Hồi nhỏ tôi rất phục Lê Quý Ðôn, thần đồng về mặt trí nhớ, Theo truyền thuyết ông có thể đọc vanh vách những gì mình chỉ nhìn thoáng qua hoặc nghe qua một lần, ông đã từng cứu bồ một bà chủ quán rượu bị mất sổ ghi nợ chép trên vách vì cháy nhà

Bạn đang xem: làm cách nào để kháng lại hiệu ứng hoảng sợ của ak bul và kang gwi

Hồi nhỏ tôi rất phục Lê Quý Ðôn, thần đồng về mặt trí nhớ. Theo truyền thuyết ông có thể đọc vanh vách những gì mình chỉ nhìn thoáng qua hoặc nghe qua một lần, ông đã từng cứu bồ một bà chủ quán rượu bị mất sổ ghi nợ chép trên vách vì cháy nhà. Ông cũng từng từng thoát một trận đòn của thân phụ nhờ ứng đối trước mặt khách của cha một bài thơ Ðường Luật về rắn mà câu nào cũng đề cập đến từng chủng loài bò sát.

Bạn đang xem: Làm thế nào để kháng lại hiệu ứng hoảng sợ của Ak Bul và Kang Gwi?

Tôi không “xịn” như tiên sinh Lê Quý Đôn, nhưng theo lời bạn thân thì trí nhớ cũng thuộc hàng cao thủ. Từ lúc 11 tuổi đến nay tôi đã làm trên 1000 bi thơ đủ nội dung thể loại và tự hào thuộc tối thiểu cũng hơn 800 bài mình ưa thích. Khác với bậc trí giả Lê Quý Đôn, tôi bắt buộc phải thuộc thơ mình vì yếu tố thời thế. Nói hú họa, chẳng may tôi bị bọn cường quyền bạo chúa nào đó bịt miệng thì với trí nhớ trời cho, ít ra tôi cũng để dành một số lượng thơ thiết yếu để lại cho thế nhân qua ghi chép hoặc khạc thơ truyền khẩu trong bàn rượu thân hữu.

Năm nay bước qua tuổi ngũ thập tri thiên mệnh đáng lẽ trí nhớ kém dần, nhưng cũng may roi vọt cuộc sống không ngừng quất vào nên trí nhớ của thi sĩ lần lượt lại khôi phục. Nếu thiên tài Lê Quý Đôn có bài thơ thất ngôn bát cú câu nào cũng nói về RẮN thì tôi cũng nối chí cha ông bằng bài thơ năm chữ câu nào cũng nói về CHÓ, vừa mua vui trong bàn rượu, vừa được chủ quán cho “xù” trong việc trả tiền. Nhân đây, bằng trí nhớ cá nhân, tôi chép lại bài thơ RẮN của Lê Quý Đôn và bài thơ CHÓ của tôi để mọi người tủm tỉm cười chơi.

BÀI THƠ RẮN ĐẦU BIẾNG HỌC

Chẳng phải LIU ÐIU cũng giống nhà

RẮN đầu biếng học lẽ không tha

Thẹn đèn, HỔ LỬA đau lòng mẹ

Nay thét, MAI GẦM rát cổ cha

RÁO mép chỉ quen lời lếu láo

LẰN lưng cam chịu vệt năm ba

Từ nay TRÂU lỗ siêng năng học

Kẻo HỔ MANG danh tiếng thế gia

BÀI THƠ VỀ CHÓ

Sáng sớm nghe tiếng KHUYỂN

Giữa trưa bén mùi CẦY

Chiều bước vô quán CẨU

Chú TUẤT nằm đâu đây

Tiếng ÐỒNG QUÊ là NAI

Tiếng giang hồ là CỚM

Gần MỰC thì chú đen

Gần đèn thì chú ÐỐM

Thăm chú nhớ BÁNH TRÁNG

Tiên tiến nhất BẠCH nhì VÀNG

Nhâm nhi dăm XỊ ÐẾ

Mới tứ VỆN tam KHOANG

Về bà Hồ Xuân Hương, thuỷ tổ thơ tiếng lái

Ngoài trường hợp mới lạ của tôn sư Lê Quý Đôn về mặt trí nhớ như đã nói ở trên, còn một nhân vật nữa trong văn học sử Việt Nam mà tôi cực kỳ ngưỡng mộ. Ðó là nữ sĩ Hồ Xuân Hương, từng được mệnh danh là “Bà Chúa thơ Nôm”, từng được xem là một trong những người phụ nữ hiếm hoi trên trái đất dám thực hiện nữ quyền một cách triệt để nhất trong thời kì phong kiến trên đe dưới búa bỏ mặc có thể bị nguy hại đến tính mạng. Tuy nhiên, những danh xưng ấy vẫn chưa đủ để nói về sự mở mang từ ngữ của bà. Theo tôi, thiên tài Hồ Xuân Hương đang là thủy tổ làm thơ về tiếng lái, là chưởng môn nhân trước nhất của môn phái “đảo ngữ” một cách kỳ ảo tạo thành tứ thơ đối nghịch khôn lường mà những người đi sau như Bùi Giáng tha hồ kế thừa để phát huy văn nghệ chơi chữ.

Hồ Xuân Hương là một nhà thơ từ ngữ hai mặt, người đời thường truyền tụng là thơ “đố tục giảng thanh”. Nhưng thơ tiếng lái của bà lại chơi đòn tréo ngoe là “chuyển thanh sang tục”.

Một minh chứng trong bài “KIẾP TU HÀNH” như sau:

Cái kiếp tu hành nặng đá đeo

Vị gì một tí tẻo tèo teo

Thuyền từ cũng muốn về Tây Trúc

Trái gió do vậy phải lộn lèo

Nếu chịu khó đọc kỹ và có máu giang hồ một tí, ai nấy phải bật cười bởi “đá đeo” tức là “đéo đa”, “trái gió” tức là “chó dái”, “lộn lèo” tức là “lẹo… l”

Một thí dụ khác trong bốn câu đầu bài thơ “CHÙA QUÁN SỨ”:

Quán Sứ sao mà cảnh vắng teo

Hỏi thăm sư cụ đáo nơi neo?

Chày kình, tiểu để suông không đấm

Tràng hạt, vãi lần đếm lại đeo…

Tương tự bài trước, nếu chiết tự ba chữ “đáo nơi neo” tức là “đéo nơi nao”, “suông không đấm” tức là “đâm không sướng”, “đếm lại đeo” tức là “đéo lại đêm”.

Xem thêm:Trạng Thái Thức Tỉnh Kéo Dài Bao Lâu? Hôn Mê Là Gì

Sự tài hoa của nữ sĩ họ Hồ biến thành phát minh mở đường cho các thi sĩ. Tôi không có máu ngông cuồng như Bùi Giáng khi xài tiếng lái làm theo bà, tôi cũng không sử dụng tiếng lái trong chốn phòng the, tôi “thảy” tiếng lái của thế kỷ 21 vào những nỗi đau thế thái nhân tình, những trận phong ba cơm áo tạo thành tiếng cười cay đắng cho những ai đang bị áp bức. Tối thiểu tôi cũng thu thập từ truyền khẩu, truyền lưu của nhân dân để viết hơn 10 bài thơ tiếng lái, xin chép ra đôi bài sau để mọi người thưởng lãm. Ðó là 2 bài thơ mang tựa “QUỐC KỲ” và “ĐẢO NGỮ HÀNH”.

QUỐC KỲ

CỜ VÀNG thì tình CÀNG VỜ

CỜ XANH sao rụng CÀNH XƠ xác cành

CỜ ĐỎ ông CÒ ĐỠ anh

CỜ HỒNG cái CÒNG HỜ nhanh lắm bồ

Treo CỜ GÌ đỡ KỲ GIỜ?

Ê, CỜ TÂY hạ CẦY TƠ ra đời!

ĐẢO NGỮ HÀNH

Hành đảo ngữ kể từ GIẢI PHÓNG

Thi ca làm PHỎNG DÁI niêm vần

Muốn in báo phải làm tôi tớ

Nhưng ta nào phải kẻ lòn trôn

Ta nào phải là ông Hàn Tín

Phò Lưu Bang phản bạn lừa thầy

KỸ SƯ vì vậy thành CƯ SĨ

THẦY GIÁO từ đây chịu THÁO GIÀY

Họp ĐỒNG CHÍ thấy toàn ĐÌ, CHỐNG

XÔ VIẾT ngày nay khoái XIẾT VÔ

Hình treo LỘNG KIẾNG như LIỆNG CỐNG

Ðể thằng TO DỰ hét TỰ DO

Chú đeo BẢNG ĐỎ mà BỎ ĐẢNG

Mượn SAO VÀNG che đậy SANG GIÀU

CĂNG BỒNG nhờ nói CÔNG BẰNG nhỉ

LƯU MANH nào lại chẳng LANH MƯU?

Theo CHÍNH PHỦ ai ngờ CHÚ PHỈNH

Vào CHIẾN KHU thì bị CHÚ KHIÊNG

Mồm ĐÁNH MỸ mà tâm ĐĨ MÁNH

TIỀN ĐÂU? chú chặn họng ĐẦU TIÊN

GIÁO CHỨC đói meo đành DỨT CHÁO

Làm NHÀ THƠ vô bót NHỜ THA

THIÊN TÀI không đủ THAI TIỀN hả?

CẤT ĐUỐC về quê CUỐC ĐẤT à!

KHIẾN CHÁN ta làm thơ KHÁNG CHIẾN

Gào THI ĐUA chú bịp THUA ĐI

LÀM THƠ mà LỜ THAM mới nhục

THÌ CẤY cày mất đất THẤY KỲ

LÃNH TỤ sạch nhờ ôm TỦ LẠNH

BẨN NGƯỜI DO bác BỎ NGƯỜI DÂN

BÁC ĐI quá sớm thành BI ĐÁT

NGHỆ SĨ tụi con NGHĨ XỆ quần…

Về loại thơ “bỏ dấu xuống chữ” của chính tôi

Sau những cơn stress nặng về cơm áo gạo tiền công danh địa vị phù phiếm hư ảo, loài người ta luôn phải có sự thư giãn. Tiếp nối tiền nhân, tôi tự thể nghiệm mình qua kiểu thơ chơi chữ đời mới cho thanh thản tâm hồn. Rõ ràng tôi bỏ các dấu gồm “dấu huyền, dấu sắc, dấu hỏi, dấu ngã, dấu nặng” xuống các mẫu tự của 24 chữ cái hoặc các từ để chúng thành thơ.

Xin giới thiệu cùng các bạn một số bài thơ về chữ 𝓐, Ɓ, ₵, các từ bão, quậy, thớ như sau:

𝓐

Con gái ta thường kêu bằng: ả

Ðôi khi đụng “xẩm” đổi thành: α

Các em xinh tươi thì ta: á

Giống Chung Vô Diệm thì ta: ạ

Á ạ gặp ta cũng phải: à

Ɓ

Nhìn em, ta muốn: bế

Muốn bế thì phải: bê

Bê em như bê: bệ

Bê bệ dễ rớt: bể

Ðặt xuống giường, ta: bề

Trong tình yêu không xài: xể

Làm như vậy hai đứa: xệ

Thà rằng giận nhau, ta: xê

Ta đi bộ, em đạp: xế

Lúc gối chăn, bụng sẽ: xề

BÃO

Giữa cuộc sống giông: bão

Ta ruột xé gan: bào

Văn miếu nuôi cường: bạo

Triều đình nuôi hổ: báo

Mình ta nuôi chiêm: bao

QUẬY

Ở biển ta là cá: quẫy

Sao ngươi đem bỏ mặt: quầy

Giang hồ có câu phải: quấy

Lẽ nào ta chịu lăn: quay

Lẽ nào ta không dám: quậy

THỚ

Có con ong: thợ

Không thèm hít: thở

Khí hậu đền: thờ

Thành ra có: thớ

Mật thành ra: thơ

19.7.2008

Trở lên đầu trang

GIAI THOẠI CỦA THI SĨ, PHẦN 1

Vừa rồi sau thời điểm ra mắt hai tập THƠ TÌNH BÙI CHÍ VINH và THƠ ĐỜI BÙI CHÍ VINH trong nước lẫn trên mạng, tự dưng tôi được nghe một số truyền lưu hay hoặc không hay của thiên hạ buôn dưa lê về mình. So với tôi, hay hoặc không hay đều vẫn là truyền lưu. Nhưng truyền lưu phải có nền tảng xác đáng, có thực tiễn minh chứng, có những người trong cuộc nhìn thấy thì truyền lưu đó mới trường tồn, truyền khẩu hợp lý và khoa học được. Những truyền lưu đồn đại xung quanh hình tích, sự đi đứng, năng khiếu làm thơ ứng khẩu của tôi xuất hiện ngay từ sau giải phóng, lúc tôi còn rất trẻ, đang làm việc tại một tờ báo và chỉ mới 21 tuổi đầu. Truyền lưu mỗi ngày mỗi phát triển thêm lúc tôi đi bộ đội, rồi đi giang hồ, rồi làm đủ mọi thứ nghề để sống, thậm chí cả truyền lưu lúc tôi thổ lộ chính kiến của mình…

Trong phạm vi nội dung này tôi xin mở màn bằng một truyền lưu quái gở nhất vừa nghe được. Sự quái gở ở đây tùy nghi ai muốn hiểu sao thì hiểu trong lúc câu thơ đồn đại về tôi lại khởi nguồn từ một tình bạn rất đẹp. Rõ ràng từ hai câu thơ tam sao thất bổn sau đây:

“Trọc đầu BÙI làm sao CHÍ ở

Nhục còn chưa có lấy gì VINH”

Và họ nói rằng hai câu thơ trên là do Bùi Giáng ứng khẩu tặng tôi trong bàn nhậu lúc tôi đang múa may chữ nghĩa, khiến tôi hoàn toàn tâm phục khẩu phục. Tư duy như vậy không riêng gì tôi mà những người quen biết tôi đều phải phì cười. Bởi một lẽ đơn giản, tác giả hai câu thơ trên không phải là Bùi Giáng tiên sinh mà là ông anh Mặc Tuyền, một nhà thơ kiêm kịch tác gia bụi đời làm “chọc quê” tôi khi tôi mạt lộ đang ngồi ở vĩa hè phụ sửa xe cùng anh Phan Văn Bồng tự Bế Văn Bồng mưu sinh kiếm sống vào thời điểm cuối thập niên 80 đói rách. Thời điểm ấy nạn dịch khư khư khoai mì hoành hành, mâm cơm không có gạo trắng mà ăn, Mặc Tuyền cố kiềm chế sự ngông cuồng của tôi nên làm hai câu khá cảm động. Vừa chơi chữ, vừa nói về chữ “nhục”, nhục ở đây có nghĩa là “thịt”, thi sĩ lớn cỡ nào mà đầu cạo trọc và thiếu thịt ăn thì dạ dày cũng đói meo và chí khí lẫn chí mén cũng đi chơi chỗ khác.

Còn Bùi Giáng tiên sinh đương nhiên thuộc về đẳng cấp khác. Ông và tôi không phải huynh đệ hoặc thân thiết tri kỷ nhưng khi gặp nhau chưa khi nào ông dèm pha biếm nhẽ thế hệ sau mình. Truyền lưu giữa tôi và ông mới lạ hơn nhiều. Cách đây hơn 20 năm tôi và Hồ Lê Thuần (con trai cố bí thư Thành Đoàn trước 1975 là Hồ Hảo Hớn) vi hành xuống miệt Gò Vấp chợ Long Hoa lúc nửa đêm. Nhằm vào lúc Bùi Giáng rời chùa Long Huê gần đó ra chợ quậy tưng bừng khói lửa với một cây chổi rách tượng trưng cho ấn kiếm. Gọi là ấn kiếm vì Bùi Giáng luôn vỗ ngực xưng vương bất kì lúc nào cao hứng. Đêm đó chúng tôi ngồi uống rượu vĩa hè nhìn thấy “vua cỏ” Bùi Giáng làm bà con chạy tán loạn và nhìn ông múa chổi tiến về phía chúng tôi. Ông vừa đi vừa khạc thơ rồi dòm trừng trừng vào mặt tôi. Trong cơn say xỉn ngất trời, Hồ Lê Thuần xúi tôi đọc thơ đáp lễ. Thế là người ngồi người đứng xuất khẩu thành thi qua lại liên tục. Không biết Bùi tiên sinh “phê” thơ tôi ra sao, chỉ biết Người tự động quỳ xuống bàn chúng tôi dâng cây chổi rách lên và tuyên bố “Đêm nay Trẫm thay mặt cựu hoàng Bảo Đại giao ấn kiếm cho thế hệ Hồ Chí Minh”. Câu nói đầy tính “chính trị” và ứng phó của Bùi Giáng bắt buộc tôi phải nhận cây chổi và làm một bài thơ tặng ông tại chỗ, có chép lại nhét túi ông nghiêm chỉnh, xin mạn phép ghi ra đây để khép lại lời đồn về sự “tâm phục khẩu phục” của tôi trước Bùi Giáng:

CÁCH LẠY CỦA BÙI GIÁNG

“Liên tồn, l… tiên, liền tôn”

Bác Bùi chưa gặp đồng môn đây mà

Ta hăm bảy tuổi đăng khoa

Bác hơn sáu chục mới là Trạng Nguyên

“Bác đi, bi đát” cơn điên

Để mua trí tuệ “l… tiên, liên tồn”

“Riêng ta” thành “ra tiên” con

Lúc say xỉn vỗ hậu môn cười khà

“Bán dùi Bùi Giáng” xót xa

“Bình Chí Vui” ta vốn là “Bùi Vinh”

Bác không màng nhắc triều đình

Có đâu ta nỡ cố ý làm vua

Chi bằng giữa chợ say sưa

Bùi to Bùi nhỏ đi lùa các em

Kìa sao bác lạy như điên

Đợi ta đỡ dậy chiêu hiền nữa sao?!?

Ngoài ra tôi còn chép cho Bùi tiên sinh bài thơ BÌNH CHÍ VUI khi ông muốn tôi điềm tĩnh chí nam nhi trở lại để có thể tồn tại trước bọn sâu bọ làm người. Tôi đã làm bài thơ này theo “môđen “ tiếng lái và chơi chữ của ông:

BÌNH CHÍ VUI

“Bùi Chí Vinh, Bình Chí Vui”

Không bình chí, chắc tiếng cười mất tiêu

Chí trong bình, chí mốc meo

Chui ra bình, chí mới nhiều nhục vinh

Bùi làm thiên hạ giật mình

Sờ ngay “cái đó” kẻo em mếch lòng

“Bùi như lạc” nhậu sướng không?

“Trần như nhộng” Bùi tồng ngồng đái chơi

Bất bình nên chí chưa vui

Các em nên gọi ông Bùi Chí Vinh

Chuyện gặp Nguyễn Đức Sơn giang hồ hơn. Trước đó khi mạn đàm về thi ca cùng đồng nghiệp, tôi luôn luôn nhất định miền Nam trước giải phóng có 4 chưởng môn nhân đại diện cho 4 trường phái thi ca tiêu biểu. Này là Bùi Giáng thơ trên trời, Nguyễn Đức Sơn thơ dưới đất, Thanh Tâm Tuyền thơ tự do kiểu Tây phương, Tô Thùy Yên thơ hành cổ kính kiểu Đông phương. Vì vậy lần hạnh ngộ Nguyễn Đức Sơn trên cao nguyên Đại Lào sơn lam chướng khí, tôi đã ăn những gì ông tự trồng tự hái và đã tranh luận những gì ông muốn.

Nguyễn Đức Sơn vốn sở trường thơ lục bát và nổi tiếng trước những bài thơ tinh gọn đến mức độ tối thiểu về chữ mà vẫn dào dạt ý tứ. Có bài thơ chỉ hai câu, mỗi câu hai chữ như “Cái lỗ – Tối cổ” đủ nói hết về cơ chế mẫu hệ, về nơi khai sinh ra loài người. Có bài thơ chỉ ba câu, mỗi câu một chữ như “Hột – Thì – Le” đủ nói hết về bản chất sinh tồn thiện ác của nhân loại. Và tôi đã mượn những ý thơ mới lạ đó để mang vô bài thơ làm tặng ông như một thứ truyền lưu truyền khẩu:

Xem Thêm  Phần Mềm Tango Cho Windows Phone 8, Tango Cho Windows Phone 1 - tango cho windows phone

ĐỤNG ĐỘ NGUYỄN ĐỨC SƠN

“Hột thì le” thật đó sao?

Ta dân “thảy lỗ” đến chào đồng môn

Xưa nay hai kẻ du côn

Ít khi đời sống cô hồn như nhau

Như miếng trầu khác miếng cau

Nhưng có cau, chẳng có trầu, như không

Như không sinh chuyện động phòng

Hột sao le được “nụ hồng thi ca”

Như không sinh nở đàn bà

“Cái lỗ tối cổ” thành ra tầm thường

Ta thừa văn, bác dư chương

Ngày hôm nay một chén Hồ Trường chao nghiêng

“Thiên tài” nhờ lỗ “tai thiền”

Buồn lên núi hú chẳng phiền Tarzan

Buồn hái nấm luyện thành sâm

Buồn quay vào vách thương thầm Đạt Ma

Buồn hơn xuống động bẻ hoa

Buồn hơn chút nữa kiếm ta đỡ buồn

Kiếm ta ta cứ ngông cuồng

Sánh vai với Nguyễn Đức Sơn cũng kỳ

“Kỳ” thì theo “Thiệu” mà đi

Ta theo bác đã chắc gì tịnh tâm

Chẳng thà bút vẩy thơ đâm

Rong chơi đợi trận cát lầm đi qua

Đừng khen chê trước mặt ta

Sợ e tiếng gáy làm gà ghét nhau

Chẳng thà trong cuộc bể dâu

Cưa nhau chén rượu cho sầu chia hai…

Riêng so với Phạm Thiên Thư thì tôi “quậy” theo kiểu bụi đời hơn. Năm 1980 tôi được nghỉ phép mặc đồ bộ đội rách xác xơ đi lang thang cùng Hoàng Linh qua đường Lý Chính Thắng (tức Yên Đỗ cũ). Hoàng Linh là bạn giang hồ của tôi, anh là con trai nhà văn Hoàng Ly và là em vợ Phạm Thiên Thư lúc đó. Anh giới thiệu tôi với Phạm tiên sinh đang mở tiệm hớt tóc và bỏ mối rượu ngay trên đường này.

Cuộc hội ngộ diễn ra y chang truyện kiếm hiệp của Kim Dung. Ngoài trời mưa tầm tã, bên trong tiệm Phạm tiên sinh ngừng hớt tóc cho vị thân chủ mặt mũi kỳ dị và kéo vị ấy ngồi xuống rót chai rượu màu xanh tiếp tôi và Hoàng Linh. Sau tuần rượu đầu đàm luận về thơ, vị khách lạ đứng dậy chỉ vào mặt tôi và phán “tuổi Giáp ngọ phải không, sanh vào cuối tháng 9 âm lịch phải không, chào đời nửa đêm phải không?” Rồi ông ta đứng dậy bỏ đi một mạch. Lời phán của kẽ quái nhân khiến tôi sợ hãi nhưng hai anh em Phạm Thiên Thư, Hoàng Linh chỉ khẽ gật gù khoái trá. Đến giờ này tôi vẫn chưa hiểu quái nhân này là ai và vì sao chỉ sau một quẻ Dịch ông ta lại biết ngày giờ năm sinh tháng đẻ của tôi trong lúc cả bàn không ai biết. Hôm đó trong lúc cụng ly nghe Phạm tiên sinh thố lộ về cuộc sống trôi nổi lên voi xuống chó của ông làm tôi ngậm ngùi vô tận. Tôi thừa biết họ Phạm sở trường về thơ bốn chữ nên ứng khẩu tặng ông bài thơ cùng thể loại mà ông ưa thích. Bài thơ như sau:

GHẸO PHẠM THIÊN THƯ

Rượu Phạm Thiên Thư

Thơ Bùi hiền sĩ

Một chén càn khôn

Đất trời túy lúy

Tưởng huynh tên “Thị”

Nên mới vào chùa

Dè đâu tửu sắc

Cũng ghiền nam mô

Huynh giữ một bồ

Chứa toàn thịt chó

Ta giữ bồ kia

Chứa toàn tín nữ

Vì huynh quân tử

Như Nhạc Bất Quần

Ta đành tiểu tử

Như Điền Bá Quang

Tiếu Ngạo cung đàn

Một gian lều cỏ

Huynh mới bẻ gươm

Ta còn mãi võ

“Đoạn Trường” hai chữ

Huynh ngâm nát lòng

“Vô Thanh” đâu chứ

Cửa thiền huynh trông

Ta con nhà tông

Giống lông giống cánh

Quen ngủ chiếu rơm

Dùng cơm khổ hạnh

Gặp chiều mưa lạnh

Chén tạc chén thù

Đem thơ tặng Phạm

Đếch cần Thiên Thư!

Cũng trong thời gian đó tôi lang bạt rất nhiều nơi, làm quen với nhiều người, trong đó có thi sĩ Nguyễn Bắc Sơn từ Phan Thiết vô là tác giả tập thơ CHIẾN TRANH VIỆT NAM VÀ TÔI nổi tiếng. Nguyễn Bắc Sơn có hẹn hò đâu với Trần Mạnh Hảo nên rủ tôi lên chung cư Hội Văn Nghệ số 190 Nam Kỳ Khởi Nghĩa lai rai ba sợi chơi. Khi đi, tôi có rủ thêm Trần Hữu Dũng, Vũ Ngọc Giao là hai chiến hữu giang hồ cùng cạn chén tang bồng hồ thỉ.

Rượu vào lời ra. Tôi và Nguyễn Bắc Sơn thay phiên nhau khạc thơ chan chát. Có vẻ Nguyễn Bắc Sơn không ngờ tôi là một kẻ hậu sinh chưa hề có tiếng tăm trước giải phóng mà khạc thơ quá đã, nên anh “bốc” liền một câu: “Thằng cha Bùi Chí Vinh này làm bài thơ nào cũng hay hết, nhưng thơ họ Bùi là Đồ Long Đao, còn thơ Nguyễn Bắc Sơn ta mới là Ỷ Thiên Kiếm”. Nguyễn Bắc Sơn đâu biết câu phát biểu đó vô tình làm “mồi” cho một bài thơ truyền lưu về anh và tôi sau này. Bài thơ được tôi ứng khẩu tại chỗ như sau:

CÁCH NHẬU VỚI NGUYỄN BẮC SƠN

“Ta làm thơ bài nào cũng hay”

Nghe gã Nguyễn Bắc Sơn nói thế

Té ra gừng già ngươi chưa cay

Ta chỉ hạt tiêu mà rơi lệ

Làm thơ ta làm từ bụng mẹ

Đợi ngươi nổi tiếng là ta sinh

Sinh sau đẻ muộn giống Hạng Thác

Cho người Khổng Tử đỡ hợm mình

Sinh sau đẻ muộn giống chim hạc

Cho đàn cò đói đỡ ăn đêm

Nhà ngươi bốc ta cứ như chưởng:

Rằng thơ ta ngông như Tạ Tốn

Câu trước câu sau Đồ Long Đao

Vần dưới vần trên Ỷ Thiên Kiếm

Đao kiếm giành riêng cho bọn cường hào

Có đâu mang vào thơ bố trận

Tại đời lắm muối thơ mộng mặn

Chứ thiết gì ta nghiệp võ công

Kìa coi hoàng đế Quang Trung đó

Đến chết còn ghê chữ má hồng

Tiếc rằng ngươi không là thiếu nữ

Thiếu nữ bốc, ta thành vua Trụ

Nhà ngươi bốc, ta thành bia hơi

Uống say bọt cất cánh hết lên trời…

Đối ẩm với Nguyễn Bắc Sơn tận nơi Trần Mạnh Hảo mà quên nhắc đến họ Trần thì quả là điều không phải phép. Khi tôi 15 tuổi tham gia trào lưu sinh viên học viên tranh đấu đô thị ở Sài Gòn thì bộ đội Trần Mạnh Hảo đã siết cò AK ở trong rừng. Ngay giải văn học TPHCM trước nhất sau giải phóng 1976 – 1977 tôi và Trần Mạnh Hảo đã biết nhau khi anh giành giải thơ với tập TIẾNG CHIM GÕ CỬA còn tôi giành giải thơ với tập HẠNH PHÚC CÓ THẬT. Tôi với anh còn thân nhau bởi cùng đi lưu diễn đọc thơ các trường đại học cùng với Nguyễn Duy, Văn Lê, Nguyễn Nhật Ánh. Phải nói thật tôi thân với Trần Mạnh Hảo hơn những nhà thơ ngoài Bắc khác một phần vì quê quán cha tôi thuộc tỉnh Nam Định, đồng hương với anh.

Trần Mạnh Hảo và tôi mỗi người đều tạo ra những sóng gió và dư luận riêng bởi cá tính và thơ của mình. Trong bàn nhậu đông người, tôi và anh luôn luôn giữ vai trò chủ lực trong việc đọc thơ phục vụ bè bạn bằng thơ trí nhớ hoặc thơ ứng khẩu. Ai cũng nhất định rằng tôi và anh đều có trí nhớ đặc biệt, thuộc lòng bất kỳ bài nào của mình viết ra, cho dù là viết giỡn chơi. Thậm chí giới giang hồ mỗi lần nghe tôi và anh tranh luận bằng thơ đều gọi là “Nam Chinh, Bắc Chiến”. Một lần ngồi dưới chân cầu Công Lý trước nhà chị Phương Huệ, có mặt khá đông bách tính tín đồ Phật Giáo, Trần Mạnh Hảo đã cao hứng đọc oang oang bài thơ chinh phục thiên hạ. Bằng trí nhớ tôi chép ra đây sau một thời gian quá lâu hơn 20 năm, nếu có sơ xuất hoặc thiếu câu nào đoạn nào mong Trần Mạnh Hảo thông cảm:

PHÙNG PHẬT, SÁT PHẬT

Phùng Phật phải sát Phật

Sát Phật, Phật quay về

Ngộ rồi mà chưa ngộ

Tỉnh tỉnh mà mê mê

Thúy Kiều vừa thành Phật

Mười lăm năm tu hành

Cõi tâm là cõi Phật

Lầu không lầu không xanh

Phật tự thân người đẹp

Không dưng, sao Phật Bà

𝓐 Di Đà sát Phật

Phật hóa thành đôi ta!

Tôi thấy tình hình căng quá bèn giải thoát cho các tín đồ Phật Giáo bằng bài thơ thức ngộ sau đây:

PHÙNG PHẬT, CỨU PHẬT

Trần Mạnh Hảo sát Phật

Giữ lại mình Quan Am

Nói theo kiểu phàm tục

Diệt dục mà sinh dâm

Nói theo kiểu cờ bạc

Úp Tây mà lật Đầm

Nói theo Bùi hiền sĩ

Muốn vậy chìa hai trăm!

Khi nào cũng vậy, những trận đấu khẩu thơ giữa tôi và Trần Mạnh Hảo đều làm thiên hạ bật cười nhẹ nhõm tới bến sau thời điểm thần kinh mệt mỏi cũng tới bến. Anh em văn nghệ mà. Những người có khả năng khuấy đảo thiên hạ chỉ đếm trên đầu ngón tay, vì sao lại không biết thương nhau bảo vệ nhau trước những đôi mắt cú vọ của đám tiểu nhân rình mò tâu hót ám hại.

Một truyền lưu nữa có liên quan tới Trần Mạnh Hảo khi họ Trần dẫn theo hai vị chức sắc thuộc tỉnh Hà Nam Ninh đến Hội Văn Nghệ 81 Trần Quốc Thảo nhậu nhẹt và ra câu đối thách thức. Chuyện đó đã hơn 15 năm. Hôm đó tôi đang ngồi uống bia dưới gốc cây đa cùng với Nguyễn Quốc Chánh, Đoàn Vị Thượng … và nhiều anh em văn nghệ khác. Hai bên chào nhau và ráp bàn. Trần Mạnh Hảo tuyên bố “Có một câu đối chúng tôi ra vế mà từ Bắc vô Nam chưa ai đối được hoàn hảo về mặt nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Nếu các bạn trong bàn giải được, chúng tôi cá độ một chầu nhậu thả giàn”.

Vế đối ra như sau:

“BATA đi giày vải”

Phải thú thật là vế ra quá độc. Bởi băng “Hà Nam Ninh” của Trần Mạnh Hảo gồm đúng 3 người, mà cả 3 đều đi giày vải, và giày vải đều mang hiệu BATA. Thế là anh em chiến hữu đều hướng mắt về phía tôi. Trong tình thế chỉ mành treo chuông, tôi gật đầu cái rụp.

Sau 15 phút động não nhằm xác minh một nhà cung cấp tiểu thủ công nghiệp mang tên “Đại Chúng” chuyên sản xuất dép râu ở Chợ Lớn, tôi hùng hồn đứng dậy đối lại như sau:

“ĐẠI CHÚNG lết dép râu”

Câu đối lại đã quá rõ ràng. Khi ba cán bộ đi giày Bata thì đông người đại chúng nghèo khổ đành phải mang dép râu lết bánh. Thế là sau một hồi tranh cãi gọi smartphone bàn xác minh nền tảng sản xuất dép lốp Đại Chúng có thật hay không thì băng Trần Mạnh Hảo đành phải chung độ chứ còn phải hỏi.

Cũng trong truyền lưu về câu đối, nhân đây tôi nhắc chuyện này như một nén nhang thắp tặng linh hồn hai vị thuộc giới văn nghệ đã khuất. Này là hai nhà thơ trào phúng Tú Rua và bác Cử Tạ vốn là hai nhân vật nằm trong hai câu đối của tôi. Chuyện xảy ra vào cuối thập niên 80 khi tôi và Lê Dụng (con trai cố nhạc sĩ Hoàng Việt) đến nhà Tú Rua chơi. Nhà thơ trào phúng Tú Rua vừa là chủ tiệm may đắt khách vừa là một hợp tác viên đắc lực của báo Văn Nghệ TP nơi Lê Dụng công tác. Trong lúc trà dư tửu hậu chén tạc chén thù ông chủ tiệm may Tú Rua cao hứng phán một câu “Nghe đồn Bùi Chí Vinh có khả năng ứng tác về ca từ thi phú cổ điển. Vậy ông có ngon làm hai câu đối nói về chí khí của Tú Rua tôi trong sáng như sao Tua Rua trên bầu trời đêm thì tôi sẵn sàng đãi ông và Lê Dụng suốt một ngày khắp các quán Sài Gòn”. Lời phán của Tú Rua như một tiếng sét đánh ngang mày. Mà đã là sét đánh thì nháng lửa và tung tóe như sao. Bất giác tôi liên tưởng đến bác Cử Tạ phụ trách mục “Ôn Cố Tri Tân” trên báo Long An cuối tuần thường hay bốc thuốc Đông У ở khu Ông Tạ. Tôi nháy mắt với Lê Dụng như một nhân chứng và xuất khẩu thành…hai câu đối như sau:

TÚ RUA “rua” SAO RUA

CỬ TẠ tạ ÔNG TẠ

Tôi thấy Lê Dụng khoái trá còn Tú Rua lặng người. Trong ba từ “rua” của vế trên thì chữ “rua” thứ nhì là tiếng Pháp có nghĩa là “bắt tay”. Tương tự trong ba từ “tạ” của vế đáp thì chữ “tạ” thứ nhì thuộc tiếng Hán có nghĩa là “vái chào”. Và kết quả là chúng tôi say xỉn quắc cần câu như vậy nào có vẻ các bạn cũng hình dung ra được.

Cũng trong thập niên 80 tôi thường xuống khu Ông Tạ giao du với gia đình nhà văn Lưu Ngũ và các hảo hớn anh chị sống ngoài vòng pháp luật ở khu vực đó. Lưu Ngũ xuất thân là cựu trung úy Biệt Động Quân của quân đội Sài Gòn sau giải phóng đi học tập tái tạo và trở thành nhà văn bất đắc dĩ nhờ giành giải văn học tp năm 1976 – 1977 với truyện dài VŨNG LẦY. Anh chán ghét chiến tranh đến mức độ chỉ muốn làm loài người, nhưng làm loài người giữa thời kì “bo bo” và “xuyên tâm liên” thì quả khó làm sao. Trong một đêm nhậu đã đời với những kẻ “Đảng nghi ngờ, nhân dân chú ý” chúng tôi đã đi lang thang trên đường phố chỉ toàn xe đò chạy bằng than, nhìn thấy những chiếc xích lô kiếp ngựa thồ mà phu xe toàn là cựu chiến binh bộ đội lẫn quân đội cơ chế cũ, chúng tôi tiếp tục nhìn thấy những giọt lệ ứa ra từ các mệnh phụ phu nhân, các tiểu thư nghèo khổ phải “đứng đường” đón khách kiếm tiền độ nhật. Bài thơ SINH NGHI HÀNH mở màn một truyền lưu truyền khẩu sau này ra đời từ đó:

SINH NGHI HÀNH

Sinh nghi ta viết một bài hành

Vợ nghi chồng, em út nghi anh

Cha nghi con cháu, bè nghi bạn

Thủ trưởng thì nghi hết ban nghề

Láng giềng dòm ngó nghi hàng xóm

Ngoài đường nghi phố chứa lưu manh

Ngay ta khi viết bài in báo

Cũng nghi mình kiếm chác công danh

Trời ơi, mọi chuyện sinh nghi thật

Chén kiểu thường nghi kỵ chén sành

Thời buổi công hầu như chén cứt

Thiếu chó, mèo ăn cũng rất nhanh

Mèo ăn cho chó leo bàn độc

Vừa sủa vừa nhai riết cũng rành

Trẻ con khát sữa, ai cho bú

Vú mẹ gầy, sâu rúc nồi canh

Quang Trung bỏ núi Tây Sơn xuống

Hốt hoảng vì gương vỡ chẳng lành

Nguyễn Du chỉ một đêm dạo phố

Đoạn Trường ngồi viết lại Tân Thanh

Thúy Kiều phát triển nhiều như vậy

Thảo nào quốc gia hóa lầu xanh

Nhà tù phát triển nhiều như vậy

Kẻ sĩ làm sao dám học tập

Ta làm thơ mà lòng đứt ruột

Suốt đời dạ dày chạy loanh quanh

Lãnh tụ nói “đói quên nghi kỵ”

Ơn ấy ngàn năm sáng sử xanh

Trước khi tạm ngưng phần đầu nội dung GIAI THOẠI CỦA THI SĨ này, tôi thiết tưởng không có gì ý vị hơn khi nhắc đến một ông bạn phương xa là Nguyễn Lương Vỵ. Hồi còn ở trong nước chưa định cư ở Mỹ, Nguyễn Lương Vỵ sống cùng địa phương với tôi và những lúc buồn bã cô độc, anh thường ghé nhà rủ tôi nhâm nhi chén rượu quên sầu. Anh buồn vì một nguyên nhân cực kỳ giản dị: anh là một loài người chứ không phải một con vật hoặc một cỗ máy. Thậm chí anh còn rung động nhanh hơn loài người bình thường một bậc, bởi anh là… thi sĩ.

Nguyễn Lương Vỵ thường ngồi bứt tóc trong lúc đánh cờ tướng. Đánh xong bàn cờ là tóc anh rụng như mưa. Anh sống nửa dại nửa khôn nửa tỉnh nửa điên như vậy nên phải tự giải thoát mình trong triết lý Phật Giáo. Mỗi lần say xỉn anh thường thuyết giảng cho tôi nghe về tiểu thừa đại thừa, về sắc sắc không không, về cõi luân hồi sát na sát khí… để cho tôi “choáng” mà bớt quậy. Nào dè tôi quậy còn tưng bừng hơn. Tôi có tặng anh bài thơ sau đây trươc khi anh sum họp gia đình bên Mỹ:

Xem Thêm  +50 Các Loại Cá Bảy Màu Giải Thích & Hình Ảnh - hinh anh 7 mau

PHẬT SỐNG

Chư huynh bàn về tu luyện

Đứa đại thừa, đứa tiểu thừa

Đứa nào cũng sắp thành Phật

Chỉ mình ta còn gươm khua

Đời này nói đến hơn thua

Biết khi nào cho hết chuyện

Ta thấy chư huynh yêu chùa

Cũng là tự thân bảo hiểm

Nhưng tu như vậy còn kém

Biết khôn lựa gốc bồ đề

Có người tu hang Pắc Bó

Sau này thành Phật sướng ghê!

7 – 2008

Trở lên đầu trang

GIAI THOẠI CỦA THI SĨ, PHẦN 2

Khi đặt bút viết GIAI THOẠI CỦA THI SĨ tôi không hề nghĩ rằng đây là bài trước nhất vén màn cuộc sống hoặc hồi ký cá nhân của người viết. Chỉ đơn giản cảm thấy ngứa ngáy tứ chi cảm thấy miệng cần nói ra những điều mình hiểu rằng cho nhẹ lòng để khuấy tan một số nghi hoặc từ phía người đời. Đơn giản chỉ là như vậy. Tôi luôn luôn chủ trương viết về nét đẹp của các nhân vật mình đề cập 𝒱 phấn đấu không đá động đến phần u tối, phần “sống để bụng chết mang theo” của họ. Tôi tư tưởng đã coi một người nào này là bạn, là huynh đệ thì tôi sẽ chỉ chơi với phần ưu thế mà họ có. Còn chính quyền và ai đó chụp mũ, kết án hành vi của những người tôi đề cập thì là chuyện thiên hạ. Tôi không quan tâm. Tự truyện của tôi không những không đẩy bất kỳ ai đến chân tường mà trái lại thanh lọc chất người và chất thú dưới ánh mặt trời. Thanh lọc và đấu tranh với bọn vô lương quen thói dìm kẻ sĩ lẫn tráng sĩ xuống tận đáy xã hội .Trên nền tảng đó tôi khởi đầu cuộc ghi chép văn minh và vệ sinh cho phần hai của nội dung này. Này là khoảng thời gian đẹp đẽ tôi có thời dịp giao du với các chính khách, thân hào nhân sĩ, các kỳ nhân quái khách trong những lãnh vực khác nhau.

Những năm đầu sau giải phóng khi còn phụ trách chỉnh sửa trang văn nghệ cho báo Tuổi Trẻ, tôi có chơi với một người bạn công tác tại Thành Đoàn xuất thân từ trào lưu đạo thiên chúa giáo Thanh Lao Công tên là Nguyễn Trì tự Trương Hùng Thái. Nguyễn Trì tuy làm cách mạng nhưng có máu giang hồ hảo hớn mê truyện Bình Xuyên, truyện 108 người hùng Lương Sơn Bạc hơn là mê “Thép Đã Tôi Thế Đấy” của Paven. Tôi thường xuống khu Bà Quẹo, Bình Hưng Hòa ngao du sơn thủy cùng Nguyễn Trì và đọc thơ uống rượu cho bách tính hâm mộ nghe. Trong một lần say khướt, hai đứa tôi kéo ra quán ngã tư miệt Tân Kỳ Tân Quý uống nước chanh “giải cảm”. Không ngờ ở bàn kế bên một đám anh chị sống ngoài vòng pháp luật đang cụng ly bàn chuyện làm ăn, toàn bộ đều cởi trần xâm mình vằn vện và chửi thề ỏm tỏi. Sau đợt chửi, do chia chác không đều hay sao đó, một vỏ chai bia bị đập bể toang và hai cây mã tấu được thẩy lên bàn cái rầm. Không khí mệt mỏi như sắp xảy ra một trận huyết chiến. Tôi và Nguyễn Trì đều hồi hộp thì … một kẻ đẹp trai lầm lì nhất trong bàn gầm lên như sư tử hống để tạo sự lưu ý rồi lẳng lặng cầm ly rượu xây chừng vừa uống cạn mang lên miệng nhai rôm rốp như nhai bánh tráng. Chàng trai nhai hết nửa ly thì lè lưỡi ra cho đồng bọn thấy mớ mảnh thủy tinh vụn nhọn lễu, xong xuôi tiếp tục chiêu một ngụm rượu ực gọn xuống dạ dày và nhai tiếp nửa ly còn sót lại với hai tròng mắt đỏ ngầu. Khỏi phải nói, đám anh chị há hốc mồm kinh hãi mạnh ai nấy thu “đồ nghề” rút lui có lễ độ chứ sao. Bởi so với một kẻ dám nhai ly khinh thường tính mạng mình thì chuyện nhai xương đối thủ chỉ là đồ bỏ.

Lúc ra về Nguyễn Trì thều thào với tôi “Thằng đó có võ gồng hoặc võ bùa làm bọn kia sợ chết khiếp”. Tôi bóp mạnh vào tay Trì lầm bẩm “Tao sẽ nhai được như thằng đó. Chỉ có cách đó thì đụng độ mới bớt đổ máu”. Đã nói là làm. Trở về trụ sở đơn vị ở số 12 Duy Tân (hiện tại đổi thành đường Phạm Ngọc Thạch) đêm nào tôi cũng tập nhai ly. Tôi nhai hết những chiếc ly xây chừng nhỏ xíu mà chị hậu cần không hề hay biết. Tôi nhai rồi phun ra chứ không nuốt những mảnh thủy tinh vào bụng. Mới đầu tôi có bị đứt lưỡi, rách môi, trầy nướu tóe máu nhưng dần dà rút được kinh nghiệm, mỗi lần cắn ly tôi cho vành ly chỉ chạm vào phần cứng căng thẳng giữa hai hàm răng. Khi ly bể toang, tránh phần môi dưới và phần tay cầm bị chỗ nứt xé toạc. Tôi đã nhai từ những chiếc ly nhỏ, ly mỏng dính cho đến những cái ly cối dành uống bia dày cộm. Tôi còn thử nghiệm qua nhai chén sành, chén kiểu, tròng mắt kính… và đều thành công. Có nghĩa là “trăm hay không bằng tay quen” chẳng có bùa ngải, võ gồng, thần quyền nào cả. Nói là nói vậy nhưng để có hứng thú nhai ly, trong bàn nhậu bắt buộc phải xảy ra biến cố. Khi đó tôi tu rượu ừng ực, cơn hứng nổi lên, men nồng bốc hỏa…tôi hầu hết bị “nhập” trước mắt bè bạn hoặc kẻ thù. Lúc đó thay vì thượng ống quyển hạ cẳng tay dễ bị tổn thương, tôi đã làm cho chiến hữu khâm phục hoặc kẻ thù im phăng phắc. Không những nhai mà tôi còn nghiền vụn những mảnh thủy tinh nhọn lễu thành cám và nuốt gọn với ý niệm trong đầu “bản thân thủy tinh vốn dĩ là cát mà ra, cát cát cát…”. Tôi đã sống và nhai ly một cách “cõi trên” như vậy khi tái ngộ Nguyễn Trì khiến hắn kinh hoàng. Những người khác trong giới văn nghệ nhìn thấy năng khiếu quái gở đó của tôi cũng không ít, kể cả dân anh chị giang hồ…

Hơn 15 năm trước tôi và Nguyễn Quốc Chánh đã từng “cứu bồ” nhà thơ Hội Văn Nghệ Cần Thơ Võ Minh Đường, phóng viên báo Tuổi Trẻ Nguyễn Ngọc Vinh trong một chầu nhậu tại quán số 43 đường Đồng Khởi với nội dung “Đường và Vinh bị đám thủy thủ viễn dương và lũ con ông cháu cha đời mới ăn hiếp”. Vậy mà Nguyễn Ngọc Vinh sau này cao hứng bày đặt “test” tôi nhai ly tại quán Trống Đồng thuộc khuôn viên Tao Đàn. Đồng bọn đã thích thì chìu ngay. Trước sự nhìn thấy của khá đông anh em văn nghệ chiều hôm đó tôi đã xỉn quắc cần câu để “nhai” và “nuốt” phân nửa ly bia cối dày cộm chỉ chừa phần đáy và phần tay quai ly. Sẵn đà phấn khích cao độ tôi đã nhai tiếp cặp kính mát của Ngọc Vinh rồi nhả gọng ra, và đến giờ này tôi vẫn còn ăn năn…Tôi ăn năn bởi những chuyện tầm ruồng trẻ con xốc nổi không tương xứng với chí hướng của một kẻ làm thơ dám lập ngôn và đương đầu với những cái to hơn trong cuộc sống. Đến giờ này trong bụng tôi đã nuốt tương tự “4 ly lớn thủy tinh” cộng thêm một trận xuất huyết dạ dày suýt từ trần tại trạm xá Saint Paul chỉ vì đống mảnh chai vớ vẩn. Tôi đã nằm mê man 2 ngày 2 đêm tại Saint Paul, được linh mục làm phép Xức Dầu Thánh giành riêng cho người hấp hối, với sự túc trực của bà mẹ nghèo “có công với cách mạng” rưng rưng nước mắt. Có vẻ khi viết những dòng này tôi sẽ từ bỏ luôn ý niệm “biến thủy tinh thành cát” như lời tụng thầm trong mỗi lần nhai.

Sự khủng hoảng lý tưởng của tôi trong thời kỳ đó được trổ tài qua bài thơ LỘ BẢN CHẤT thường được mọi người yêu cầu đọc lên mỗi lần đối ẩm:

LỘ BẢN CHẤT

Tất nhiên đây không phải là lần đầu

Anh đã ứng xử với em như một người phàm tục

Dù thân thể anh không có gì xuất sắc

Trán không triết học giống Ăng Ghen,đầu không được hói giống Lênin

Sự dũng cảm của anh có khi trở thành phản động với Paven

Và thần kinh anh “mát” làm buồn lòng Các Mác

Nói chung anh là thằng cha có tử vi không đạt

Thầy tướng ở Lăng Ong mới liếc đã thở dài

Cha mẹ sinh con không ai muốn con gầy

Nhưng anh ốm nhách đến nỗi thành bất hiếu

Ai cũng muốn người yêu mình có nụ cười hàm tiếu

Nhưng anh đã cười méo mó rất khó coi

Chưa kể những đêm say xỉn đã đời

Anh rất giống kẻ tình nghi hình sự

Anh cũng hay “kên xì po “ với đám du côn ngoài chợ

Và thích so găng với những kẻ cầm còi

Em chỉ cần sáng trí một chút thôi

Sẽ thấy anh xa huy chương mà rất gần tù tội

Nhưng đây không phải lần đầu anh lại nói

Mỗi chúng ta đều có cuộc sống của mình

Đừng đem nỗi buồn tham nhũng cùng anh

Rồi hà tiện sự hồn nhiên cần thiết

Anh không phải là cái phao “Acsimét”

Để em bám vào lơ lửng đời nhau

Anh càng không phải là một con sâu

Lợi dụng tình yêu để thành chú bướm

Trời sinh hai tay anh dài như vượn

Vừa để quàng vai vừa để thượng đài

Trời sinh hai chân anh lắm vết chai

Đủ đi bộ và đủ tìm nhà trọ

Buồng phổi anh cháy dần vì thuốc lá

Trái tim anh hằng khốn nạn vì yêu

Anh có cái đầu thì thơ chiếm mất tiêu

Khiến dạ dày cứ loét ra vì rượu

Này là những điều mà nếu em tham gia

Đừng khi nào xâm lược đến đời nhau

Không ai ưa bọn Hồng Vệ Binh mới lớn chút nào:

“Em ơi dang ra cho anh làm cách mạng

Nhích lại gần anh là mất Đoàn mất Đảng”

Nhưng cũng không ai ưa thứ tình ái ăn trộm

An cướp ăn xin ăn giựt hành khất

Bởi vì tình ái đâu phải dĩa trái cây

Mà lúc tim đói há mồm ra cắn

Erich Segan nói “Yêu là đừng hối hận”

Anh cũng tiếp lời: Yêu là phải chịu chơi

Lúc yêu nhau mình đã rất lắm lời

Nên lúc hội thoại em làm ơn tiết kiệm

Ở đời sống anh là thằng gác kiếm

Thì với tình ái anh không muốn rửa tay

Đời sống gờm nhau từ ngữ “tao mày”

Trong tình ái gọi tiếng “em” mát ruột

Ở đời sống người ta cần phong tước

Trong tình ái anh chỉ thích làm dân

Em là Thảo Bích Dung Phương Nhạn Thu Vân

Kim Đào Liễu Phụng Giang… gì cũng mặc

Miễn là tất cả chúng ta tôn trọng ngầm phép tắc

Anh là đàn ông, em là đàn bà

Tất cả chúng ta khác nhau từ lúc lọt lòng ra

Nên đây không phải lần đầu anh phẫn nộ

Nhưng trong tình yêu nếu em làm toán đố

Thì xin mời em mai cắp sách đến trường

Anh vốn sợ giáo điều như sợ bảng cửu chương

Đừng xoa đầu anh như xoa đầu đứa trẻ

Đừng làm theo nữ hoàng đi săn nô lệ

Không nên để anh phải chửi tục thật kỳ

Thà mang tiếng Mã Giám Sinh còn hơn là ôm hận Trương Chi!

Cũng nên mở ngoặc đơn chỗ này, giữa một xã hội mà tuổi trẻ không dám yêu nhau, sẵn sàng vì địa vị mà sống giả dối với nhau theo kiểu “em ơi dang ra cho anh làm cách mạng, nhích lại gần anh là mất Đảng mất Đoàn” như vậy, tôi đã sống trong cảnh hiểm nguy rình rập thường xuyên. Tại nhiều quán nhậu khác nhau tôi đã từng bị đám xã hội đen lẫn xã hội đỏ vây hãm đe dọa bằng bạo lực “hội đồng”, từng bị vài tên “tiểu sát tử” xông qua bàn khiêu khích với ý đồ buộc tôi phải tử chiến để gài vào hành vi phi pháp dân sự, nhưng tôi đều vượt qua những “lỗ chân trâu” đó. Tôi không dại gì “thí mạng” mình trong những trò hề chính trị rẻ tiền. Có vẻ các anh Cung Tích Biền, Hồ Thành Đức hiểu sự liều lĩnh của loài người tôi hơn ai hết, khi tôi đi bộ đội về phép dám mang lựu đạn của nhà cung cấp để đi cầm đồ cho các anh lấy tiền đãi nhậu bạn thân. Dù sao ba cái chuyện “anh hùng rơm” ấy giờ đã xưa như trái đất.

Thời điểm sau thời điểm bị buộc cởi áo lính cũng là thời tôi thê thảm nhất. Đi đâu tôi cũng nghe đồn rằng cấp trên “cấm đăng bài Bùi Chí Vinh trên báo bằng… miệng” nếu kẹt quá vì phải phục vụ yêu cầu của quần chúng thì “chỉ đăng Thơ Tình và duy nhất Thơ Tình”. Tôi phải tồn tại mưu sinh bằng một nghề mới là… làm thơ bóng đá. Thuở ấy Hồ Nguyễn phụ trách tờ Long An Bóng Đá và tờ Long An Cuối Tuần rất ưu ái tài nghệ làm thơ đa hệ và hoàn cảnh bi đát của tôi bèn đề xuất cứ mỗi số báo ra tôi phải có một bài thơ về thể thao hoặc trào phúng khôi hài. Nhờ vậy tôi đã chế tạo thêm một trường phái mới về thơ là THƠ BÓNG ĐÁ với hơn 300 bài thơ đã đăng báo kể từ 1978 đến nay. Hơn 300 bài thơ trên đã được nhà báo Huy Vĩnh thừa nhận như một thứ kỷ lục Việt Nam trong cuốn GUINESS THỂ THAO do anh là tác giả. Những bài thơ thành một loại biên niên sử ghi chép các giải World Cup, Euro lẫn các giải vô địch Việt Nam mà sau này nếu có dịp tôi sẽ in ra. Hiện thời tạm giới thiệu cùng các bạn hai bài thơ về bóng đá tiêu biểu:

ANH VÀ QUẢ BÓNG

Đời sống có gì hơn quả bóng

Tay trơn không níu được khi nào

Hạnh phúc có hơn gì quả bóng

Lủng mấy lần xì hết ước mong

Vậy mà anh vẫn rất trẻ thơ

Thấy bóng lăn là chân động đậy

Bóng lăn đến một nơi nào vậy

Sao bàn chân mãi ở bậc thềm?

Bàn chân có lúc cạnh chân em

Khi hai đứa dìu nhau trên sỏi

Bàn chân có lúc lạ chân em

Khi trên cỏ: banh và đồng đội

Biết nói thế nào về cái lưới

Về xà ngang, cột dọc, khung thành

Hay chỗ đó lọt vào nông nỗi

Quả bóng tình em buốt ngực anh

Quả bóng tròn như thể công danh

Anh chụp suốt một đời không dính

Chỉ thương thầm những cọng cỏ xanh

Không lớn nổi trên sân mùa lạnh

Sau trận đấu khán đài hiu quạnh

Như Charlot, anh hát một mình

Có ngọn cỏ biết yêu buồn quá

Níu giày anh để đến thăm em

HOAN HÔ BRAZIL

Không riêng mình anh, toàn bộ đã sẵn sàng

Mọi nhà thơ khởi đầu cầm lấy viết

Các nhạc sĩ đều chuẩn bị dây đàn

Những phòng tranh sửa soạn trưng bày không kiểm duyệt

Bảy nghề văn nghệ đã họp nhau ra nghị quyết

Phiên họp cuối cùng là hai chữ: Brazil

“Nghệ thuật thứ tám” khiến hành tinh kinh khủng

Brazil Brazil như máu thịt của mình

Brazil Brazil trống ngực đập bình thường

Khi quả bóng lăn, cầu thủ đều chơi nhạc

Quả bóng rơi đều lên mỗi trái tim

Rap Rock, Disco phải chuồn đi chỗ khác

Quả bóng Brazil làm loài người biết hát

Xem Thêm  Nằm Mơ Thấy Rắn, Rắn Bò, Bị Rắn Cắn, Rắn Đuổi, Rắn Vào Nhà - xem con ran

Anh biết làm thơ và em biết nhảy đầm

Quả bóng Brazil cho trái đất bóng mát

Mọi thứ đầu hàng kể cả chiến tranh

Quả bóng Brazil lặn trong ngực anh

Lúc nổi lên thành bài thơ em đang đọc

Em đã biết gì về sông Amazon

Nơi mặt trời Brazil sừng sững mọc

Ở đó có đứa bé da đen ôm mặt khóc

Đập bể máy thu thanh vì quả bóng bị “xì”

Để mười năm sau thành ông vua thứ nhất

Mở màn thời kỳ vương quốc Pêlê

Ở đó sân gôn trên đường phố vĩa hè

Những “Pêlê nhỏ” mê banh hơn vào lớp

Học kiểu nhà trường, tiền đạo dễ bị “me”

Không thể sút những đường banh khó nhất

Sút Parabol, sút Hypebol, sút nổ tung hình học

Pythagore sống lại cũng kinh hoàng

Đội đầu căng, đội đầu thẳng, đội đầu chìm, đội đầu khép góc

Socrate có đội mồ cũng không thể đội đầu hơn

Ở đó em ơi không có hoàng hôn

Tên họ Vava, Didi, Garincha… có nghĩa là buổi sáng

Cúp “Nữ Thần Vàng” trở thành của hồi môn

Cho kẻ cầu hôn ba lần thắng lợi

Ở đó người ta quyên sinh sau mỗi lần bại trận

Các cô gái gọi Pêlê và nguyền rủa căm thù

Quốc Hội ngưng họp chuyển sang phần “quốc táng”

Cờ rũ treo ba ngày, toàn Nam Mỹ âm u

Anh sẽ kể với em về trận thua Uruguay

Bảy người chết vì đứt tung mạch máu

Hàng ngàn người phát điên, hàng triệu người mếu máo

Trạm xá thiếu lương y vì bác sỹ cũng… từ trần

Quả bóng chính là tôn giáo của Brazil

Đó cũng là đạo mà anh đang theo đuổi

Em đừng ngạc nhiên trên chiếc giường đám cưới

Sẽ có quả banh da làm biên giới giữa hai người

Chỉ trừ khi em biết đặt bóng vào môi

Bằng không chắc anh sẽ suốt đời ở góa

Cám ơn Pêlê và “một ngàn một trăm trái phá”

Dạy anh biết yêu em và phát triển tín đồ

Sau màn bóng đá là tiếng đồn về khả năng chuyển hệ từ thơ sang văn xuôi của tôi. Phải thừa nhận rằng khi tựa lưng vào chân tường tôi chuyển hệ thật nhanh, phản xạ nghề nghiệp để mưu sinh và để tự tồn tại. Lúc sinh con trai đầu lòng năm 1990, NXB Long An qua trung gian Mặc Tuyền đặt mua tôi viết tiểu thuyết YỂU ĐIỆU THỤC NỮ. Đây là tiểu thuyết đầu tay của tôi được hoàn thiện trong vòng đúng 15 ngày. YỂU ĐIỆU THỤC NỮ na ná như một kiểu tự truyện, vừa ra đời mau chóng được bán hết, được một NXB khác tái bản, và được Hãng Phim Giải Phóng kết phù hợp với Đài Truyền Hình Cần Thơ thực hiện thành phim nhựa màu 35 ly Agfa trước nhất trong thời điểm đó. Phim do ông Huy Thành đạo diễn với dàn diễn viên trẻ tuổi ăn khách Lê Công Tuấn Anh, Thành Lộc, ca sĩ Ngọc Sơn, Diễm Hương, Kim Khánh, Thế Anh… chiếu rộng rãi khắp các rạp trên toàn quốc. Phim YỂU ĐIỆU THỤC NỮ sau đó được một Việt Kiều mua đứt bản quyền đem sang Mỹ kinh doanh và coi như tuyệt bản ở Việt Nam. Sẵn đà thắng lợi, hàng loạt tiểu thuyết của tôi với đề tài tương tự về thanh niên tiếp tục xuất hiện trên diễn đàn các báo cho tuổi mới lớn qua hình thức đăng Feuilleton, xuất bản thành sách và sau đó làm phim như TÓC TIÊN, CỎ VEN ĐƯỜNG, MÊNH MÔNG TÌNH BUỒN…

Năm 1994, ông Nguyễn Thắng Vu giám đốc NXB Kim Đồng lúc đó có vào Sài Gòn gặp tôi và mang nguyên tác tiếng Đức cuốn TKKG của nhà văn Stefan Wolf lẫn bản dịch tiếng Việt của dịch giả Vũ Hương Giang, đề xuất tôi phóng tác thành bộ truyện trường thiên thiếu niên giang hồ võ hiệp mang hơi hướm từ ngữ và cuộc sống thời kỳ hiện đại. Không hiểu ai giới thiệu tôi cho ông, nhưng qua sự tin tưởng của ông Nguyễn Thắng Vu, tôi thấy có bổn phận phải mang đến cho độc giả trẻ tuổi Việt Nam đang thiếu thốn thức ăn trí não một bộ truyện có ích nói lên được ước mong, khát vọng hành hiệp của các em. Tôi liên tưởng đến phong thái dịch tài hoa của Ngọc Thứ Lang qua cuốn BỐ GIÀ của Maria Puzzo mà tôi từng mê đắm. Thế là 70 cuốn TỨ QUÁI TKKG ra đời gây sóng gió dư luận trong suốt 2 năm với số bản in trung bình mỗi cuốn là 60 ngàn bản hằng tuần, phá mọi kỷ lục về số lượng phát hành lúc đó (và tới tận hiện tại). Sau thành công ngạc nhiên của TKKG, ông Nguyễn Thắng Vu tiếp tục đặt mua tôi bộ truyện đặc sản nổi tiếng Việt Nam mang tựa NĂM SÀI GÒN và bộ truyện này trong năm 1997 cũng tiếp tục gây chấn động dư luận với 40 cuốn, mỗi cuốn ra hằng tuần có số lượng in trung bình 20 ngàn bản, cũng là con số kỷ lục của một bộ sách Việt Nam cùng với KÍNH VẠN HOA của Nguyễn Nhật Ánh. Bộ truyện NĂM SÀI GÒN đã thực hiện thành phim truyền hình năm 2006 – 2007 với bước đầu 15 tập mang tên NGŨ QUÁI SÀI GÒN chiếu trên màn ảnh nhỏ khắp cả nước. Phương pháp duy nhất của tôi khi viết những bộ truyện bán chạy có vẻ không khác gì người tù vượt ngục Henry Charriere phát biểu với tạp chí khi viết cuốn PAPILLON. Này là “Nếu viết hồi ức về cuộc đời kiểu đó có nhiều người mua thì tôi dư sức viết được”. Nghe thì đơn giản nhưng để đạt khái niệm “dư sức viết được” có khi phải đổi bằng máu và nước mắt suốt cả cuộc sống.

Cũng trong thời gian này tôi còn mở màn cho đầu sách truyện tranh màu của NXB Kim Đồng bằng 15 cuốn HẢI ĐẠI BÀNG nói về tuổi thơ của những đứa trẻ giống tôi ở những khu xóm bùn lầy nước đọng. Tôi chỉ đáng tiếc bộ truyện NĂM SÀI GÒN vì những nguyên nhân khác nhau phải “chết non” ở tập 40, trong lúc tôi chuẩn bị cho năm nhân vật của mình đi ngao du vòng quanh toàn cầu cho đến cuốn 70. Bộ truyện kết thúc đột ngột kéo theo bao nhiêu là thư từ và nước mắt của những độc giả trẻ tuổi khắp ba miền quốc gia đổ về tôi như một lời trách móc.

Năm 1994 với tôi có khá nhiều biến cố. Ngoài chuyện “ăn nên làm ra” trong lãnh vực văn xuôi, tôi còn tham gia Hội Nghị Nhà Văn Trẻ toàn quốc tổ chức tại Hà Nội. Theo lịch trình của Ban Tổ Chức đại hội thì tôi và Phan Thị Vàng Anh sẽ phát biểu về thơ và về văn. Trên diễn đàn, thay vì đọc diễn văn tôi lại hùng hồn thổ lộ nguyện vọng khí phách của một người cầm bút cô độc qua bài thơ TUYÊN NGÔN THI. Bài thơ làm choáng váng hai hàng ghế đầu của giới lãnh đạo chính trị, văn hóa ngồi phía dưới. Nhưng trái lại tạo thành sự phấn khích tột độ chưa từng có của phần đông những người cầm bút trẻ hôm đó. Tôi đã thu được những tràng pháo tay vang dội, những cuộc đề xuất phỏng vấn riêng của tạp chí, truyền hình, tuy nhiên điều trọng yếu nhất là bài TUYÊN NGÔN THI không khi nào được xuất hiện nguyên văn trên mặt báo. Nó mãi mãi tồn tại như một truyền lưu độc nhất vô nhị tại thủ đô Văn Miếu cho đến lúc mạng Mạng internet xuất hiện trên toàn thị trường quốc tế:

TUYÊN NGÔN THI

Bằng sáng tác của mình – Tôi khuấy tan những điều nghi hoặc – Tôi trồng cỏ khắp nơi trên mặt đất – Chuẩn bị cho cổ tích loài bò – Tôi nắm tay Whitman, tôi quàng cỏ Rousseau – Đem cỏ vây hãm triều đình và nhà ngục – Đem cỏ tấn công bọn vua quan phàm tục – Làm rêu mọc đầy râu, làm hoang phế mọi lâu đài – Tôi sẽ dùng cỏ trong thơ đeo lủng lẳng ở vành tai – Thay các trang sức, các huân chương hèn mọn – Tôi sẽ tròng vào khuôn mặt háo danh một sợi dây thòng lọng – Được tết bằng cỏ mọc ở nơi mất vệ sinh duy nhất trên đời – Còn loài cỏ đẹp mà tôi hằng chúc tụng – Chính là vòng nguyệt quế thơ tôi.

Bằng sáng tác của mình – Tôi thực sự hành khất phép lạ – Tôi thương Rimbaud, tôi mê Remarque quá – Các bạn đi bộ khắp Châu Au không có một mái nhà – Tôi cũng từng mõi giò trên lộ Nguyễn Du – Gối quỵ xuống lề đường Cao Bá Quát – Tôi đạp lên xương sườn hai nhà thơ Việt Nam có cuộc sống đầy nguy hiểm – Nghe nhói đau ở phía dạ dày – Thế kỷ trước tôi, ở Tiên Điền ở Quốc Oai, hai người đồng nghiệp – Tôi chắc đã từng tê buốt chỗ này đây.

Bằng sáng tác của mình – Tôi tăng tuổi thọ cho người sắp chết – Tôi trợ giúp những ai thất nghiệp – Phát chẩn thi ca để tìm việc làm – Với trẻ nhi đồng, tôi cảnh giác thăm hỏi – Xin được tháp tùng lên khung trời mà Giê Su, Thích Ca giành riêng cho trẻ em – Với đàn bà, tôi tỏ ra ưa thích – Xin được phiêu lưu xuống hỏa ngục nàng dành – Tôi đã cạo đầu và dài tóc rất nhanh – Đã khiếm nhã và cực kỳ lễ phép – Tôi đỏ tôi đen vô cùng khắc nghiệt – Cách ăn mặc trong thơ như y phục tắc kẻ – Nếu có lần nào áo quần đứt cúc – Đó cũng là lần tôi tập si mê.

Bằng sáng tác của mình – Tôi xuất bản không cần trang bị – Sách vở cung đình đang chờ cân kí – Tôi cân kí lô cái lưỡi của mình – Dù vua chúa triều thần tiểu tiện lên các phát minh – Dặn tôi uốn lưỡi bảy lần thì cho nói – Uốn một lần coi như tốt nghiệp nghề múa rối – Lần thứ hai đạt danh hiệu hát tuồng – Lần thứ ba chuẩn bị phong quan – Lần bốn lần năm thì tha hồ chức tước – Uốn đến lần cuối cùng hẳn quyền to cả nước – Vì cái lưỡi bẩm sinh đã bị bảy lũy thừa – Cũng may là tôi không biết dạ biết thưa – Nên cái lưỡi vần còn nguyên mùi vị – Mỗi lần lưỡi cong là nhảy ra thằng thi sĩ.

Bằng sáng tác của mình – Tôi nhổ nước bọt vào những điều lừa mị – Tôi hôn thiết tha người con gái nghèo làm đĩ – Và bạt tai đứa công chúa hợm mình – Tôi cho Lệnh Hồ Xung nói tục với Doanh Doanh – Và Trương Vô Kỵ gọi Triệu Minh bằng ả – Tôi theo phò người giang hồ quân tử – Và tẩy chay đám quyền quý nịnh thần – Tôi sẵn sàng đạp xích lô đến chỗ hẹn với tình nhân – Và mặc quần rách dìu nàng đi ăn phở


Xem thêm những thông tin liên quan đến đề tài làm sao để kháng lại hiệu ứng hoảng sợ của ak bul và kang gwi

KỲ ÁN 69: MẸ BỈM Phát Hoảng Lỡ Mang “SỮA ĐỘC” Vào Con, Tới Mức ÓI MỬA GIỮA ĐÊM | Anh Thám Tử Season 2

  • Tác giả: Anh Thám Tử
  • Ngày đăng: 2022-04-20
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 7816 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: KỲ ÁN 69: MẸ BỈM Phát Hoảng Lỡ Mang “SỮA ĐỘC” Vào Con, Tới Mức ÓI MỬA GIỮA ĐÊM | Anh Thám Tử Season 2
    👉Theo dõi Vinh để xem video tiên tiến nhất nhé: https://www.youtube.com/anhthamtu
    👉Không nên ham rẻ mua những loại sữa bột kém chất lượng cho trẻ em dùng, nên mua sữa bột cho trẻ ở những của hàng uy tín. Nếu phát hiện những kẻ làm sữa bột giả hãy báo ngay cho đơn vị công an để tiến hành điều tra và bắt giữ.

    “ANH THÁM TỬ “ TẠO DỰNG NHỮNG TÌNH HUỐNG LỪA ĐẢO,SỰ CỐ CÓ THẬT XẢY RA TRONG CUỘC SỐNG HẰNG NGÀY. NHẰM GIÚP NGƯỜI DÂN NÂNG CAO TÍNH CẢNH GIÁC VÀ KỸ NĂNG NGĂN CHẶN, ĐỐI PHÓ VỚI NHỮNG TÌNH HUỐNG TRÊN.

    vinhtran mẹbỉm sữabộtgiả anhthamtu

    👉 Theo dõi mình thêm để được update trạng thái tiên tiến nhất nhé !
    👉 Fanpage: www.facebook.com/anhthamtu.tv
    👉 Fb: www.facebook.com/vinhtran7994
    👉 Group: www.facebook.com/groups/anhthamtu
    👉 Youtube: www.youtube.com/¢/VinhTran94
    👉 TikTok: www.tiktok.com/@anhthamtu
    👉 Instagram: www.instagram.com/iamzack94
    🤝 Liên hệ quảng cáo:
    📧 Tin nhắn hộp thư online: hieu.dt@yeah1.vn (Mr.Hiếu)
    ——————
    © Bản quyền thuộc về Anh Thám Tử
    © Copyright by Anh Tham Tu Channel ☞ Do not Reup

Làm Cách Nào Để Kháng Lại Hiệu Ứng Hoảng Sợ Của Ak Bul Và Kang Gwi ?

  • Tác giả: sucmanhngoibut.com.vn
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 6793 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Blade and Soul Việt Nam – Đồng Linh Thạch là một chiến trường phe phái, nằm ở giữa bản đồ Đồng Bằng Phong Chí của khu vực Núi Sương Bạc, Bạn đang xem: Kết tinh linh thạchBlade and Soul Việt NamNhập vai / Game PC▪ Ngôn từ: Tìm hiểu gameBlade and Soul Việt Nam – Đồng Linh Thạch là một chiến trường phe phái, nằm ở giữa bản đồ Đồng Bằng Phong Chí của khu vực Núi Sương Bạc

Tổng hợp 300 thắc mắc đố vui có giải đáp trên trang dovui.bns.garena.vn

  • Tác giả: tienhiep.com.vn
  • Nhận xét: 5 ⭐ ( 8274 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Cần hạ gục bao nhiêu đại nội thị vệ để hoàn thiện nhiệm vụ tai họa của Sogun?, hạ gục thủ lĩnh làng tre dochun sẽ thu được huy hiệu gì?

Làm Cách Nào Để Kháng Lại Hiệu Ứng Hoảng Sợ Của Ak Bul Và Kang Gwi ?

  • Tác giả: kinhnghiemdanhbac.com
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 8423 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Tổng quan về Đồng Linh ThạchĐồng Linh Thạch là một chiến trường phe phái, nằm ở giữa bản đồ Đồng Bằng Phong Chi của khu vực Núi Sương Bạc, Ở 2 bên của Đồng Linh Thạch là 2 doanh trại phe phái của Thiên Thanh và Huyết Tộc, khu vực giữa là nơi tiến hành khai thác linh thạch của 2 phe và cũng là nơi người chơi tập trung làm nhiệm vụ ở đây

Trả lời trắc nghiệm mỗi ngày Blade And Soul update liên tục

  • Tác giả: vuamaytinh.com.vn
  • Nhận xét: 5 ⭐ ( 8503 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Chắc các bạn vẫn đang tìm giải đáp cho nhiều thắc mắc trong Blade And Soul, nội dung này mình sẽ cho giải đáp những thắc mắc mà mình đã gặp. Bạn muốn tìm thắc mắc nào cứ ấn Ctrl + ₣ tìm với một số từ khóa trong thắc mắc để tìm câu trả lời . Có gì thiếu sót các bạn bổ sung ở comment hoặc pm facebook cho mình nhé.

Làm thế nào để kháng lại hiệu ứng hoảng sợ của ak bul và kang gwi

  • Tác giả: kanamara.vn
  • Nhận xét: 5 ⭐ ( 5768 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: “Blade and Soul” là tựa game do Trung tâm tư vấn du học NCSoft của Hàn Quốc phát triển và đã được phát hành tại Việt Nam, Với tựa game này, người chơi phải tự thao tác toàn thể các hoạt động trong game, từ di chuyển đến đánh quái và hoàn thiện các nhiệm vụ,… Cũng chính vì vậy, với người mới chơi, game này có thể khá “khó nhằn”

LÀM CÁCH NÀO ĐỂ KHÁNG LẠI HIỆU ỨNG HOẢNG SỢ CỦA AK BUL VÀ KANG GWI?

  • Tác giả: sydneyowenson.com
  • Nhận xét: 3 ⭐ ( 9095 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Để tìm giải đáp trắc nghiệm BNS nhanh, các bạn hãy bấm tổ hợp phím CTRL + ₣ sau đó gõ thắc mắc hoặc từ khóa mình vào -> bấm Enter nhé, Thắc mắc và giải đáp trắc nghiệm BNS update liên tục 2020Câu hỏiĐáp án Hiệu ứng Cộng hưởng năng lượng quỷ dữ của Zakhan không có tác dụng nào sau đây? 20% lực tấn công Vũ khí Hổ phách yêu cầu cấp tối thiểu là bao nhiêu mới sử dụng được? 30 Tuyệt kỹ nào của Khí Công Sư có khả năng tấn công diện rộng? Hồi Thiên Quyền Hoàn thiện điều nào sau đây không thu được Bột

Xem thêm các nội dung khác thuộc thể loại: Khám Phá Khoa Học

By ads_law