Sự hiện ra của các hoả tiễn quãng đường Kalibr tiên tiến hơn của Nga trên vũ đài chính trị-quân sự toàn cầu đã tước bỏ sự độc quyền của Mỹ về “chính sách pháo hạm tên lửa”. Điều vô cùng quan trọng là hoả tiễn Kalibr Nga ưu việt hơn nhiều đối với Tomahawk của Mỹ.

Hoả tiễn quãng đường hiếm khi tự nó có tác động đến chính trị lớn & không khi nào làm được điều đó còn nếu như không có màn biểu diễn ấn tượng. Tomahawk đã là vũ khí như thế trước hết khi chính nó đã biến đổi thành biểu tượng của Tranh đấu Vùng Vịnh năm 1991 & đã quyết định trong một thời gian dài cán cân sợ hãi & mơ ước của các kẻ địch & đồng minh của Mỹ trên toàn cầu.

Sự hiện ra của các hoả tiễn quãng đường Kalibr tiên tiến hơn của Nga trên vũ đài chính trị-quân sự toàn cầu đã tước bỏ sự độc quyền của Mỹ về “chính sách pháo hạm tên lửa”.

Nguồn gốc hạt nhân của Kalibr

©
Sputnik / Vadim Savitskii

phóng hoả tiễn quãng đường “Kalibr”

Không như nhiều người nghĩ, Kalibr hoàn toàn không phải là hoả tiễn quãng đường trước hết của Nga từng làm biến đổi cán cân sức mạnh toàn cầu chỉ bằng sự tồn tại của mình. Trên thực tiễn, phương tiện trước hết đó đã hiện ra hầu hết ngay mau chóng sau khoảng thời gian Mỹ mang hoả tiễn quãng đường Tomahawk vào trang bị.Có truyền thuyết bảo rằng, độ rộng đường tàu đã được quyết định bởi kích cỡ xe ngựa. & nếu như điều đó không hoàn toàn là như vậy so với đường tàu thì với Kalibr & Tomahawk thì mẩu chuyện đúng là như vậy. Năm 1931, hạm đội Mỹ đã nhận vào trang bị ngư lôi cỡ 533 mm giành cho tàu ngầm. Truyền thống đã mạnh đến nối Tomahawk được chế tác sau đó 1/3 thế kỷ cũng có kích cỡ giống như cáp-xun giành cho ngư lôi hồi đầu thập niên 1930.

Bề dài ống phóng lôi kiến trúc trong thập kỷ 1920 khá khiêm tốn, chỉ là 6,25 m. Hoả tiễn với kích cỡ đó chẳng thể đủ nhanh, mạnh & có thể cất cánh theo quỹ đạo đường đạn cao. Do đó, người ta đã buộc phải chế tác hoả tiễn có vận tốc dưới âm (để tầm bắn tăng trưởng) & cất cánh thấp để bột phát ở độ cao nhỏ & bằng đội hình tốp lớn. Khi Liên Xô vào năm 1975-1983, buộc cần phải có sự đền đáp so với Tomahawk — này là hoả tiễn quãng đường Granat, thì các công trình sư Liên Xô đã có trong tay một con bài trọng yếu. Các ống phóng lôi Liên Xô có bề dài 8 m, có nghĩa là có thể chế tác hoả tiễn có bề dài to hơn.

Nhưng Granat đã không gặp may. Năm 1989-1991, do những trao đổi mới giữa Liên Xô & Mỹ, toàn bộ các hoả tiễn quãng đường đưa đầu đạn hạt nhân đã buộc phải loại bỏ & mang lên bờ. Sự giải giáp tức thời của phía Liên Xô về mặt này thực chất là đơn phương. Tomahawk ngay từ đầu đã được tiến triển làm vũ khí giành cho Thế chiến III, cũng như để tấn công bình đầu đạn phi hạt nhân trong chiến đấu thông thường.

Còn các phần đấu tranh phi hạt nhân thì người ta dễ dàng là không định lắp lên hoả tiễn Granat. Này là vì trong những năm 1960, Liên Xô đã thực hiện một công trình tìm hiểu cho thấy tính ưu việt của các “các cuộc tấn công đón chặn” nhằm vào các phương tiện chống hoả tiễn của địch. Để ngăn không cho bắn hạ các hoả tiễn quãng đường đưa đầu đạn hạt nhân, một phần các hoả tiễn đó có thể mang lên phía trước & cho thực hiện các vụ nổ hạt nhân đón chặn trên hành lang di chuyển. Các hoả tiễn chống hoả tiễn/phòng không của địch khi đó sẽ bị “quét sạch” khỏi hành lang này.

Có nghĩa là làn sóng chính của các hoả tiễn quãng đường hạt nhân Liên Xô sẽ tấn công các mục tiêu mà không gặp sự chống cự. Trong sơ đồ đó, việc sử dụng đầu đạn thông thường có khả năng làm giảm hiệu quả của hoả tiễn. Việc sử dụng các hoả tiễn đó chống lại một cường quốc hạt nhân có lực lượng phòng không mạnh là không có ý nghĩa. Còn sử dụng hoả tiễn quãng đường chống các nước kiểu như Libya & Iraq thì khác với Mỹ, Liên Xô không tính đến.

Xem Thêm  Vệ tinh UARS tái hiện bầu không khí trên Thái Bình Dương

Kalibr — cái khó ló cái khôn

Năm 1991, toàn cầu đã biến đổi. Công nghiệp quốc phòng Nga cần phải sống sót, chính vì thế trên nền tảng hoả tiễn Granat & các kết quả tìm hiểu mới, các công trình sư Nga đã chế tạo thành hoả tiễn mà sau này gọi là Club 3M-14E. Đây là biến thể xuất khẩu, có bề dài rút ngắn để vừa với các ống phóng lôi ngắn tiêu chí NATO. Để thỏa mãn quy định của những điều ước quốc tế về xuất khẩu vũ khí hoả tiễn, tầm bắn của hoả tiễn bị giới hạn ở mức 300 km.

Trong thời buổi khổ cực khi mà Bộ Quốc phòng Nga không quan tâm đến vũ khí công nghệ tiên tiến mới, mơ ước xuất khẩu đã tiếp thêm nguồn lực nuôi dưỡng các tìm hiểu mới. Toàn bộ những tìm hiểu mới đó đều rất hữu hiệu vào đầu thế kỷ XXI khi mà người ta hiểu ra là cộng tác Nga-NATO tiến triển hoàn toàn không như những nhà dân chủ non trẻ lên nắm quyền vào năm 1991 dự định.

Từ năm 2004, phía Nga để phản ứng với các hành động của Mỹ đã phát ngôn không coi mình bị ràng buộc hơn nữa với khẳng định giữ lại trên bờ các đầu đạn hạt nhân giành cho hoả tiễn quãng đường. Nga cũng khởi đầu lập tức tìm hiểu, thực nghiệm hoả tiễn mới có kích cỡ như hoả tiễn Granat trước đó, nhưng có sử dụng những công nghệ mới đã được thử thách trên biến thể rút ngắn xuất khẩu.
Hoả tiễn Kalibr tương lai được trang bị nền tảng linh kiện cho các hệ dẫn hoàn toàn mới. Hoả tiễn sử dụng hệ dẫn quán tính, đầu tự dẫn radar hiệu chỉnh đường cất cánh công đoạn cuối để bắn chuẩn xác vào mục tiêu. Hoả tiễn cũng có cả thiết bị thu tín hiệu định vị vệ tinh GLONASS. Những cải tạo đã làm giảm mạnh sai số vòng tròn xác xuất của hoả tiễn mới.
& dù rằng con số sai số chuẩn xác không được bật mý (đây là thông tin mật) thì trong các cuộc tập trận, theo cam đoan của các quan chức Hải quân Nga, người ta đã mang được hoả tiễn vào phạm vi 5 m cách mục tiêu. Nhờ đó, ngay cả ở biến thể đưa đầu đạn thông thường 450 kg, Kalibr vẫn là một đối thủ bất trắc.

Một hoả tiễn tầm bắn 300 km đã biến đổi cán cân sức mạnh sách lược

Nhiều người còn nhớ lần phóng trước hết các hoả tiễn Kalibr vào ngày 7/10/2015 đã gây ngạc nhiên thế nào so với công chúng. Con số về tầm bắn của các hoả tiễn này được tạp chí nhìn chung xác nhận là 300 km, nhưng chúng đã cất cánh từ biển Caspie đến Syria xa hơn 5 lần là 1.500 km, hơn nữa là cất cánh qua mặt phẳng địa hình cầu kỳ của Iran & một phần Iraq.

Nhất là cả hai nước này đều đã lập tức đồng tình cho hoả tiễn Nga cất cánh qua. Cần nhớ rằng, khi Mỹ tấn công các nước mục tiêu thì họ đã chẳng thèm xin phép ai dù rằng để cất cánh đến Afghanistan, hoả tiễn Tomahawk của họ đã phải cất cánh “quá cảnh” qua bờ cõi các đất nước có chủ quyền.

©
Sputnik / Ministry of defence of the Russian Federation

Tàu chiến Nga phóng hoả tiễn Kalibr vào Syria

Theo thông lệ quốc tế, khi cho máy cất cánh quân sự của mình cất cánh qua không phận các nước khác, cần có sự cho phép để chúng cất cánh qua. Năm 2015, Nga đã tạo một tiền lệ mới. Lần trước hết trên toàn cầu, các hoả tiễn quãng đường chứ không phải là máy cất cánh đã cất cánh qua các nước không tham chiến với sự trao đổi với họ. Một số hoả tiễn Kalibr cất cánh cao trên trời hoàn toàn có khả năng đã cất cánh qua mà không có sự thông báo & thậm chí phòng không Iran & Iraq cũng không trông thấy. Các hoả tiễn Nga đã mở ra một trang mới trong điều tiết không phận quốc tế.

Xem Thêm  Rắn lửa “Igla” “Strela” Việt Nam hoạt động thế nào?

Trở lại với tầm bắn của Kalibr. Làm sao 300 km lại biến thành 1.500 km?  Vấn đề là ở chỗ khi tiến triển Kalibr, người Nga đã quyết định chế tác nó không phải thành một hệ thống chuyên nghề hẹp dùng để tấn công hạt nhân toàn thị trường quốc tế (như hoả tiễn quãng đường Granat), mà là một dụng cụ kiểu module linh động. Biến thể hải quân của hoả tiễn Kalibr có tầm bắn đến 500 km (với phần đấu tranh thông thường, tầm bắn phỏng đoán là 375 km). Cùng lúc, ở công đoạn cất cánh cuối, nhờ tầng tăng tốc bổ sung, hoả tiễn có thể cất cánh ở vận tốc siêu âm đến 2,7-2,9M.

Theo Tư lệnh Hạm đội Biển Đen của Nga, ở cấu hình chống hạm siêu âm như vậy, Kalibr có thể làm chủ một diện tích đến 800.000 km² (S=πR², trong đó R = 500 km). Điều đó không phải là ít vì từ bờ Biển Đen của Nga, nó có thể đe dọa các tàu chiến của NATO đi ngang qua eo biển Bosphorus vào Biển Đen.

Ngoài ra, tháng 10/2016, các tàu chiến của Phân hạm đội Caspie đã sử dụng biến thể Kalibr tấn công mặt đất. Hoả tiễn này không còn chính sách vọt tốc siêu âm ở đoạn cuối quãng đường (& không còn tầng tăng tốc đảm bảo chính sách đó) bởi vì phòng không của các mục tiêu mặt đất yếu hơn phòng không của cụm tàu sân cất cánh vốn dĩ là mục tiêu cốt yếu của hoả tiễn chống hạm Kalibr. Nhờ không có công đoạn vọt tốc mà tầng quãng đường của biến thể Kalibr tấn công mặt đất có nhiều nhiên liệu hơn. Do đó, nó có thể cất cánh xa 1.500 km với phần đấu tranh nổ phá 450 kg, & 2.600 km với phần đấu tranh hạt nhân nhẹ hơn. Khi đưa đầu đạn hạt nhân, thì bất cứ phương tiện đưa phóng là tàu nổi hay tàu ngầm thì hoả tiễn vẫn mang vào tầm ngắm hơn 5 triệu km2 mặt đất.
Đợt phóng hoả tiễn năm 2016 đã lần trước hết cho công chúng thấy rằng, với các hoả tiễn kalibr, cán cân sức mạnh đã biến đổi chẳng thể đảo ngược ở bãi biển Nga mà cả trên toàn Cận Đông, hơn nữa là về thực chất là trên toàn cầu. Ai cũng có thể cầm lấy chiếc thước & biết được, các pháo hạm của Nga với lượng giãn nước dưới 1.000 tấn từ biển Caspie bằng các hoả tiễn của mình có thể với đến từ Trung Quốc đến Italia & từ Saudi Arabia đến thủ đô nước Đức. Nhưng các phương tiện đưa Kalibr đâu phải chỉ có ở biển Caspie.

Phá thế độc quyền

Hẳn nhiên là Mỹ trước đợt phóng đáng nhớ ấy đã biết tới sự tồn tại của những hoả tiễn đó của Nga — ngay từ năm 2012, khi Kalibr được nhận vào trang bị. Giới quân sự Nga hồi đó đã bật mý trung thực tầm bắn thực sự của chúng. Không khác gì như với Tomahawk, biết tới nó là một chuyện, còn chứng kiến nó trong thực tiễn lại là chuyện hoàn toàn khác. Người Mỹ từ năm 1991 đã cài đặt sự độc quyền về ngoại giao pháo hạm tên lửa-hạt nhân — những chiếc tàu nhỏ có khả năng mau chóng đặt trong tầm ngắm hàng triệu km2.

Điều đó đã cho phép chúng thực hiện các đòn tấn công ẩn danh vào các quốc gia hòa bình mà không chịu tổn hại gì. Chẳng hạn, năm 2009, Mỹ đã hai lần tấn công Yemen bằng Tomahawk mà chẳng hề tuyên chiến. Khi mà phát xuất hiện là với độ chuẩn xác & ân sủng đặc thù cho nước Mỹ, họ đã giết hơn 20 trẻ con, 14 phụ nữ & chỉ có 6 Đấng mày râu thì giới chức ngoại giao quân sự Mỹ mới không còn công nhận cuộc tấn công này là do Mỹ tiến hành. Chỉ đến năm 2011, nhờ có bật mý của Wikileaks mà người ta mới biết rằng đó chính là những quả Tomahawk của Mỹ.

©
AP Photo / U.S. Navy

Tàu chiến Mỹ phóng Tomahawk

Khi biểu diễn công khai hoả tiễn Kalibr, Nga đã phá hủy sự độc quyền này. Điều vô cùng quan trọng là hoả tiễn mới ưu việt hơn nhiều Tomahawk. Hình ảnh video các lần phóng Kalibr được quân đội Nga đăng tải không phải tự dưng. Trên đoạn video, các tàu hoả tiễn nhỏ đã bắn hết các hoả tiễn của mình trong mấy giây. Đây là sự biểu diễn thuyết phục sự ưu việt so với Tomahawk”. Thậm chí các tàu chiến lớn của Mỹ đưa hàng chục hoả tiễn quãng đường thì vận tốc bắn hoả tiễn thực tiễn cũng là 20-30 phút một quả. Chính với vận tốc đó, Hải quân Mỹ đã phóng Tomahawk tấn công bờ cõi Syria vào năm 2014.

Xem Thêm  Vol. 25 Nên duyên ở nơi thực tập, kết hôn với người Nhật

Bốn tàu chiến của Phân hạm đội Caspie trên video clip này trong một lúc đã phóng đi số hoả tiễn mà 4 tàu khu trục hoả tiễn cỡ lớn của Hải quân Mỹ chẳng thể bắn đi trong cùng một khoảng thời gian. Hơn nữa, mỗi tàu trong 4 tàu khu trục này có giá hơn toàn thể Phân hạm đội Caspie của Nga. Không cần phải giải thích vận tốc bắn có tầm trọng yếu như vậy nào trong 1 cuộc xung đột quân sự thực sự.

Tầm bắn vượt trội, cũng như chính sách vọt tốc trước khi tấn công ở vận tốc siêu âm vốn không có ở Tomahawk cũng có tầm trọng yếu không kém. Các biến thể Tomahawk hiện có (Block IV) chẳng thể hủy diệt mục tiêu ở tầm quá 1.600 km. & ngay để đạt tầm bắn đó thì các kỹ sư Mỹ cũng từng buộc phải giảm nhẹ phần đấu tranh xuống còn 340 kg, đối với 450 kg ở Kalibr, & như thế Kalibr còn tồn tại uy lực mạnh hơn địch thủ. Do đó, nếu như một tàu chiến Nga có lượng giãn nước 900 tấn có thể với tới các căn cứ Mỹ ở các nước Vùng Vịnh Persique bằng hoả tiễn thì các tàu Mỹ dù là to hơn.

© Ảnh : thevelvetrocket

Tomahawk bị bắn rơi ở Serbia

Bức ảnh trên từ một bảo tàng Serbia cho thấy, các hoả tiễn dưới âm Tomahawk có thể bị bất kể lực lượng phòng không tương đối mạnh nào bắn hạ (thậm chí cả phòng không Nam Tư vốn được trang bị các hệ thống có từ thời Liên Xô).

Trong trường hợp xảy ra xung đột ở các vùng biển chung quanh Nga, mọi ưu điểm cũng ở phía các hoả tiễn Nga. Bởi lẽ toàn bộ các hoả tiễn chống hạm hiện có của Mỹ là Harpoon vốn được chế tác từ những năm 1970. Phần đấu tranh của nó nhẹ hơn 2 lần đối với giải pháp đầu đạn nặng của Kalibr, còn tầm bắn thì không vượt quá 220 km. Trong trận đấu hoả tiễn tay đôi, các tàu chiến Mỹ dễ dàng là chẳng thể có gì để đối kháng với hạm đội Nga.

Vì sao điều này lại xảy ra? Đúng là những người chế tạo thành Tomahawk đã biến thể chống hạm có uy lực mạnh hơn & tầm bắn xa hơn nhiều Harpoon. Tuy nhiên, sau năm 1991, giới tinh hoa nước Mỹ đã vứt Nga khỏi bàn tính vì cho là Nga đã biệt tăm khỏi vũ đài toàn cầu với nhân cách một thế lực độc lập. Sự nhầm lẫn này ngay cả hiện tại vẫn khá thông dụng ở bên kia hải dương: tất cả chúng ta chỉ cần nhớ đến những lời nói của ông Obama về cái gọi là “cường quốc khu vực”.

Do đó, Hải quân Mỹ bình thản loại khỏi trang bị các hoả tiễn Tomahawk chống hạm. Họ chỉ còn các biến thể dùng để tấn công những đất nước yếu ớt nhất, không có hạm đội & chẳng thể đánh trả. Do đó, trận đấu tay đôi thậm chí giữa một tàu khu trục to của Mỹ & một tàu Buyan tí xíu của Nga trong những năm tới cũng hầu hết chẳng thể xảy ra. Sự khinh miệt của phương Tây so với năng lực của những nước khác như đã từng xảy ra trong thập niên 1940 một lần nữa lại có ích cho nước Nga. Hẳn nhiên là bây giờ Mỹ đang ráo riết sửa chữa lỗi lầm của mình, nhưng họ sẽ mất nhiều năm cho việc đó. Lần trước hết trong lịch sử “ngoại giao pháo hạm Hoa Kỳ”, những lý lẽ của nó vang lên kém thuyết phục hơn đối với các địch thủ. Có vẻ điều đó sẽ tạm thời giải thoát tất cả chúng ta khỏi những lần biểu diễn mới của Tomahawk trên các nước mục tiêu kế tiếp.

Nguồn: viettimes

By ads_law

Trả lời