[Fanfic] [Naruto] Làng – làng konoha

Summary: Chuyện kể về những ngày tháng sau thời điểm Naruto đem Sasuke trở về làng. Sasuke lên làm Hokage. Làng Konoha Pairing: SasuNaru, … Genre: Sadfic. Waring: Dead character. Disclamer: Các nhân vật trong Naruto. 𝓐/и: Một bản remake của Hokage hay em hay tôi. Uwaa, mình mong Kishi kết thúc truyện ngay và luôn đi…

Bạn đang xem: làng konoha

Summary:

Chuyện kể về những ngày tháng sau thời điểm Naruto đem Sasuke trở về làng.

Sasuke lên làm Hokage.

Làng Konoha

Pairing: SasuNaru, …

Genre: Sadfic.

Waring: Dead character.

Disclamer: Các nhân vật trong Naruto.

𝓐/и: Một bản remake của Hokage hay em hay tôi. Uwaa, mình mong Kishi kết thúc truyện ngay và luôn đi

Naruto không ở Konoha.

 

Khung trời phía trên vùng đất phía tây hỏa quốc phủ một màu xanh trái trứng. Tái mét và run rẩy. Nếu nhìn vào khung trời ấy một lúc lâu rồi ngó xuống mặt đất, người ta sẽ thấy một màu chói đỏ đến đau mắt. Vùng đất khô cằn không một bóng cây, những dòng suối kiệt quệ và lũ kền kền đói lả. Nhưng chỉ riêng màu trời và màu đất là vẫn làm cho người ta bị mê hoặc bởi nét đẹp kì dị chói chang, trong khô cằn hoang rỗng.

 

Này là toàn bộ những gì cậu nghĩ được dưới cái nắng khiến dễ khiến người ta say. Chắc cậu sẽ ghi như vậy vào bản giải trình cho Hokage. Hắn bảo muốn có gì đó mới mẻ – năm bản giải trình dài ba mươi trang trước đó bị ném vào sọt rác không thương tiếc. Vậy bản giải trình lần này sẽ là năm dòng. Cậu chán lắm, cậu muốn về Konoha. Cậu muốn tới quán ramen của lão Shiba.

 

Naruto muốn ăn ramen. Trước đó cậu cần tìm ai đó ngồi cùng. Ai nhỉ?

 

Cậu không nghĩ ra.

 

***

 

– Em sẽ là Hokage, Sasuke. – thầy Kakashi mang cho Sasuke cuộn giấy da và con dấu chiếc lá.

 

Lẽ ra lúc ấy Naruto nên tự sát bằng cây kunai đã để sẵn trong túi nhẫn cụ ngay tầm tay với.

 

Giờ thì cậu đã thôi khóc khi hắn đâm vào. Cậu không ghét làm tình với Sasuke, chỉ không nghĩ là ở đây, trong văn phòng Hokage. Chỉ không nghĩ rằng là cậu với Hokage. Ho-ka-ge. Đã từng là hoài bão và những giấc mơ đẹp đẽ khi cậu mới lớn bằng một cây chuối con. Là cơn ác mộng tệ hại nhất mà cậu từng mơ thấy khi trưởng thành. Này là cậu còn chưa thôi tự thuyết phục mình nó không phải là sự thật.

– Sao vậy Naruto? Ai làm cậu buồn thế này?

Hắn vuốt tóc cậu bết mồ hôi, thắc mắc đầy châm biếm. Naruto quay đi. Nụ cười của hắn khiến cổ họng cậu bỏng rát. Thắng lợi trước cậu chưa đủ làm hắn thỏa mãn – hắn muốn cậu khóc, muốn cậu van xin, muốn cậu khắc ghi rằng cậu không thể trở thành thứ gì khác ngoài món đồ hắn sở hữu. Cậu đã khóc, đã van xin, đã trở thành của hắn. Một trăm lần và bao nhiêu nữa cậu không nhớ nổi. Cho đến khi nhận thấy mình chỉ đang chạy một vòng luẩn quẩn trong khu rừng nhỏ của hắn, vốn không có lối ra.

– Tôi không muốn đến đó nữa.

– Đến đâu? Vùng đất phía Tây hỏa quốc? Yên tâm đi, chừng nào cậu đang là của ta.

– Anh muốn ăn ramen không?

– Sao cơ?

– Không… không có gì.
Naruto nhìn ra khung trời đầy sao bên ngoài cửa sổ để mở. Ánh sáng mờ ảo rỏ vào căn phòng ẩm mùi mồ hôi và tinh dịch lấm lem khắp tấm tatami. Cậu mang tay ra. Có gì nguyên vẹn được như ánh sao của một đêm mùa hạ?

***
Sasuke giao cho cậu một công việc ở Ám bộ, nghe giống như một trăm rio đút vào áo ngực của một nàng điếm ở quận Hasune.

 

Naruto chưa từng có ý định sẽ vào Ám bộ; thậm chí trước đó cậu còn xua tay mà nói với bọn Shikamaru rằng thà làm genin suốt đời còn hơn. Nhưng giờ đây nếu cậu không cầm thanh kunai lên và niệm một ấn chú gì đó thì cậu sẽ quên mất mình là ai, và mục ruỗng cùng bụi bặm trong thư viện cũ của Konoha. Cậu thèm một trận chiến, như con vật khát mồi bị nhốt trong cũi quá lâu.

 

Cậu tìm được con mồi, cậu xé xác nó. Cậu thấy mình sống lại đôi chút. Song cậu cũng nhận thấy rằng có thứ mình đã quên mất và sẽ không khi nào nhớ lại được. Sự kiêu hãnh trong nhẫn thuật đã không còn, thanh kunai chỉ đang là một dụng cụ đơn thuần giết chóc. Ra liều thuốc này chỉ giết chết cậu nhanh hơn.

 

Konoha đang vào hè. Không khí khô và nực nội hơn mùa xuân nhiều. Trên những cánh đồng, gió lồng lộng thổi. Suốt một thời niên thiếu, Sasuke đã tự hỏi phải chăng là máu của những trận chiến đã làm úa màu nội cỏ? Hắn không hiểu. Cuộc sống của nhân loại là hữu hạn, vì sao lại vứt bỏ chỉ vì một thứ khái niệm trống rỗng mang tên Konoha?

 

Từ văn phòng Hokage có thể nhìn thấy đồi cỏ gần làng nhất. Sasuke đứng bên tấm mành che cửa, liếc mắt nhìn những đốm đen-trắng đang lao vút đi trên cỏ. Vượt qua đồng cỏ này, nhóm của Naruto đã rời làng.

 

 

– Ước mong cả đời của Naruto là được làm Hokage. Có thể nói, cậu ấy đã cố bám vào cái ước mong ấy để chịu đựng sự độc thân và sống đến tận giờ đây. Cậu nhẫn tâm tước đoạt ước mong của cậu ấy vậy sao?

 

Giọng nói của Sakura vương chút oán trách. Khoác chiếc hoàng bào trắng toát lên người, hắn trở thành shinobi mạnh nhất, trở thành nhân loại yếu đuối nhấ. Hắn không thể giữ nổi người mình yêu nếu không sử dụng tên gọi Hokage như một thứ xiềng xích mong manh. Nhưng hắn cũng không thể làm khác – hắn quá kinh sợ việc bị lãng quên, trong bóng đen của cha mẹ và toàn bộ những chết chóc đã để hắn lại sau lưng, ứa máu cùng đêm dài vô tận.

 

 

Khi Naruto khoác lên mình bộ trang phục chỉ bao gồm những mảng trắng đen lạc lõng, Sasuke đã thấy rã rời. Hắn biết chính mình đang tàn hại người cuối cùng mà hắn giữ lại ở bên, sau thời điểm đã xua đuổi hết những kẻ khác. Naruto nhìn hắn, dù sắc nắng của màu tóc đã phai đi, song màu hồ thu trong đôi mắt vẫn vẹn nguyên như mười năm trước khi em nhìn hắn từ trên đồi cỏ, giữ chặt hắn với Konoha đến tận giờ đây. Hắn quả thật không đáng làm Hokage – từ khi cha mẹ tạ thế  đã chẳng còn chút lưu luyến với ngôi làng này. Sasuke không tìm thấy quê hương của mình ở nơi hắn mất toàn bộ, để nhận thấy toàn bộ những gì mình biết về sự bình yên chỉ là gián trá. Hắn chỉ ở đây vì Naruto ở đây, trở thành Hokage để giam giữ Naruto trong cái lồng của riêng hắn. Đôi mắt cậu là nơi chốn bình yên, là liều thuốc an thần mà Sasuke cần. Nhưng rồi hắn nhận thấy liều thuốc ấy chỉ giết chết gã nhanh hơn.

 

 

***

 

BANG!!!

 

Cả một vùng bán kính một cây số xung quanh chân cậu vỡ vụn. Nhìn từ trên cao xuống, qua những tán lá đỏ độ cuối thu, mảng đất ấy biến thành một cái đĩa tròn hoàn hảo. Bọn nukenin có vẻ đã ngất xỉu – cậu tự hỏi bọn chúng có thực là nukenin, hay chỉ là một đám genin học đòi. Khả năng nhẫn thuật của cậu với bọn chúng quá tách biệt – thậm chí với cả những người trong đội cũng vậy. Cũng vì lẽ vậy mà chẳng có người nào trong đội quá thân với cậu. Họ chỉ coi cậu là một kẻ có thể lợi dụng được. Thời bình khiến người ta dễ ngủ quên trong hoài vọng về thời hoàn kim. Làng lá đã thắng lợi trong trận chiến với thập vĩ, nhưng cũng vừa đặt chân vào cuộc thoái trào của một thế hệ ninja. Cậu tự hỏi vì đâu.

Xem Thêm  Hướng dẫn cách nuôi cá 7 màu nhanh lớn, lên màu đẹp - bảy màu

 

– Này Naruto, lại tự xử hết bọn chúng rồi hả?

 

Một Anbu tóc trắng bước ra từ dưới gốc cây; Naruto biết hắn đã đứng theo dõi cậu từ lâu –  một kẻ có vẻ là tay không vừa. Cậu không nghĩ hắn cùng đội với mình. Hắn ta đeo một cái mặt nạ sứ có hoa văn đen, hình dạng như một khuôn mặt cười đắc thắng cùng những đường nét uốn lượn mềm mại. Cậu mang tay ra túi sau với cái Kunai, nhưng hắn chẳng có vẻ gì là phòng bị cả. Gió thổi, những tán lá đỏ xào xạc, như ngàn muôn ngọn lửa nhảy múa trong một vũ điệu say mê. Người lạ mặt bước ra từ trong bóng lá, ra không lạ mà là quen.

 

Kìa, sao Naruto có thể quên được. Dù ngày đó người ấy cao lớn lắm với nó, khi nó là một đứa trẻ ấy.

 

– Kakashi-sensei?

 

Kakashi không trả lời, mà chỉ khẽ khàng tiến lại gần nó; tay phải mang lên gỡ cái mặt nạ.

 

– Chắc trò giận ta lắm hả?

 

Naruto thở dài, nó cũng tháo mặt nạ. Cậu không gặp thầy kể từ cái lần thầy trao chức vị Hokage cho Sasuke; hẳn là thầy tránh mặt cậu. Sao thầy lại mặc quần áo Anbu? Thầy đã trở lại với toàn cầu Ninja đầy máu lửa này rồi sao?

 

– Sao lại không giận cơ chứ! May mà thầy rời khỏi làng, không thì em đã… – Naruto gầm gừ.

 

– Thôi nào, ta có nguyên nhân mà.

 

– Vậy thì giờ thầy phải đền bù cho em! Ramen, thầy bao!

 

Naruto cười, rung rinh mái tóc vàng như tơ. Đằng sau mạng che mặt không khi nào được tháo ra, thầy cũng đang cười. Ghét thật, đúng ra thầy và cậu không nên gặp nhau với thân phận thế này sau chừng ấy năm. Ít ra thì cậu cũng muốn ngồi cạnh Sakura và Sasuke, cùng thầy uống sake vùng Anabi, ăn shushi dưới những tán anh đào nở rộ. Cậu không thích màu của lá thu, buồn kinh khủng; lại càng ghét màu đen trắng của bộ đồng phục anbu.

 

 

***

 

Cuối cùng Sakura phải tới quán rượu lôi cả hai về vì họ nhậu say bí tỉ và hát rêu rao khiến làng xóm phàn nàn chết được. Một hồi sau tỉnh rượu, Kakashi đi mất hút; thầy nói có việc cần đi gấp. Sakura thầm trách thầy. Không phải vì thầy chuốc rượu Naruto, mà là vì thầy về mà chẳng báo cho ai. Cô khoác vai Naruto, mang về căn hộ của cậu – vẫn là khu chung cư ở phố Kanja như mười năm về trước. Cậu trai tóc vàng vẫn hát nghêu ngao.

 

– Con buớm màu vàng, con buớm màu lam. Cất cánh đi đâu, theo cơn gió nào…

 

– Thôi nào Naruto, cậu biết mỗi bài đấy thôi à?

 

– Là cậu dạy tớ bài này mà. Nhưng tớ hát dở quá hả?

 

– … Không, tớ rất vui.

 

Đã quá lâu Sakura không còn thấy cái mũi và hàm răng trẻ con nhe cười không do dự của người con trai ấy. Cô cũng không thấy khung trời Konoha ngập nắng như trước nữa. Chợt nhận thấy bản thân luôn coi Naruto và Konoha là một. Khi Naruto mơ mộng nhìn cô, Konoha cũng chuyển mình nhè nhẹ. Khi Naruto u sầu, khung trời Konoha cũng âm u. Khi Naruto nứt vỡ, Konoha chỉ còn toàn là bụi. Vì sao mọi chuyện lại trở thành như giờ đây? Lời hứa sát cánh cùng nhau bảo vệ Konoha của chúng ta và cô ngày xưa giờ sao cứ giống như một giấc mơ?

 

Có thể vì họ đã mất đi quá nhiều thứ trong chiến tranh. Cũng quên nhiều thứ nữa.

 

– Sakura, cậu đang khóc sao?

 

Nước mắt Sakura rơi lên làn da nóng hổi. Tim cậu se lại. Trời lạnh quá.

 

Sakura, cậu cũng đang thắc mắc đúng không? Từ khi nào mà Konoha lại buồn bã và tỏ ra có tuổi như vậy? Vì các Genin đã trưởng thành và mất đi sự hồn nhiên của mình? Vì vào thời này chẳng có gì để các ninja tìm kiếm và tranh đấu? Hay là vì Hokage chưa làm tốt bổn phận của mình?

 

 

– Không Naruto… không phải em không có đủ tư chất của một Hokage.

 

– Vậy em đoán là Sasuke có nhiều tư chất hơn em?

 

– Không phải đâu. Chỉ là một nguyên nhân mà em đã quên…

 

 

Một nguyên nhân mà cậu đã quên. Một nguyên nhân khiến Konoha đau buồn.

 

Naruto nhắm mắt.

 

Cậu mơ.

 

 

 

***

 

– Thưa Hokage-sama, tôi có thể về được rồi chứ?

 

Naruto cúi đầu, định ra khỏi phòng Hokage. Hốt nhiên, cậu để ý thấy những vết thương băng trắng trên tay của Sasuke. Nghe nói đêm qua có thích khách; nhưng đội hộ vệ hành động như bọn họ quên mất mình là ninja. Naruto định cất tiếng hỏi thì Sasuke đã cắt ngang:

 

– Nhớ nhiệm vụ của cậu.

 

– Tôi không có nhiệm vụ gì cho đến trưa mai.

 

– Thật sao?

 

Sasuke nhìn cậu, ánh nhìn như bảo cậu thôi đừng giả ngây ngô đi. Cậu à lên một tiếng, bước đến bên anh. Cậu vòng tay qua cổ anh và đặt lên mắt anh một nụ hôn.

 

– Ngày hôm nay chỉ vậy thôi.

 

– Cái gì…?

 

Sasuke nhăn mặt – hắn không hiểu hành động của Naruto. Bình thường cậu chống đối và miễn cưỡng. Hay cậu đang có mưu mô gì?

 

– Tôi sẽ nộp đơn thôi việc ở Ám bộ. – Naruto nghiêng đầu – Tôi sẽ đến vùng đất phía tây Hỏa quốc.

 

 

***

 

Naruto mở cửa sổ. Ánh sáng òa vào chói lọi, rực rỡ. Cậu không mang tay che mắt. Cậu muốn cảnh trước hết đập vào mắt mình là Konoha tràn ngập thứ ánh sáng dịu dàng. Konoha yêu dấu, nơi cậu trải qua tuổi thơ, nơi cậu khởi đầu mong ước và khởi đầu trưởng thành. Cậu là một đứa tồi; cậu đã để thời gian của mình trôi đi một cách quá lãng phí vào những chuyện không đâu, trong lúc chưa làm được gì cho Konoha cả. Ghét thật – cậu gãi đầu – thời gian qua Uzumaki Naruto đã biến thành ai thế nhỉ?

 

Cái phòng lại trở về bừa bộn. Sự trở lại của Naruto tươi tỉnh kia thực ra cũng có mặt tiêu cực của nó. Mái tóc vàng đang lúi húi ở một góc tủ, cố lục cho ra cái thứ cậu muốn mặc trong lúc trên người chẳng có mảnh vải nào. Tuy thế cuối cùng thì cậu cũng tìm thấy được cái bộ quần áo ưa thích: một bộ màu cam ưa nhìn với mấy mảng đen làm nổi cái áo hơn nữa; một cái huy hiệu làng lá với dây buộc dài trông thật màu mè. Vẫn vừa như in. Đây là phong thái mà cậu luôn ưa thích.

 

– Này, Konoha, Uzumaki Naruto trở lại rồi, vui không?

 

 

Ngày đầy nắng, cuối thu mà sao lại nắng đẹp thế nhỉ?

 

Naruto nghĩ, khi cậu đang đứng ngay giữa sân trường. Chợt, bọn trẻ từ đâu ùa đến, tiếng cười ríu rít như những chú chim non. Đứa chào thầy thật to, đứa hỏi nhiều đến nỗi thầy giáo trẻ của tất cả chúng ta không thể nào trả lời hết: “Thầy đi đâu mấy ngày nay vậy?!”, “Thầy nghỉ để đưa bạn gái đi chơi àh?”, “Bộ Hokage cử thầy đi làm cái gì mờ-ám sao?”… Những đôi mắt tinh nghịch và trong sáng ngước nhìn Naruto, những bàn tay nhỏ xíu vung vẩy, muốn chạm vào thử vào mấy cái Shuriken của thầy. Naruto lại thấy chính bản thân mình ngày ấy.

 

– Thầy, ngày hôm nay đi làm một nhiệm vụ gì đó thật “cool” đi!!!

 

Một cậu học trò nhỏ tha thiết cầu khẩn. Sao mà thằng bé giống Naruto thế?

 

Một thước phim ngắn hốt nhiên chạy qua đầu Naruto như một dòng điện nhẹ. Thầy Kakashi, Sakura, Sasuke… Nụ cười rạng rỡ… Những ngày Konoha đầy nắng… Cánh chim vụt cất cánh… Khung trời trong veo, cao và rộng đến không cùng…

Xem Thêm  101 STT Lạnh Buốt Giá, Cap Về Rét của Mùa Đông - mùa đông lạnh giá

 

 

 

Vài tiếng đồng hồ sau, đám học trò nhỏ khởi đầu than thở vì phải đi bộ cả nửa ngày trời mới đến được vùng đất phía tây Hỏa quốc, nhưng cái chúng nhìn thấy chỉ là một vùng đất hoang vu rộng lớn. Khung trời xanh vỏ trứng, mặt đất đỏ héo khô. Thậm chí cỏ dại còn chẳng mọc nổi.

 

– Thầy đã tìm hiểu rất kĩ về vùng đất này; đây là nơi tốt nhất để toàn bộ các em cùng luyện tập.

 

– Luyện tập? Lại ném tập shuriken giả và bắt mấy cái ấn vô dụng nữa sao? Bọn em muốn nhiệm vụ thực sự cơ!

 

Naruto mang hai bàn tay ra, môi nở nụ cười huyền bí. Cậu khởi đầu nén chakra. Đã bao lâu rồi cậu không sử dụng thuật này? Naruto xoay người ném mạnh hai quả cầu vừa tạo dựng. Khi lũ trẻ mở được mắt, thì bụi đã rơi trắng xóa tóc. Hai quả cầu rasengan của Naruto khoét năm sáu lỗ tròn trịa trên những mảng đất khô. Xung quanh cũng có dấu vết của những hố đất đá do chakra tạo thành – bọn trẻ chỉ vừa mới nhận thấy nguyên nhân khiến cỏ không mọc được ở nơi này. Chúng trầm trồ nhìn giáo viên trẻ tuổi của mình, tóc vàng gợn sóng dưới cái âm u của vùng mây trời không nắng, đôi mắt vẫn không ngừng tìm kiếm một cơn gió mạnh. Thầy mỉm cười như thể nhìn thấy đối thủ đang thất thế, đôi tay như vẫn đang suy tính cho đòn nhẫn thuật tiếp theo. Hệt như vị Hokage mà chúng từng vẽ trong những bức tranh ngày bé, với đôi mắt chứa cả niềm kiêu hãnh của Làng.

 

Naruto phủi đất đá trên người. Cậu yếu đi nhiều rồi.

 

Vài phút sau thì bọn nhóc đã lao vào chăm chỉ tập điều phối chakra. Naruto đâu đến nỗi là một thầy giáo tồi? Nhưng thực ra thì, vùng đất này không phải là đấu trường chuyên dụng của các Ninja như cậu đã nói. Nơi đây chỉ từng xảy ra duy nhất một trận chiến.

 

Là trận chiến của cậu với Sasuke.

 

 

– Mày biết mà Naruto… Rằng mày không thể mang nó về nếu không có sức mạnh của tao…

 

– Mày muốn tao giải thoát cho mày? Tao không ngu, tao biết hành động này là tự sát so với một Jinchukiri. Vả lại, cho dù tao có giải thoát cho mày thì mày cũng sẽ chết thôi… Đây là phong ấn do tao tạo ra, không phải là phong ấn của Đệ tứ hay của mẹ Kush…

 

– Lo ngại khiến mày nói quá nhiều đấy, Naruto. Ý tao chỉ là mày có muốn đem nó về không thôi.

 

 

Giấc mơ kết thúc. Naruto chỉ nghĩ: “ra là vậy”. Chính cậu đã chọn từ bỏ giấc mơ của mình – không phải Sasuke hay thầy Kakashi là người đã lấy nó đi từ cậu. Ra đây không phải là địa ngục, mà chính là cái kết đẹp nhất mà cậu có thể tự viết ra cho mình. Ra là vậy.

 

Cậu khởi đầu hiểu nguyên nhân khi một shinobi quyết định từ bỏ nhiệm vụ của mình.

 

***

 

 

Ánh nhìn xanh biếc sắc trời ấy không ngừng xuyên thấu anh theo từng nhịp của trận mưa như những hạt bụi thủy tinh vỡ vụn.

 

Sasuke mở choàng mắt kinh hoàng. Thân thể hắn hiện giờ không thể động đậy được – nó tê liệt hết cả – nhưng hắn vẫn cảm thấy tóc mình ướt đến nỗi bết cả vào da đầu. Lưng áo Sasuke cũng từng ướt đẫm còn cổ họng thì khô khốc. Khắp xung quanh là màu trắng, trắng đến mức khiến mọi thứ chói lòa và méo mó. Ảo ảnh trong anh vẫn còn ẩn hiện mơ hồ, nửa giả nửa thật.

 

 

Sasuke và Naruto đã giao đấu ba ngày ba đêm nhưng không phân thắng bại. Chiều ngày thứ ba, trận mưa đã trút xuống vùng đồi nay chỉ còn sót lại sỏi đá. Sấm chớp đã giăng mấy ngày nay trên khung trời u ám ở trên miền đất phía tây Hỏa quốc. Lí do thì không cần nhắc đến, vì ngay từ đầu, trận chiến này đã được cả hai bên ấn định rằng sẽ phải xảy ra.

 

Ánh nhìn ấy căm thù và màu xanh như lưỡi gươm sắc bén cứa vào từng thớ thịt. Ánh nhìn anh dành riêng cho cậu cũng chẳng khá hơn đâu. Anh chưa từng nghe cậu kể lại sau đó, nhưng hẳn nó cũng rất tệ.

 

 

Kí ức của hắn kết thúc bằng hình ảnh những thanh kunai và những chiếc shuriken xoay trong điệu múa điên cuồng của cậu, trước hết là trên những ngón tay mềm mại thành thạo, sau là trong không khí đang dần đặc quánh.

 

Từ ngày ấy, Naruto không một lần nào nữa khoác lên mình bộ quần áo màu cam kia nữa. Là dấu hiệu của sự trưởng thành? Hay vì này là quá khứ cậu muốn xếp lại sau lưng?

 

 

Hắn đã nhớ. Konoha chỉ vừa trải qua một trong số những cuộc chính biến tệ hại nhất của mình. Thậm chí lũ nukenin còn triệu tập những con vật cấm tấn công phá hoại làng. Hắn thì cũng như bao ninja khác, hoàn toàn thụ động trước sự tấn công. Có thể do dưới sự bảo lãnh đầy uể oải của đội vệ sỹ, Sasuke đã quên mất những giây phút thực sự trên chiến trường là thế nào. Hoặc có thể vì từ đầu hắn không quan tâm. Dù ai nói gì đi chăng nữa, hắn biết quyết định chọn hắn làm Hokage là quyết định tồi tệ nhất của làng Lá. Một Hokage thậm chí còn chẳng có ý niệm gì về “làng” của hắn.

 

Trước khi hắn bị một mũi tên chakra lạc hướng làm cho ngất xỉu, thì một màu vàng chói lọi đến bên hắn, nhanh hơn hết khi hắn ngã xuống.

 

– Không giống anh gì cả, Sasuke.

 

Naruto đang nằm kế bên hắn. Đôi lúc hắn quên rằng mình chỉ có thể ngủ yên kế bên hơi ấm của nhân loại này.

 

– Ta không hề thay đổi.

 

Sasuke hạ giọng thật trầm. Naruto mới là kẻ thay đổi. Em đã luôn có một toàn cầu mà em muốn thuộc về – là làng Lá, là ước mong trở thành Hokage. Hắn chỉ có em. Vì thượng đế đã nhẫn tâm cướp sạch mọi thứ từ hắn, nên hắn sẽ cướp lấy Naruto. Nếu em là một chú chim, hắn có thể bẻ gãy đôi cánh. Nếu em là một cơn gió, hắn sẽ xây những hàng rào lớn để em không thể vượt qua.

 

Nhưng Naruto chưa từng là một chú chim, cũng không phải một cơn gió. Naruto là màu xanh thu không trên nội cỏ.

 

– Trận chiến đã kết thúc. – Naruto thì thầm.

 

– Bọn người làng Lá có vui không, khi người người hùng trở lại?

 

– Trận chiến đã kết thúc rồi Sasuke. Tất cả chúng ta đã trở về.

 

Sasuke cười đắng chát. Sau cùng thì Naruto vẫn không hiểu. Konoha chẳng là gì với hắn nhiều hơn một vùng đất chật người.

 

– Về đâu? Ta chưa từng có quê hương.

 

– Thật sao?

 

Naruto để mái tóc mình rũ xuống vầng trán Sasuke, như một tán hoa đậu tím êm đềm chấm nhẹ xuống mặt hồ. Cậu hôn lên mắt, mũi, và đôi môi của nhân loại bên dưới, nấn nhá một tí nữa nơi gò má. Những ngón tay lân mân nơi cúc áo, cứ như đang gõ nhẹ trên những phím nhạc trong. Là hương nắng từ tóc, là trơn mịn của làn da. Đôi mắt Sasuke dịu lại.

 

– Hãy để em trở thành nơi đó, không được sao?

 

Cậu vòng tay ôm choàng lấy. Đôi mắt Sasuke nhắm lại. Ở nơi đây, tất cả chúng ta đã trở về.

 

***

 

 

– Ông có vẻ tức giận khi bà Tsunade mỉa mai các Hokage nhỉ?

 

Naruto đang đấm lưng cho Jiraija, bỗng thấy thắc mắc về cơn giận ghê gớm của ông già dê hồi chiều. Lão ậm ừ.

Xem Thêm  Chơi Đảo Rồng lậu 2021 Zing Me mới ra - đảo rồng

 

– Thì… chuyện trẻ con ấy mà. Hồi bé ta cũng từng muốn trở thành Hokage…

 

– Vậy thì sao ông không trở thành Hokage cho rồi! Lại còn bỏ đi biệt xứ.

 

– Vì ta yêu Konoha.

 

– Muốn bảo vệ làng thì phải trở thành Hokage chứ!

 

– Ta không cần phải cam kết. Hồn nào mà chẳng về lại xác?

 

 

Khi cái nắng gọi dậy mùi cỏ khô làm cho cơn say thêm say tợn, Naruto bỗng nhớ đến nụ cười nửa miệng của một người thầy mà ngay cả việc ông sống và chết đều tác động đến một phần không nhỏ nhân loại cậu. Đôi lúc Naruto lại linh cảm thấy chính cái bóng của mình lúc trưởng thành trong chính nhân loại ấy. Nhưng cậu gạt nó đi – tương lai với cậu là thứ tự bản thân có thể định đoạt. Nhưng giờ đây cậu nhận thấy đoạn đường tưởng như chính mình mở ra lại là thứ gì này mà bản thân dẫn dụ vào một cách ngây thơ. Là số phận. Số phận với đầy đủ ngữ nghĩa của nó, là thứ ta không thực sự muốn chọn, nhưng lại là thứ được chấp thuận sau cùng. Cậu đã không chọn Sasuke và toàn bộ nỗi u buồn đen huốm sau đôi mắt ấy, nhưng lại không hề muốn thoát ra một khi đã rơi vào. Cậu đã không chọn chết chóc như là sự dâng hiến cuối cùng dành riêng cho Konoha, nhưng đã không hề chần chừ khi niệm ghi chú phong ấn.

 

 

Nhưng vào lúc này, cậu không mảy may thấy sợ. Vì hồn nào mà chẳng về lại xác?

 

Cuối tuần trăng sau thời điểm cậu và Sasuke thu dọn xong vụ phiến loạn, họ quyết định có một cuộc dã ngoại cùng với những người bạn thuở thiếu thời. Đến trưa thì cả đám trải khăn ra và bày tiệc rượu ngoài trời thật linh đình. Thầy Kakashi cũng tò tò đi theo, vẫn cứ là cái mục đích đầu độc tâm hồn “non nớt” của chúng ta trẻ. Kiba và Choji cũng tham gia vào trò đó, điều khiến Sakura ném ánh nhìn khinh bỉ về cả bọn. Thậm chí Aburame đeo kiếng đen cũng thỉnh thoảng cũng làm người ta ngạc nhiên về tửu lượng của mình. Đánh chén no nê, cả bọn nằm kềnh ra cỏ mà ngủ lăn lốc. Giờ thì cậu đang nằm cạnh Sasuke và Sakura, còn tồn tại cả thầy Kakashi nữa. Có nơi nào trong kí ức, mà họ đã hẹn rằng sẽ về lại đây, trên chính đồng cỏ này, để chẳng nói gì, chẳng hát gì mà chỉ cùng nhau nghe tiếng vọng? Lời hứa chưa khi nào được nói ra, nhưng vẫn luôn được giữ gìn cảnh giác đến cuối cùng. Naruto khẽ đan những ngón tay mình vào bàn tay hai người bạn, chợt thấy mình bé lại. Chiếc đồng hồ ngừng đập.

 

Chưa khi nào cậu muốn sống hơn như vậy, cảm tưởng rằng mình đang tồn tại hiện rõ mồn một trong nhận thức. Từ đâu, những con chim khoác trên mình bộ lông rực nắng, đập cánh cất cánh vụt lên, rào rào như một trận mưa. Cơn gió hạ nào thổi tung ngọn cỏ mây, tô hồng màu chân trời rực rỡ. Nụ cười của Sakura và Sasuke hiện hữu ở nơi ấy, vốn được cất sâu trong tâm hồn cậu. Hình ảnh họ vụt hiện lên trước mắt Naruto, rực rỡ hệt như mặt trời chiếu rọi vào tâm hồn. Tiếp theo đó, một lực hút kinh khủng từ vũ trụ nào kéo cậu nằm xuống đất, ngay vị trí cậu đã nằm lúc nãy. Những ngón tay cậu được bao trùm bởi đôi bàn tay của Sasuke và Sakura, ấm nóng tràn ra cả thân thể. Khung trời như một cái hồ lộn ngược, cao và trong veo tựa như ảo ảnh.

 

 

Khi ấy, Naruto nhận thấy cậu không còn nhấc mình lên được nữa.

 

 

Cậu không muốn đánh thức Sasuke và Sasuke. Cậu muốn không gian tiếp tục lặng im, thanh bình như vậy khi nhắm mắt. Hàng mi cậu cũng đang nặng trĩu. Trong phút chốc, cậu phân vân, tiếc nuối chút gợn mây trên khung trời Konoha cao ngất – một phút mong mỏi và níu kéo cái cuộc sống phải kết thúc ngay giờ đây. Nhưng cậu không phải là người quyết định – ảo ảnh đã quấn lấy tâm trí cậu nhanh như một con rắn quấn lấy con mồi đã mềm đi vì nọc độc. Sasuke, Sakura, thầy Kakashi, thầy Iruka, thầy Jiraija, Tsunade-sama, … Toàn bộ mọi người đang đứng trước mặt Naruto, nửa ảo nửa thật. Họ đều đang cười, nụ cười hạnh phúc đến ngạt thở. Còn tồn tại Choji, Neji, Hinata, Gaara, Kankuro, Temari, Shikamaru, Kiba… Sao mọi người lại ở đây đầy đủ thế? Cả bố Minato và mẹ Kushina nữa! Toàn bộ mọi người và Konoha, đẹp như một bức tranh.

 

Trong cái giấc mộng đầy mơ ảo cuối đời ấy, cậu thấy mình trở thành Hokage – nhân loại mà cậu luôn hy vọng trở thành.

 

Nhưng rút cuộc thì, những ước mong ngày còn trẻ thơ chỉ là một giấc mộng đẹp mà nhân loại ta luôn tìm kiếm khi trưởng thành. Cái thi vị của cuộc sống chính là cái khắc khoải dằn vặt nhất của nó. Naruto không khỏi tự hỏi vì sao mình lại có thể từ bỏ ước mong mà mình sống chết để giành lấy một cách nhẹ nhõm đến thế. Nhưng dù gì, cậu vẫn cảm thấy may mắn khi được sinh ra và sống cuộc sống như vậy. Ở ngôi làng này.

 

Trước mắt Naruto xuất hiện một con ngõ nhỏ, bên đường có mấy bụi cúc vàng. Naruto yêu ngôi làng này – cậu nắm lấy tay Sasuke chặt hơn một tí. Không phải cậu, không phải nhẫn thuật, mà chính Làng đã mang tất cả chúng ta trở về. Làng chẳng phải gì to to hơn một con ngõ nhỏ, nơi tất cả chúng ta sánh bước cùng nhau.

 

Khung trời Konoha khép lại. Trước khi bước theo dấu chân không tên của những nhân loại đã từng đi trên đoạn đường trở về một miền xa xôi của Konoha, Naruto khẽ mang tay Chào thân ái màu xanh ấy.

 

 

Đồng cỏ Konoha vẫn im lắng và bình yên, khi tiễn một nửa linh hồn của mình vào cõi thiên thu.

 

 

End

 

Share this:

Thích bài này:

Thích

Đang tải…


Xem thêm những thông tin liên quan đến đề tài làng konoha

Awal mula terbentuknya desa konohagakure

  • Tác giả: Rizki Official
  • Ngày đăng: 2019-03-25
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 7987 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Thanks for watching this video
    Don’t forget to Subscribe , Like and Share

7 ninja làng khác khiến Konoha phải cảnh giác dự phòng vì quá nguy hiểm

  • Tác giả: gamenewsnetwork.net
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 2628 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm:

Naruto: Vì sao làng Konoha là ngôi làng tồi tệ nhất?

  • Tác giả: game4v.com
  • Nhận xét: 5 ⭐ ( 5172 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Trong Naruto, Konoha là cục diện chính trong toàn thể bộ truyện, và tất cả chúng ta đã biết khá rõ về nó. Làng Lá có một số tính chất rất xấu.

Những làng cổ nổi tiếng ở Nhật Bản

  • Tác giả: isenpai.jp
  • Nhận xét: 5 ⭐ ( 1429 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm:

Chương 01: Làng Konoha

  • Tác giả: bachngocsach.com
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 3569 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm:

Làng Lá

  • Tác giả: naruto.fandom.com
  • Nhận xét: 5 ⭐ ( 9758 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: phiên âm: Konohagakure hay Konohagakure no Sato; trong tiếng Anh có nghĩa là “Village Hidden Among Tree Leaves” (tạm dịch “Ngôi làng dưới những chiếc lá”) , hoặc cũng được gọi là là “Village Hidden in the Leaves” hay “Hidden Leaf Village”, gọi tắt là Konoha, là một trong 5 ngôi làng mạnh nhất thế…

Đọc truyện [Longfic][NaruHina] Yêu tinh – Chương 5: Làng Konoha (phần 1) online hay tiên tiến nhất

  • Tác giả: wattruyen.com
  • Nhận xét: 5 ⭐ ( 4376 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Đọc truyện [Longfic][NaruHina] Yêu tinh – Chương 5: Làng Konoha (phần 1) trên smartphone di động hay và update hằng ngày.

Xem thêm các nội dung khác thuộc thể loại: Khám Phá Khoa Học

By ads_law