọn Tần Cẩm ở ngoài cũng chạy bổ vào, nhanh chóng dìu Anh
Kỳ dậy. 

Ông Hồ đi vào trước, nhẹ nhõm nói với mẹ: 

– Mẹ à, mẹ ra ngoài làm gì thế? 

Bà già vẫn cố chấp giơ tay về phía Anh Kỳ, nói: – Trả lại cho ra! 

– Mày là cái
thá gì kia chứ, mau trả lại cho ta! 

– Cháu không có. – Anh Kỳ hoang mang lo lắng trả
lời trong tiếng khóc. 

Tần Cẩm lưu ý thấy tay Anh Kỳ đang khua khua một chiếc
lược, cô liền lấy lược ra rồi hỏi: 

– Cái này từ đâu ra? Anh Kỳ trả chiếc lược
vào tay bà già đáng sợ kia rồi vội vàng rụt tay lại. Đường Thi Thi trừng mắt
nhìn cô. Lục Anh Kỳ vội thanh minh: 

– Mình nhìn thấy chiếc gương trên bàn trang
điểm ấy bám đầy bụi nên cho rằng không ai sống trong phòng đó nữa. 

– Mắt của mẹ
tôi không được tốt lắm, không nhìn được gì đâu, do vậy cô Lục mới bị hiểu nhầm,
không có gì cả. Nào mọi người đừng chen chúc ở lối vào nữa, mau dìu cô Lục ra
nghỉ ngơi định thần chút đi! 

– Ông Hồ giải thích. Mọi người đi vào trong, bà
già cũng chậm rãi bước theo họ. Trở vào phòng, Lục Anh Kỳ ngồi trên ghế dựa,
bà già không nói không rằng, cứ sờ sẫm xung quanh rồi cất bước nặng nề về phía
góc phòng. Để an ủi mẹ, ông Hồ nâng tấm vải đi về phía bà nói: 

– Mẹ à, mẹ sờ thử
xem, tấm vải này đẹp thật đấy, từ trước đến giờ con chưa từng thấy tấm vải nào
đẹp như vậy. Một giọng nói đanh thép vang lên: 

– Bỏ nó xuống! Mọi người đều
giật mình nhìn bà lão ở góc phòng không ngờ bà lại tiếp tục thét lên: 

– Bỏ
xuống ngay! Bỏ tấm vải xuống cho mẹ! Ông Hồ vội vàng hỏi: 

– Vì sao? Bà lão đột
nhiên ngẩng đầu, lộ ra một diện mạo nhăn nheo đầy hận thù với đôi mắt trắng dã.
Ánh nhìn của bà như sai khiến: “Trả lại cho họ!” Bốn người sợ quá đứng
chụm vào một góc, bà già quả là rất đáng sợ. Ông Hồ nghẹn ngào nói: 

– Mẹ à, mẹ
không nhìn được, mẹ không hiểu rằng là tấm vải này đẹp đến mức nào đâu. Chất
liệu này có thể nói là độc nhất vô nhị, chỉ cần vào tay con, con sẽ biến nó
thành bộ y phục đẹp nhất. Mẹ à, để con nhận tấm vải này đi! Bà già nói lại từng
chữ một: 

– Bỏ nó xuống, trả lại cho họ đi! 

– Vừa nói, bà vừa mò mẫn từng bước
vào phòng trong. Ông Hồ ngắc ngứ nói: 

– Từ trước tới giờ, mẹ tôi chưa khi nào
ra đây, cũng chưa khi nào can thiệp vào việc làm của tôi, ngày hôm nay không biết
vì sao lại làm thế, lạ thật!

 

Truyện ma – TẤM VẢI ĐỎ (chap 1)

Chap 1:  TẨY TRẦN

Một
ngày đẹp trời, trên chiếc giường đơn của khu dân cư, Tần Cẩm đang mơ màng thưởng
thức hương bị ngọt ngào của giấc mộng đẹp.

Đột
nhiên, tiếng smartphone réo, cô vớ lấy di động, hai mắt vẫn nhắm nghiền, cô mắng:
“Ai vậy, đã quá nửa đêm rồi không để cho người ta sống nữa hay sao?”

Đầu
máy bên kia vọng lại một giọng nữ the thé: “Quá nửa đêm? Mặt trời đã lên
sau ngọn tre rồi, thưa bà bạn yêu quý. Dậy mau! Sang nhà mình chơi đi! Mình về
rồi.”

Tẩn
Cẩm đã tỉnh ngủ. Hóa ra là Đường Thi Thi, cô bạn tri kỷ của mình.


liền mắng lại: “Đồ chết tiệt, bà đi vắng thì thiên hạ thái bình. Hễ cứ về
là như ôn dịch xuất hiện, náo loạn toàn bộ! Mà bà về thì về chứ chẳng lẽ bắt tôi
phải sang tiếp đón hay sao?”

Máy
smartphone đã tắt ngấm, Tẩn Cẩm ngồi đờ ra nghĩ, Đường Thi Thi là loại người
ghê gớm, không dễ dây vào, nếu mà chơi nó thì sau này cũng khó sống lắm đây.

Một
con mèo đen nhảy phắt lên giường, mắt nhìn cô đau đáu, lại vòi ăn sáng!


vuốt ve con mèo, nhẹ nhõm nói: “Hắc Bảo, Hắc Bảo, chào mày, ngày hôm nay chúng
mình phải đi gặp bà chằn Thi Thi rồi.”

Hắc
Bảo là cục cưng của Tần Cẩm, nó vốn là mèo hoang được Tần Cẩm nhặt về bên thùng
rác, trong một đêm đông. Hiện giờ nó đã sướng lắm rồi, thức ăn, ổ nằm, đồ chơi
các loại, toàn là hàng hiệu mới oách chứ.

Sau
khi tắm rửa, trang điểm xong xuôi, trong gương xuất hiện một người đẹp, vóc
dáng cao ráo, quần áo vừa vặn, cổ cao ba ngấn, phong thái quý phái. Tần Cẩm thở
dài luyến tiếc, một người có đầy đủ điều kiện như vậy mà giờ vẫn chưa tìm được
bạn trai, không biết do cô yêu cầu cao quá hay đàn ông tử tế đã không còn trên
thế gian này nữa?

Đường
Thi Thi là tiểu thư con nhà giàu, sản nghiệp đủ lớn để cho cô phí phạm, bao
trai, du lãm khắp nơi, không làm việc, vào các câu lạc bộ thượng hạng, vừa rồi chẳng
phải cô đã đi một chuyến du lịch dài ngày đấy thôi. Cứ chán đời là cô lại lái
xe rong chơi, lái đến đâu thì chơi đến đấy, chẳng có plan gì cả, mỗi lần về
lại lôi về một đống quà, cô thích toàn bộ các thứ của ngon vật lạ trên đời. (doc truyen ma kinh di nhat the gioi)

tấm vải đỏ 2

Tần
Cẩm phải đi qua một vườn hoa đẹp, mới tới được phòng khách của nhà Thi Thi. Lúc
này, trong phòng khách rộng rãi đã có ba người ngồi. Tần Cẩm lấy Hắc Bảo từ
trong làn ra mang cho Đường Thi Thi, cô nàng luôn mồm gọi cục cưng.

Lam
Kỳ đứng dậy, mang cốc nước cho Tần Cẩm. Lam Kỳ có phong thái mới lạ, hợp thời
trang; nhìn cách ăn mặc và trang điểm của cô là hiểu rằng lúc này đang sốt loại
mốt nào. Lục Anh Kỳ đang chơi món đồ bằng bạc trong góc phòng, nhìn thấy Tần Cẩm,
cô cười tươi, tuy chỉ là em họ của Đường Thi Thi nhưng ở cô lại toát lên phong
thái của con nhà quyền quý, lúc nào cũng nhẹ nhõm đúng mực, thanh nhã, đúng là
thục nữ. (doc truyen ma online)

Đường
Thi Thi vừa về là mọi người lại tụ tập với nhau. Tần Cẩm vừa nhấm nháp dâu tây
trong phòng ăn rộng rãi vừa nghe Thi Thi kể những chuyện mắt thấy tai nghe trên
đường. Mọi người đều bị hấp dẫn bởi cách kể chuyện lôi cuốn mê hoặc và rất
truyền cảm của cô.


Đợt này mình đi Tương Tây, ngoài đường xá đi lại vất vả ra, mọi thứ ở đó đều
tuyệt vời. Một nơi đẹp và yên tĩnh vô cùng. Buổi tối, khi gió thổi tới, tưởng
như giơ tay ra có thể chạm tới các vì sao. Lúc hoàng hôn, có thể nhìn thấy các
cột khói bốc lên từ các ngôi nhà trong xóm. Lần sau các bạn phải đi cùng mình một
chuyến mới được, nơi đó đúng là thiên đường.

Kể
được một lát thì mọi người đòi quà. Thi Thi thích nhất thời điểm này. Cô đem hết
những đồ mình mới mua ra khoe với mọi người. (doc truyen ma kinh di nguyen ngoc ngan)

Ba
người ngồi quanh sofa, thấy Thi Thi hào hứng lôi ra một cái hộp lớn rồi từ từ
rút sợi dây lụa buộc hộp ra. Mọi người đều chú tâm theo dõi nhất cử nhất động
của cô, trông cô thật nghiêm túc. Mọi đôi mắt đổ dồn vào chiếc hộp. Sau khoảng thời gian hộp
được mở, chỉ thấy một bao giấy, cô tiếp tục bóc dần từng lớp giấy ra, đến lớp
cuối cùng, Thi Thi dùng dao rạch, giống như rạch ra một trời mây đỏ, cả căn
phòng bỗng chốc lung linh, rực rỡ, đến Lam Kỳ là người quen với các sự kiện lớn
cũng mở to mắt để nhìn.

Tần
Cẩm trấn tĩnh nhìn lại, hóa ra là một mảnh vải đỏ. Vải đỏ thì không hiếm, điều
kỳ lạ ở chính cái màu đỏ ấy, đẹp không tả xiết. Bốn người sững sờ nhìn tấm vải.

Sự
lặng im bị phá vỡ khi Hắc Bảo đột nhiên nhảy khỏi lòng Tần Cẩm, kêu lên một tiếng
làm cả bọn giật mình; thoáng chốc, nó đã nhảy tót ra ngoài cửa sổ.

Tần
Cẩm phản ứng nhanh nhất, cô nhào ra cửa sổ nhưng chỉ nhìn thấy Hắc Bảo đang ở
phía cuối đoạn đường, lông của nó dựng đứng cả lên. Cô gọi to: “Hắc Bảo à,
đừng chạy nữa! Chị tới bế em đây.” Khi cô chạy ra đường thì Hắc Bảo đã biến
mất. (đọc truyện ma online)

Tần
Cẩm suýt khóc, nhưng cô cố kìm nén.

Mảnh
vải đỏ đã được mở ra, nằm im lìm trên sofa, màu sắc ấm áp, giống như ánh sao
trên trời, khiến người ta không thể không lưu ý.

Lục
Anh Kỳ thốt lên:


Không thể tin nổi lại có màu đẹp đến thế!


Thi Thi, cậu kiếm được bảo vật này ở đâu thế?

Đường
Thi Thi tự đắc nói:


Mình nhìn thấy nó ở một thị xã nhỏ, chỉ có một mảnh này, lúc đó đang mắc trên
nhà của người ta; thấy quá đẹp, mình quyết lấy cho bằng được.

Họ
cùng ngồi xuống vuốt ve tấm vải, nhẹ nhõm, cảnh giác cứ như vuốt ve con của
mình vậy; chất vải mát, lại rất mịn.


Là vải lụa à? Mịn như vậy này, không biết người ta dệt kiểu gì mà khít thế, sờ
vào thật “sướng tay”!


Đặt tay lên rồi thì không muốn rời ra nữa, sao mà thoải mái thế!

Đường
Thi Thi không ngờ là mảnh vải này lại được các bạn khen đến vậy. Khi ba cô bạn
vốn chưa khi nào thống nhất được ý kiến còn đang mải mê tranh luận thì cô lạnh
lùng tuyên bố:


Mình định dùng mảnh vải này để may một chiếc xường xám thật mốt, nếu còn dư thì
mấy cậu chia nhau nhé. Tấm vải to thế này chắc sẽ thừa nhiều lắm đấy.

Thế
là tấm vải đỏ đã xen vào cuộc sống của họ, giống như nhát cắt nhẹ nhõm của một
cây dao vậy.

 Đọc tiếp: Truyện ma – Tấm vải đỏ (Chap 2)

 

1-6 of 6


Xem thêm những thông tin liên quan đến đề tài truyen ma tam vai đo

TẤM VẢI ĐỎ – tập 5 | truyện ma đêm khuya | Tiểu Hỷ Truyện

alt

  • Tác giả: Tiểu Hỷ Truyện
  • Ngày đăng: 2020-07-15
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 7065 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: 📡 Tiểu Hỷ Truyện hân hạnh gửi tới quý cô bác anh chị và các bạn Audio truyện:
    📻 TẤM VẢI ĐỎ – tập 5
    🎲 Thể loại: Audio Truyện Ma Kinh Dị Đêm Khuya 👻
    🖋 Tác giả: Hồng Nương Tử
    🎙 Diễn đọc: Tiểu Hỷ
    📝Kính chúc quý cô bác anh chị và các bạn nghe truyện vui vẻ và hạnh phúc trong cuộc sống ạ
    ______________________________________________
    ️🎯Thông Tin:
    🎐 Tiểu Hỷ Truyện: http://www.youtube.com/TiểuHỷTruyện
    🎐 Zalo: https://zalo.me/0384486328
    🎐 Fb: https://facebook.com/tieuhy.niemvuinho
    🎐 Fanpage: https://www.facebook.com/tieuhytruyen
    🎐 Tin nhắn hộp thư online: minhtue09101@gmail.com
    ______________________________________________
    📭
    + Mọi vấn đề về bản quyền hoặc đóng phản hồi kiến xin liên hệ
    Tin nhắn hộp thư online: minhtue09101@gmail.com
    Fb: https://www.facebook.com/tieuhytruyen
    (+ If you have any copyright issues, please contact
    Tin nhắn hộp thư online: minhtue09101@gmail.com
    Fb: https://www.facebook.com/tieuhytruyen)
    ______________________________________________
    Hastag: tiểuhỷtruyện truyệnma tấmvảiđỏ truyệnkinhdị truyệntâmlinh
    ______________________________________________
    © Bản quyền thuộc về Tiểu Hỷ Truyện
    © Copyright by Tiểu Hỷ Truyện
    ☞ Do not Reup

Truyện ma Tấm Vải Đỏ

  • Tác giả: tailieu.vn
  • Nhận xét: 3 ⭐ ( 3041 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm:

Tấm Vải Đỏ

  • Tác giả: trumtruyen.vn
  • Nhận xét: 3 ⭐ ( 4884 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Đọc truyện Tấm Vải Đỏ của tác giả Hồng Nương Tử, đã hoàn (full). KHÔNG QUẢNG CÁO.

Tấm vải đỏ

  • Tác giả: truyenclub.com
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 7311 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Tấm vải đỏ là tiểu thuyết ma kinh dị của tác giả người Trung Quốc Hồng Nương Tử. Sự huyền bí biến ảo trong ngôn từ, những tình tiết ly kỳ, sự tàn nhẫn của các nhân vật, toàn bộ những điều đó đều không thể đủ để diễn tả cảm tưởng của người đoc sau khoảng thời gian đọc tiểu thuyết của cô.

Tấm Vải Đỏ

  • Tác giả: truyenfull.vn
  • Nhận xét: 5 ⭐ ( 6312 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Đọc truyện Tấm Vải Đỏ của tác giả Hồng Nương Tử, đã full (hoàn thiện). Trợ giúp xem trên di động, Tablet.

Đọc truyện Tấm vải đỏ (tình yêu + ma quỷ)

  • Tác giả: thaotruyen.com
  • Nhận xét: 5 ⭐ ( 2750 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Tấm vải đỏ là tiểu thuyết ma kinh dị của tác giả người Trung Quốc Hồng Nương Tử. Sự huyền bí biến ảo trong ngôn từ, những tình tiết ly kỳ, sự tàn nhẫn của các nhân vật, toàn bộ những điều đó đều không thể đủ để diễn tả cảm tưởng của người đoc sau khoảng thời gian đọc tiểu thuyết của cô. Đọc văn của Hồng Nương Tử có cảm tưởng như này là bức chân dung về một cô gái thần bí có gương mặt “biến hóa khôn lường”, tiếp xúc với mỗi người khác nhau, cô gái ấy lại có một thái độ riêng khác nhau.

Truyện Ma Có Thật

  • Tác giả: truyenmacothat.net
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 6905 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Chương 25 – CHỜ ĐỢI
    Trong đám tang Thi Thi, ba người đều không khóc bởi họ đã quá đớn đau rồi. Lục Tử Minh cứ thẫn thờ như

Xem thêm các nội dung khác thuộc thể loại: Khám Phá Khoa Học

Xem Thêm  Video Trò chơi nguy hiểm tổng tài tội ác tày trời h Mới nhất - trò chơi nguy hiểm

By ads_law