ở website TruyenSac.Net thống kê từ nhiều nguồn khác nhau, tất cảở đây đều chứa bài viết người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.

Phần 69
Hắn nói đúng, lúc này tôi đang ở trong trường, đánh hắn có nghĩa là đánh nhau trong trường, kiểu gì cũng sẽ bị kỉ luật, hoặc thậm chí là đuổi học không thời hạn, ba tôi luôn mong muốn con trai mình có vẻ học thành tài, lúc này tôi mà bị đuổi học thì biết ăn nói thế nào với ông đây, thế nên lúc này tôi chỉ biết che đậy cho Ngọc Phương mà câu giờ nghĩ cách thôi.

Hắn nói đúng, lúc này tôi đang ở trong trường, đánh hắn có nghĩa là đánh nhau trong trường, kiểu gì cũng sẽ bị kỉ luật, hoặc thậm chí là đuổi học không thời hạn, ba tôi luôn mong muốn con trai mình có vẻ học thành tài, lúc này tôi mà bị đuổi học thì biết ăn nói thế nào với ông đây, thế nên lúc này tôi chỉ biết che đậy cho Ngọc Phương mà câu giờ nghĩ cách thôi.

– Ê, có nghe bầy tao nói không, mang nhỏ đó cho tao! – Một tên nhếch môi.

– Không đấy, bầy mày là gì mà tao phải nghe lời…

– Tụi tao là anh trai của Ngọc Phương, mong muốn đón em về thôi, có được không?

– Sấc láo à?

– Ừ láo đấy, có làm sao không?

– Này thì…

Ngay khi tôi vừa tung đấm nhắm vào hắn thì ông hiệu trường lại hiện ra làm mọi chuyện trở nên rườm rà, gây áp đảo cho tôi gấp bội phần:

– Có chuyện gì thế, sao hai em không đón em gái về?

– Thưa thầy, em vào lớp tính đón em gái về thì thằng này nó cứ cản em… – Một tên giả vờ đóng kịch, lườm tôi đến cháy mắt.

– Nè, vì sao không cho họ đón em gái về hả? – Thầy hiểu trường nhìn tôi khó chịu.

– Nhưng thưa thầy, bầy nó không phải anh của Ngọc Phương. – Tôi phản pháo.

– Ê, đừng có mà nói kiểu đó nhé, tao là anh ruột của nó đấy. – Tên kia cũng lì lợm không kém.

– Em tên Phong phải không? À, Phong này, đừng có ngăn cản họ nữa, em là gì của bạn kia mà ngăn cản này nọ thế?

– Em không… – Tôi đuối lý.

– Đấy còn gì chối cãi nữa, mang tao con bé… – Một tên hoành tráng đi đến.

Mình đã thua rồi sao nhỉ, sau bao công sức bỏ ra mình lại bùi ngùi để Ngọc Phương trở về cái địa ngục trần giang ấy nữa sao, rồi em sẽ bị đánh đập, sẽ bị hành hạ & còn nhìu nhìu các nhục hình khác nữa, Ngọc Phương nhỏ bé sẽ phải bị giày vò bởi con mụ mẹ kế hung ác đó, rồi nhỏ sẽ càng trở nên cách biệt với toàn cầu xoay quang, sẽ chẳng còn lại gì nữa ngoài cái thân thể trống trơn…

Ngó thấy Ngọc Phương đang bám víu lấy lưng tôi với đôi mắt van lơn đến xót lòng, đây là lần trước nhất nhỏ nhìn tôi như vậy, một ánh mắt thấu tận đến tim mà xoáy vào tâm can của tôi đến tê tái tâm hồn. Bất giác, tôi nhớ lại những lời mà ba tôi thường dạy:

Xem Thêm  [Update] Nhập pháp giới Quyển 1: chương 1 | phật học phổ thông quyển 1 - Xác minh

– “Mày đã là người học võ, thì phải biết giúp đỡ kẻ yêu nghe chưa con… ”

– “Giúp đỡ họ để làm gì hả ba, chuyện đâu phải của mình? ”

– “Vậy học võ làm gì hở con, võ đâu phải của mày? ”

– “Dạ con… ”

– “Tao khuyên thì cứ nghe đi, giúp được người ta cứ giúp, hiểu chưa… ”

“Bây giờ con đã hiểu rồi ba, trách nhiệm của một người học võ và trách nhiệm của một người bạn thân, con đã hiểu hết tất cả. Bây giờ con đã biết mình phải làm gì rồi và con sẽ không hối hận những việc mình đã làm, ích nhất là sau khi biết Ngọc Phương vẫn an toàn… ”

– Bốp… – Tôi dồn lực từ cơ & gân đấm vào mặt tên đang đi tới một đấm nhá lửa làm hắn bật ngửa ra sau mà ôm mặt.

– Thằng mất dạy, mày đang làm cái gì thế hả? – Tên còn lại tức tối chạy đến đỡ bạn bè.

– Tao có vẻ bị kỉ luật, tao có vẻ bị đuổi học, nhưng tao không khi nào để người bạn nào của tao bị thương tổn cả, ít đặc biệt là khi tao còn ở bên cạnh họ…

– Mịa mày, láo với tao… – hắn cáu tiết lao đến tôi.

Xác nhận là đã chơi sát ván ngày lúc này nên tôi không còn luyến tiếc gì mà nương tay với cái bầy du côn này cả, ba tôi đã dặn một khi đã chơi thì phải chơi cho tới…

Ngay khi tên đó lao đến tôi để để vung đấm, tôi điềm tĩnh đẩy Ngọc Phương qua một bên rồi lùi về một bước né đòn, giành được ưu điểm, hắn liền tục tùng đấm này hết đấm, phải nói là xả chiêu loạn xà ngầu, nhưng cũng phải xác nhận một điều là lực tay của những tên này rất mạnh, bị đánh trúng thì xi cà que là ít.

Thế nhưng bầy chúng chỉ được cái sức trâu chứ đánh đấm chả ra hồn ma gì cả, sức người thì có hạn, đánh vào không khí mãi thì hắn cũng phải thấm mệt chứ, chứng cứ là lúc này hắn đã đánh chững lại lại, không còn hùng hổ nhưng lúc đầu nữa, mà thân thủ chậm thì xác nhận là bị ăn hành.

– Bặc… bốp… – Tôi nhanh nhảu thó lấy tay của hắn kéo về phía mình, tiện tay giáng luôn một đấm vào mặt của nó, có thể đau đấy.

Thế mà hắn còn chưa chịu thua, sau khoảng thời gian lĩnh cú đấm của tôi xong vẫn còn hoành tráng mà tiếp tục trận chiến.

– “Đã thế thì cho mày hết lết được về nhà”

Khi hắn tung đòn đá trực diện, tôi dịch người bước sang trái một bước né đòn, liền đó nhập nội xuất vào hông hắn một cú đấm ngầm ở khoảng cách gần, rồi dùng sức bật cơ gân tống hắn bật ngửa ra đất.

Xem Thêm  [Update] Ngỡ ngàng với vẻ đẹp tráng lệ của những cánh đồng muối ở Ninh Thuận | cảnh bình minh trên cánh đồng

– “Chết đi con trai… ” – Tôi xuất quyền, dấn thẳng xuống, nhắm vào mặt hắn.

– Dừng lại hết…

Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng thì tiếng ông thầy hiệu trường vang lên cắt đôi cuộc ẩu đả ác liệt giữa tôi & hai tên du côn, kết quả sau trận chiến là một tên bị bầm mũi đang nhăn nhó ôm mặt, tên còn lại thì mềm mình đang cố gượng dậy. Còn mặt ông thầy hiệu trường thì cong cớn, hình sự hơn khi nào hết:

– Mấy người tưởng đây là ngoài đường ngoài xá mong muốn làm gì thì làm hả?

– … – Tất thẩy tôi & cả hai tên đó đều không nói được lời nào.

– Thôi được rồi, hai cậu xuống văn phòng đợi đi, sau khoảng thời gian xử xong vụ này thì tôi sẽ cho trò Phương về.

– Nhưng thầy…

– Quan điểm gì… – Ông trừng khuôn mặt lạnh băng làm tôi cứng họng.

Thế nên mặc dù tôi đã đánh thắng bầy chúng nhưng xét về tình hình hiện giờ thì tôi đã thua cuộc mất rồi, ông hiệu trưởng lí nào lại tin một kẻ vừa mới đánh nhau ì xèo trước mặt ổng chứ. Khi hai tên đó vừa hả hê đi xuống bậc thang thì ông thầy đã sừng sộ, sạc vào mặt tôi một chập với độ lực còn kinh hồn hơn Hoàng Mai gấp trăm lần:

– Học sinh trường MD giỏi nhỉ? Nay còn đánh nhau ở trong trường nữa à, có còn xem đây là trường học nữa không, dám đánh cả ba mẹ học sinh nữa, tôi ăn nói thế nào với họ đây.

– Nhưng thưa thầy, bầy họ không phải là anh của bạn Phương đâu ạ? – Tôi phản pháo yếu đuối.

– Chứng cớ đâu, em lấy thông tin đó từ đâu chứ hả?

– Phương à… – Tôi lây vai Ngọc Phương chỉ mong nhỏ có vẻ hồi tĩnh lại bởi vì lúc này nhỏ lại đứng khúm rúm trong vô thức.

– Đấy, ngày cả trò Phương còn không nói là như thế, em còn gì để nói nữa không?

– Nhưng thầy… – Tôi đuối lí cơ cực chẳng nghĩ ra được cách nào.

– Thôi được rồi, tôi sẽ dẫn trò Phương đi gặp anh trai, còn em thì hãy chờ bị đuổi học đi. – Ông nhíu mày đi về phía Ngọc Phương.

Kiểu này là mất cả chì lẫn chài rồi, không chỉ chẳng thể giúp nhỏ Phương mà tôi lại còn bị đuổi học nữa, công sức mấy tháng hè ôn thi, công sức bao nhiu lâu bảo vệ Ngọc Phương giờ đã đổ sông đổ biển, chằng còn cách nào khác ngoài đứng nhìn nhỏ Phương đi về cái địa ngục nhân gian đó, rồi nhỏ sẽ chịu cảnh đày đọa mẹ ghẻ con chồng đến không còn có vẻ bình phục lại nữa…

Xem Thêm  [Update] Top 10 phim về khủng long hay nhất | phim khung long an thich nguoi

– Không… – Tôi bất giác gạt tay ông thầy ra, kéo Ngọc Phương về phía tôi.

– Lại mong muốn gì nữa đây? – Ông hậm hực.

– Ngọc Phương không phải là em của hai người đó, nếu đi về cũng họ chắc rằng Ngọc Phương sẽ bị hành hạ.

– Chứng cớ?

– Em không có, nhưng chắc một điều nhưng thế! – Tôi quyết đoán.

– Nói thế thì ai có vẻ tin em được?

– Em tin bạn ấy…

Giữa cuộc bàn cãi nảy lửa với thầy hiểu trường mà tôi đang có phần thua thiệt, Lam Ngọc lại hiện ra một lần nữa, cứu vớt tôi khỏi đống bùn lầy không lối thoát, đã có lần tôi ví Lam Ngọc như phúc tinh của mình, nhưng đó chỉ là ý nghĩ thôi, còn lúc này tôi không mong muốn nghĩ cũng không được…

– Em nói cái gì thế Lam Ngọc, sao lại bao che cho member lớp em?

– Thưa thầy, em không bao che, em chỉ đứng về phía sự thật thôi.

– Ý em là sao, Lam Ngọc?

– Những gì bạn Phong nói nãy giờ hoàn toàn đúng, tuy là bầy em chưa có chứng cớ, nhưng em xin cam kết với thầy như vậy?

Nghe những lời quyết đoán hùng hồn của Lam Ngọc, thầy hiệu trường có thể bị thuyết phục vài phần, chắc là do thái độ quyết đoán của nhỏ & uy tín của nhỏ trong đội cờ đỏ nên ông ấy không làm to nữa, liền dịu giọng nhưng vẫn còn một tí răn đe:

– Thôi được, tôi tạm tin các em lần này, tôi sẽ điều tra để làm minh bạch mọi chuyện, còn Phong, nếu thầy còn bắt gặp em đánh nhau trong trường một lần nữa thì đừng trách vì sao lại bị đuổi học nhé?

– Dạ… – Tôi thất kinh gật đầu cái rụp.

Sau thời điểm bóng thầy hiểu trường khuất dần xuống bậc thang tầng 3, tưởng là được thoát nạn thì ngờ đâu Lam Ngọc lại phà ra một câu lạnh băng đến buốt cả sống lưng:

– Ông theo tui vào lớp tính chuyện, nhanh!

Kiểu này không chết cũng trầy vi tróc vảy, vẻ mặt của Lam Ngọc đang rất là hình sự, lúc này mà còn làm nhỏ giận thêm nữa thì có 10 cái đầu cũng không đủ để nhỏ chặt. Đã thế mà mấy tụi trong lớp còn nháo nhào lên khi tôi đi ngang, làm bực mình chẳng thể tả được:

– Ê Phong, có chuyện gì vậy?

– Này hai tên đó là ai dzậy Phong?

– Sao ông đánh hai thằng đó dzậy?

Phải nói là đám con gái trong lớp tôi có vẻ không giỏi việc gì chứ về việc tám thì không có một lớp nào có vẻ sánh được cả, bỡi lẽ 1 người biết thì 36 đứa còn lại bắt sóng còn nhanh hơn cả TV, thu thanh còn nhanh hơn cả máy cát – xét, thậm chí mức độ phủ sóng còn lan sang cả mấy lớp kế cận nữa, thật kinh khủng…

By ads_law

Trả lời