Bạn đang xem: hướng về phía mặt trời

Cuộc thi viết: Sống như những đóa hoa, vươn về phía mặt trời – Năm thứ hai

Họ và tên: Nhà văn Phong Linh

Địa chỉ: Phường Tân Kiểng, Quận 7, TP Hồ Chí Minh

XEM THÊM:

—————————————————————————

Hướng về phía mặt trời

Hãy để mỗi người trong tất cả chúng ta là một bông hướng dương rực rỡ trên cánh đồng tràn ngập hơi thở mùa hè. Dù khô hạn, dù sâu bệnh tất cả chúng ta vẫn cắm chặt rễ, thẳng lưng hướng về phía mặt trời.

Phật nói “như ý tự tại”, cái gì tới sẽ tới, cái gì đi sẽ đi. Bất luận ra sao thì nhân loại cũng không có khả năng cản trở hay tránh né, vậy nên hãy cứ bình thản mà đón nhận. Dẫu biết là vậy, nhưng trên thế gian này có bao nhiêu người đủ dũng cảm để nói bản thân mình không sợ hãi? Có bao nhiêu người đủ bình thản để đón nhận những điều tồi tệ sẽ xảy ra? Và trong toàn bộ những điều tồi tệ nhất sẽ đến, có bao nhiêu người đủ mạnh mẽ để nói về tử vong của chính bản thân mình mình?

Từ ngàn xưa tới nay có lúc nào nhân loại ngừng tìm kiếm các phương thuốc giúp kéo dài tuổi thọ? Có lúc nào nhân loại thỏa mãn với số ngày họ được sống? Càng bước đến gần tử vong, bản thân lại càng không muốn chết. “Chết” chính là một từ cấm không ai muốn chạm vào, không ai muốn nhớ tới. Thế nhưng nó lại luôn tồn tại, đến và đi khi tất cả chúng ta vẫn chưa kịp cảm nhận về nó. “Chết” chính là thứ không thể tránh né của mỗi kiếp người, suy cho cùng nỗi sợ tử vong chính là khởi nguồn cho những nỗi vô vọng.

Tháng 8 năm 2018, tôi thu được cuộc gọi của mẹ lúc 10h tối, chưa lúc nào mẹ gọi tôi muộn như vậy. Một ngày yên bình, một buổi tối yên bình, toàn bộ đều yên bình ngoại trừ tiếng khóc của mẹ. Mẹ nói ông ngoại bị ung thư. Lần thứ hai trong suốt 20 năm cuộc sống, tôi lại rơi vào nỗi sợ hãi tột độ. Ảo giác về tử vong của ông đang dần bao phủ lấy tâm trí tôi, đớn đau, sợ hãi, mọi giác quan bỗng chốc ngừng lại, còn trái tim tựa như bị bóp chặt, đau tới ngẹt thở. Một tờ giấy, một dòng tổng kết vậy mà có thể dập nát toàn bộ những hoài bão, những khát khao, những hạnh phúc… của một nhân loại.

Chỉ là một kẻ ngoài cuộc, chỉ là một người cảm nhận nỗi đau của người khác mà còn đớn đau đến thế, vậy những người trong cuộc sẽ mang tâm trạng nào khi cầm trên tay tờ giấy sinh tử của chính bản thân mình? Những ngày vật lộn chạy đua với thời gian, tôi mang ông đi qua khắp các dãy hành lang của Trạm xá Ung bướu (Hồ Chí Minh), hàng trăm khuôn mặt lướt qua đều mang cùng một vẻ u sầu. Tôi thấy những nỗi đau hằn sâu nơi đáy mắt họ, tôi thấy những nụ cười, những giọt nước mắt ngang dọc hòa lẫn. Giữa biển người sầu khổ, ai cũng mong một phép màu sẽ đến với mình.

Tháng 9 năm 2018, ngày mang ông nhập viện làm phẫu thuật, tôi và mẹ ngồi thẫn thờ nơi hành lang chờ đợi. Xung quanh chúng tôi là những đôi mắt đỏ hoe, có người đã khóc, có người ngậm ngùi thở dài. Trong số họ có những người là bậc sinh thành, có người là con cháu, có người là vợ, là chồng, có người là anh chị em, người yêu, bạn thân của những người bệnh. Họ đều đang nguyện cầu, những lời nguyện cầu chân tình khắc khoải đau thương.

Tôi hiểu, với những người bệnh ung thư trận chiến của họ là những nỗi đau không hồi kết cả về thể xác lẫn trí não. Những cơn đau hành hạ, những cuộc phẫu thuật kéo dài, hóa trị, xạ trị, dẫu bao nhiêu thuốc giảm đau, bao nhiêu thuốc trợ giúp cũng không thể xoa dịu hết sự đớn đau nơi những thân xác hao gầy. Đôi lúc, khi nhìn vào những hình hài đớn đau, sầu não kia tôi luôn tự hỏi: “Khi sống là một nỗi đau, khao khát sống còn đau đớn gấp bội bạn sẽ chọn lựa như thế nào?”. Ung thư nó đúng đắn là cảm nghĩ khi bạn buộc phải cầm trên tay một quả bom nổ chậm mà không thể vứt xuống. Chỉ một va chạm nhỏ cũng đủ khiến nó nổ tung thành ngàn mảnh, bạn run rẩy giữ nó trong lòng tay, thâm tâm lại sợ hãi muốn quăng nó đi thật xa. Cảm nhận đó, nỗi bất lực đó chính là những gì bạn sẽ phải trải qua khi đương đầu với chứng bệnh chết người này. Ung thư – nó đủ sức để khiến những nhân loại mạnh mẽ, lạc quan nhất phải gục ngã. Nó đủ khả năng để xoay tròn số phận của hàng ngàn, hàng vạn nhân loại trong trò chơi sinh tử không điểm dừng. Nó cướp đi những khát khao sống, cướp đi những niềm vui, những hoài bão, những nụ cười. Nó làm cho mọi kỳ vọng dần tan biến, để rồi đến một ngày bạn chợt nhận thấy tử vong chẳng còn gì đáng sợ nữa, rằng sống và tồn tại chỉ để mong mỏi một ngày nắng ấm áp , yên bình, mới chính là thứ đáng sợ nhất.

Xem Thêm  Tên gọi ‘gà trống Gô-loa’ của đội tuyển Pháp có nguồn gốc từ đâu? - tiếng chú gà trống gọi

Nhưng chẳng phải chính Charles Kuralt cũng từng từng nói: “Ngay trong thế giới dữ dội, khó khăn, sự sống và niềm hy vọng vẫn tồn tại” hay sao? Ngay trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, ở nơi nào đó sẽ vẫn có những mầm non đâm chồi nảy lộc. Chúng ta nên hiểu ung thư không phải luôn luôn là giấy báo tử, tỷ lệ sống sót khi bị ung thư ngày càng cao và luôn tăng trưởng qua từng năm. Đặc biệt, với những người bệnh ung thư thời kỳ đầu, tỉ lệ sống sót sau 5 năm được cải tổ một cách đáng ngạc nhiên. Thậm chí so với những người bệnh thời kỳ III và thời kỳ IV chất lượng sống sót cũng được cải tổ đáng kể.

Toàn cầu này vẫn đang từng ngày tiến bước, từng ngày hoàn thiện, và chúng tôi – những nhân loại với trái tim tràn ngập nhiệt huyết vẫn đang ngày đêm phân tích những phương pháp loại bỏ ung thư. Chính chúng tôi vẫn đang nỗ lực không ngừng nghỉ vậy vì sao các bạn lại phải bỏ cuộc trong trận chiến dai dẳng này? Dẫu đớn đau, dẫu đôi chân rỉ máu trong mỗi bước đi, nhưng chỉ cần kiên trì và kỳ vọng rồi sẽ có ngày bạn thắng cuộc.

Đã lúc nào bạn từng oán trách? Đã lúc nào bạn từng cảm thấy cuộc sống này bất công đến vô cùng? Tất cả chúng ta đều biết toàn cầu này vốn dĩ không công bình, mỗi người trong tất cả chúng ta là một vì tinh tú khác nhau trên khung trời rộng lớn. Và hiển nhiên những vì sao tinh tú ấy sẽ có một quỹ đạo quay khác nhau, tựa như số phận của mỗi nhân loại trong toàn cầu này vậy. Bạn có thể không biết trước được bản thân sẽ bước tiếp được bao nhiêu ngày nữa, nhưng chẳng phải đôi chân bạn đã bước đến ngày ngày hôm nay rồi hay sao? Quá khứ là những năm tháng thăng trầm ta đã bước qua, tương lai là một trang giấy trắng ta không biết bản thân sẽ viết tiếp được bao nhiêu dòng. Chỉ có hiện tại, ngày mà ta đang tồn tại, đang sống, ngày mà ta đang viết nên mẩu chuyện của cuộc sống mình mới chính là điều trọng yếu nhất.

Và bạn biết không? Điều trọng yếu đó, khi đang ngồi nơi đây, khi đang dõi theo những điều tôi viết thì bạn đã đoạt được rồi. Bạn đã bước chân đến hiện tại, bạn đã sống trọn vẹn vào khoảnh khắc này. Vậy vì sao phải ngần ngại bước thêm vài bước nữa, để viết thêm vài dòng cho trang giấy trắng của tương lai? Sống để kỳ vọng và kỳ vọng để sống. Trân trọng chính hiện tại bạn sẽ có kỳ vọng vào tương lai, bởi lẽ kỳ vọng chính là nghị lực lớn nhất để bạn vượt qua mọi điều tồi tệ.

Thế nhưng sau toàn bộ, liệu bạn có thật sự đang sống? Rằng bạn sống chỉ để mỗi sáng thức giấc và biết rằng bản thân vẫn tồn tại? Bạn sống chỉ để kỳ vọng điều đó sẽ lặp đi lặp lại mỗi ngày một cách tẻ nhạt trong cuộc sống ngắn ngủi còn sót lại của chính bản thân mình mình hay sao? Vì cuộc sống ngắn ngủi, cuộc sống của những người sống chung với ung thư lại càng ngắn ngủi hơn. Tất cả chúng ta kỳ vọng để được sống, đó chính là một khởi đầu tuyệt vời, tuyệt vời nhưng chưa trọn vẹn. Bởi lẽ để trọn vẹn thật sự thì nó cần phải có nhiều thứ hơn là một khái niệm “sống chỉ để tồn tại”.

Xem Thêm  Văn học cổ đại Ai Cập - khảo cổ học ai cập

So với người bệnh ung thư, dù là đang trong quá trình sống sót trước mắt, sống sót kéo dài hay sống sót vĩnh viễn thì đó cũng là những cột mốc ám ảnh. Những chấn thương về thân thể và tâm lý mà ta gặp phải trong quá trình chấp thuận và điều trị sẽ vẫn còn dai dẳng. Ung thư – nó đến và mang cho mỗi tất cả chúng ta rất nhiều điều kỳ lạ trong cuộc sống, vài người thấy nó là ác mộng, là tử vong. Vài người thấy nó là thời dịp, là động lực để thực hiện những điều đã bỏ lỡ. Có những người lạc quan, dần chấp thuận và chung sống hòa bình. Có những người lại lo ngại về tương lai, sợ hãi nó sẽ quay trở lại. Cùng một thử thách nhưng mỗi người lại có một cách nhìn nhận khác nhau, cùng một chứng bệnh nhưng tất cả chúng ta lại hơn thua nhau ở hướng nhìn.

Đức phật nói: “thọ tự tại”. Cuộc sống là hữu hạn, không ai có thể an bài. Duyên vạn kiếp mà không lâu, kề bên một niệm mà không ngắn. Vì vậy đừng bận tâm cuộc sống dài hay ngắn, mà chỉ nên quan tâm sống thế nào cho thật tốt. Đặt bàn tay lên trái tim đang đập nơi lồng ngực, nhắm mắt lại và quay ngược thời gian về những năm tháng quá khứ. Bạn đã thu được những điều gì tốt đẹp trong cuộc sống này? Bạn có nhớ những ánh nhìn, nụ cười, những câu nói chân tình của người khác giành riêng cho bạn hay không? Khi tất cả chúng ta vứt bỏ lại toàn bộ phía sau, khi chỉ còn bản thân với chứng bệnh bầu bạn. Thì ký ức chính là liều thuốc an thần, chính là giấc mộng đẹp nhất bạn không nỡ buông tay. Khi tất cả chúng ta chết đi, khi thân xác tất cả chúng ta trở nên trống rỗng, thì điều duy nhất ghi dấu sự tồn tại của tất cả chúng ta trên toàn cầu này chính là những ký ức trong tim người ở lại. Bạn có thể yếu đuối, bạn có thể khóc lóc, than thở, bạn có thể tuyệt vọng nhưng đừng lúc nào để chúng trở thành những hình ảnh cuối cùng của nhân loại bạn trong ký ức kẻ khác.

Hãy truyền đi những gì đẹp đẽ nhất bạn thu được đến với người cần chúng, hãy trao đi ngọn lửa rực cháy trong tim bạn đến thắp sáng những trái tim u tối, cô quạnh. Trong toàn cầu rộng lớn này linh hồn của tất cả chúng ta luôn được gắn kết với nhau ưng ý thông cảm và tình yêu thương, cho đi và nhận lại những điều tích cực không chỉ giúp bản thân bạn mà còn khiến cho toàn bộ mọi người sống tốt hơn. Để sống không chỉ là tồn tại mà đang là khát khao, là tranh đấu để sống một cách có ý nghĩa. Đó mới chính là một cuộc sống đích thực.

Thắc mắc đề ra là “bạn sẽ lựa chọn như thế nào giữa một cuộc sống dài lâu nhưng lạc lối, không tìm ra ý nghĩa sống. Với một cuộc đời ngắn ngủi nhưng huy hoàng để ra đi luôn sống mãi trong tim người ở lại?”. Nếu là tôi, tôi sẽ luôn chọn kết thúc cho cuộc sống mình là một bản hùng ca ngắn gọn. Tôi luôn nghĩ rằng ngày hôm nay sẽ là ngày cuối cùng của cuộc sống mình, tôi luôn chuẩn bị trước di chúc cho bản thân, để mỗi lần nhìn vào chúng, tôi lại nỗ lực hết mình sống trọn vẹn từng phút giây. Tôi trao đi những nụ cười, những kỳ vọng, tôi trao đi những gì tốt đẹp nhất của chính bản thân mình cho người khác. Vì tôi biết,  thỉnh thoảng đó có thể là điều cuối cùng tôi làm cho toàn cầu này.

Tất cả chúng ta sinh ra trong toàn cầu gần 8 tỉ dân, trong hàng tỉ người ấy tất cả chúng ta đã ghi lại được điều gì để minh chứng sự tồn tại của chính bản thân mình trong cuộc sống? Khi sinh ra, tất cả chúng ta cất tiếng khóc thật to để đánh dấu sự có mặt của mình trên toàn cầu, tất cả chúng ta lớn lên, đã, đang và sẽ sống một cuộc sống huy hoàng. Dù dài hay ngắn hãy luôn tự hào và mỉm cười mãn nguyện khi ra đi vì bạn đã sống một cuộc sống ý nghĩa. Tôi vẫn luôn tự nhủ: “vấn đề không phải chúng ta sợ chết hay không, mà là chúng ta sẽ sống như thế nào” – Joan Borysenko, và tôi mong rằng bạn cũng luôn tự nhủ với lòng mình như vậy.

Xem Thêm  Annabelle (2014) - annabell

Tất cả chúng ta ở đây, mỗi người đều có những số phận khác nhau, mang những nỗi đau khác nhau. Tất cả chúng ta không có chung ngoại hình, không chung gia đình, không chung cuộc sống, nhưng tất cả chúng ta đều cùng sống chung dưới khung trời này, trên vùng đất này. Hãy để mỗi người trong tất cả chúng ta là một bông hướng dương rực rỡ trên cánh đồng tràn ngập hơi thở mùa hè. Dù khô hạn, dù sâu bệnh tất cả chúng ta vẫn cắm chặt rễ, thẳng lưng hướng về phía mặt trời. Hãy luôn giữ vững niềm kỳ vọng vào cuộc sống, hãy luôn mỉm cười và cho đi, vượt lên mọi nỗi đau của số phận và đừng lúc nào hoài nghi vào bản thân mình. Rồi bạn sẽ tìm thấy nơi bình yên cho tâm hồn, để sống và chết đi không một tí phiền muộn.

Tựa như kết thúc mỗi mùa hoa, hạt giống sẽ bén rễ đâm chồi, tất cả chúng ta rồi cũng sẽ quay lại toàn cầu này viết tiếp bài ca của cuộc sống mình. Sống như những đóa hoa, vươn về phía mặt trời.

Nhà văn Phong Linh

Phường Tân Kiểng, Quận 7, TP Hồ Chí Minh

Nguồn: Dân trí

https://dantri.com.vn/suc-khoe/huong-ve-phia-mat-troi-20201031104413562.htm


Xem thêm những thông tin liên quan đến đề tài hướng về phía mặt trời

Về phía mặt trời, Hạ Trâm

  • Tác giả: Chùa Khai Nguyên TTHH Việt Nam
  • Ngày đăng: 2017-01-27
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 1967 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: + Danh sách phát Giảng Kinh Địa Tạng lần 2 2016: https://www.youtube.com/playlist?list=PL8A9DvPl_U8ifDZzTRpV2RRMDM-g4s_A1
    + Giảng Kinh Địa Tạng lần 2 2016 – Đại Đức Thích Đạo Thịnh, Chùa Khai Nguyên

    + Đạo Tràng Tịnh Tông Học Hội Việt Nam – Chùa Khai Nguyên –
    + Địa chỉ : Xã Sơn Đông, thị xã Sơn Tây – Tp Hà Nội
    + Smartphone: 04 33 610 897 – 0167 670 7765
    + E-mail: chuatanvien@gmail.com – chuakhainguyen@gmail.com
    + Website: http://chuatanvien.com – http://tinhtonghochoi.vn – http://chuakhainguyen.com
    +Trực tuyến Youtube: http://live.chuatanvien.com
    + Ủng hộ quỹ từ thiện CLB Hương Từ Bi Chùa Khai Nguyên: http://www.huongtubi.vn
    + Theo dõi Trang Fb: https://www.facebook.com/tinhtonghochoivietnam
    ———CHÙA KHAI NGUYÊN———-

Nghị luận về Hãy hướng về phía Mặt Trời, bóng tối sẽ ngả sau lưng bạn

  • Tác giả: hoc247.net
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 6093 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm:

Hãy hướng về phía Mặt trời, bạn sẽ không còn thấy bóng tối

  • Tác giả: songdep.com.vn
  • Nhận xét: 3 ⭐ ( 8719 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Hãy hướng về phía Mặt trời, bạn sẽ không còn thấy bóng tối là câu danh ngôn của nữ văn sĩ Helen Keller, khuyến khích nhân loại sống lạc quan, tích cực.

Ý Nghĩa Hoa Hướng Dương – Hướng Về Phía Ánh Mặt Trời

  • Tác giả: flowershop.com.vn
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 1625 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Tuy không phải là loài hoa hiếm nhưng hướng dương lại được rất nhiều người yêu thích. Cùng tìm hiểu rõ hơn về ý nghĩa hoa hướng dương nhé!

Nghị luận: Hãy hướng về phía mặt trời, bóng tối sẽ ngả về phía sau bạn

  • Tác giả: dehoctot.edu.vn
  • Nhận xét: 3 ⭐ ( 7289 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Nghị luận xã hội: “Con đường gần nhất để ra khỏi gian nan là đi xuyên qua nó”. Hãy hướng về phía mặt trời, bóng tối sẽ ngả về phía sau bạn.

Hướng về phía mặt trời

  • Tác giả: dantri.com.vn
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 7206 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: (Dân trí) – Hãy để mỗi người trong tất cả chúng ta là một bông hướng dương rực rỡ trên cánh đồng tràn ngập hơi thở mùa hè. Dù khô hạn, dù sâu bệnh tất cả chúng ta vẫn cắm

NLXH: Hãy hướng về phía mặt trời, bóng tối sẽ ngả về phía sau bạn

  • Tác giả: thichvanhoc.com.vn
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 8375 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Khi bạn tư duy lạc quan hơn, tích cực hơn, bạn hướng mình về những điều tốt đẹp, bạn có động lực, mục đích cũng như là sự phấn khởi..

Xem thêm các nội dung khác thuộc thể loại: Khám Phá Khoa Học

By ads_law