Xin chào các bạn, tuần này tất cả chúng ta sẽ tiếp tục với series về lịch sử – MẬU THÂN NĂM 1968 có trên Blog chia sẻ tri thức [dot] com.

Nói có thể nhiều bạn sẽ không tin nhưng vào những năm chống Mỹ cứu nước, ngay tại thủ đô Hà Nội ngẫu nhiên hiện ra một mỏ nhôm, một mỏ nhôm xịn xò nhất hệ mặt trời, có giá trị lên đến hàng triệu đô-la !

Đặc biệt hơn nữa, mỏ nhôm này chỉ có mỗi bộ đội ta mới biết cách khai thác, bởi lúc bấy giờ chưa có đất nước nào đủ bản lĩnh để khai thác cả ?

So với toàn cầu, B52 là một thứ gì đó rất kinh khủng, cũng vì vậy mà nó được mệnh danh là con quái thú chẳng thể bị hạ gục.

Bên cạnh đó, so với bộ đội ta, việc bắn hạ B52 chả khác gì việc đưa công cụ đi khai thác quặng nhôm trên khung trời Hà Nội cả.

Cứ mỗi lần B52 rơi xuống, thì người dân Hà Nội lại có xoong nồi mới để dùng. Nhiều lần như thế, bộ đội ta cũng tính toán được rằng, một cánh của sản phẩm cất cánh Fantom thì sẽ đúc được 7 chiếc nồi, 10 chiếc chảo & bộ quần áo ăn giành riêng cho 12 người.

chien-dich-mau-than-1968-phan-7 (1)

Qua đó thì ta cũng có thể thấy được sức mạnh của bộ đội viet nam là đáng sợ như vậy nào, khi mà đa số các đất nước trên toàn cầu đã phải đầu hàng trước “con quái thú B52” thì một nước nghèo đói, cổ lỗ sĩ & thiếu thốn như tất cả chúng ta “đành” phải bắn rụng nó để làm xoong nồi.

Vâng, nói vui thì vậy thôi, tuy rất đáng tự hào nhưng việc bắn rụng B52 của Mỹ là chẳng hề dễ dàng như những gì mình đã miêu tả ở trên. Bởi như trong nội dung trước thì mình đã chia sẻ rồi đó, Mỹ làm nhiễu ra-đa bằng cách sử dụng rất nhiều các sợi dây kim loại.

Bên cạnh đó, so với loại “thủ thuật” này của Mỹ thì ta chỉ cần chờ là được, thời gian sẽ đáp ứng được mọi vấn đề. Nhưng lính Mỹ đã cừ khôi hơn ở chỗ, họ đã sử dụng máy cất cánh EB-66 để gây nhiễu tín hiệu trên diện rộng.

EB-66 được mệnh danh là B52 không đưa bom.

So với loại thiết bị gây nhiễu này, tất cả chúng ta càng chờ thì càng chết, sẽ càng thiệt hại càng nặng nề hơn. không chỉ thế, với EB-66 thì Mỹ lại nắm được thế chủ động, nắng mưa gì cũng không bị tác động.

Xem Thêm  Việt Nam lần đầu công khai hệ thống tên lửa phòng không SPYDER từ Israel

chien-dich-mau-than-1968-phan-7 (2)

Vậy nên, để đáp ứng được bài toán này thì điều trước tiên mà tất cả chúng ta cần phải làm, này là: Làm sao để bắn rụng được EB-66 trước, bằng mọi thủ đoạn tất cả chúng ta phải tắt được thiết bị gây nhiễu này đi, thì tất cả chúng ta mới có thể bắn hạ B52 được.

& rõ ràng và cụ thể rồi, để bắn được EB-66 thì cũng không phải là chuyện dễ dàng, với việc gây nhiễu trong không gian lớn, chỉ cần 2 chiếc EB-66 cất cánh theo hình elip cách đội cất cánh 100km là Mỹ có thể  bảo vệ an toàn cho cả đội được rồi.

Khó là vậy đấy, không những thế với lối nghĩ suy “vũ khí hiện đại đến đâu cũng phải có điểm yếu”, ta đã tìm thấy được phương pháp để bắn hạ những “con chim mồi” khó chịu này.

Những chiếc EB-66 này cất cánh theo quy luật, mà một khi đã cất cánh theo quy luật thì chỉ cần nắm được quy luật là có thể bắn hạ một cách dễ dàng.

Nhưng khó ở chỗ là ta chẳng thể nào hiểu rằng vị trí gây nhiễu để đặt trận địa pháo phòng không mà bắn, lỡ đặt không đúng chỗ, B52 nó thả cho vài quả bom thì chỉ có “khóc tiếng mán” mà thôi. Bởi vũ khí để bắn hạ B52 của các bạn rất hạn chế, làm gì có nhiều đâu.

Khó là thế, nhưng với việc sử dụng chức năng cơ động của sản phẩm cất cánh MIG-21 để trực tiếp đi bắn phá thì những chiếc EB-66 của địch chẳng khác gì những con mồi “thơ ngây” cho tổ đội cất cánh của ta đi săn cả.

chien-dich-mau-than-1968-phan-7 (3)

Cứ như vậy, Mỹ đã nhận thấy rằng “chú chim mồi” EB-66 rụng ngày càng nhiều, thế nên bắt buộc chúng phải kéo dãn đội hình cất cánh để tránh bị tổn thất quá nhiều.

Bên cạnh đó, việc kéo dãn đội hình cất cánh cũng đồng nghĩa với việc những con quái thú B52 cũng chẳng dám hoạt động. Bởi vì chúng biết rằng, không có EB-66 gây nhiễu thì mỗi lần cất cánh chả khác gì một buổi diễn tập bắn cho pháo thủ quân ta.

Cũng vì vậy mà trong những năm 1965 – 1966 quân Mỹ cực kì sợ hoả tiễn SAM-2 của ta – như “đỉa phải vôi” vậy, chúng đã tìm đủ mọi phương pháp để hiểu rằng âm thầm về loại hoả tiễn do Liên Xô chi viện này, hòng lấy lại thể diện trên đất viet nam.

Xem Thêm  Khám phá sao thủy - Những điều cần biết về sao thủy

Mỹ đã nghĩ ra đủ trò, từ việc dùng máy cất cánh trực thăng để ăn trộm hệ thống ra-đa của SAM, cho tới việc dùng tiền mua chuộc các nước đồng minh của Liên Xô. Bên cạnh đó, mọi phấn đấu đều không có ý nghĩa, mọi thứ về SAM-2 chỉ bị lộ khi Ai Cập thất thủ trước Israel.

Ai Cập ngày đó cũng được Liên Xô tài trơ rất nhiều, từ hoả tiễn SAM-2 đến máy cất cánh MIG-21. Thế nên họ đã rất tự tin trước Israel. không chỉ thế, với sự hậu thuẫn của liên hiệp Ả Rập, thế nên các phi công của Ai Cập đã đưa MIG-21 sang trêu tức địch thủ.

Ngày đó, MIG-21 cứ lượn chung quanh công xưởng hạt nhân Dimona – trái tym & cũng là vũ khí tối thượng của người Israel.

chien-dich-mau-than-1968-phan-7 (4)

Đứng trước tình hình đó, Israel chẳng thể ngồi yên vì lo sợ rằng công xưởng hạt nhân của mình có thể bị tấn công bất kể bao giờ. Thế nên Israel đã tổ chức một đợt phản công.

Với việc sử dụng hoả tiễn tầm thấp để phá ra-đa của Sam-2 & sự non nớt của quân đội Ai Cập thì Israel đã dành thắng lợi áp đảo, làm cho Ai Cập trở tay không kịp & đã phải bỏ chạy. Song song, họ đã phải bỏ lại toàn bộ vũ khí, khí tài trên chiến trận, trong đó có SAM-2.

Hiện thời, Mỹ như chết trôi vớ được cọc, trong lúc đang loay hoay không biết làm sao để có được hoả tiễn SAM-2 thì đồng minh của mình lại có nguyên cả bộ.

chien-dich-mau-than-1968-phan-7 (5)

Một lần chơi dại của Ai Cập đã đẩy viet nam ta vào tình thế khó hơn lúc nào hết khi Mỹ đã hiểu rằng cách chế ngự SAM-2 của ta.

Vậy Mỹ đã chế ngự SAM-2 như nào?

Mình sẽ giải thích một cách dễ dàng cho các bạn dễ hình dung: Một quả hoả tiễn sau thời điểm được bắn ra khỏi bệ phóng, nó sẽ liên tục giải trình (gửi thông tin) về trạm rằng tôi đang ở đâu, tọa độ nào.. để từ đó bộ đội ta có thể điều khiển cho SAM-2 đi đúng hướng & đúng mục tiêu.

Xem Thêm  Nhật Thực Là Gì? Hiện Tượng Nhật Thực Xảy Ra Khi Nào ? Nhật Thực Là Gì

Bên cạnh đó, sau thời điểm có được SAM-2 thì Mỹ đã tìm hiểu ra cách phá sóng bằng cách cho dù ra-đa hoả tiễn SAM có báo về thì đài điều khiển ở nhà cũng chẳng thu được câu giải đáp. Kết quả là ta không cơ thể định được tọa độ chuẩn xác.

Vì thế mà cứ bắn lên là chẳng thể điều khiến chúng đến được tọa độ của sản phẩm cất cánh địch, càng bắn càng thêm phí.

Ngày ấy, cứ mỗi lần phóng hoả tiễn, bộ đội ta chỉ cần nhìn bằng mắt thường thôi là đã biết nó trúng hay trượt mục tiêu rồi.

Nếu trượt mục tiêu thì hoả tiễn cứ cất cánh mãi cho đến khi hết Axit Nitric & sẽ để lại khói trắng, còn khi trúng mục tiêu thì Axit Nitric sẽ cháy & tạo nên khói vàng.

Vâng, vậy nên cứ bắn ra khói trắng hoài thì chắc hẳn cần có gì đó sai sai rồi, chắc nịch là Mỹ đã làm gì đó để vô hiệu hóa hoả tiễn. Thế nhưng phải mãi về sau tất cả chúng ta mới biết rằng Mỹ đã can thiệp vào ra đa của hoả tiễn.

Trước đây, Mỹ làm nhiễu ra-đa của ta ở nhiều tần số khác nhau nên sức mạnh được dàn đều, không chăm chú được… vậy nên ta vẫn có thể thấy được lờ mờ.

Bên cạnh đó, sau thời điểm đã có SAM-2 trong tay, Mỹ đã biết ta liên lạc bằng tần số nào rồi thì chắc nịch nó sẽ chăm chú để làm nhiễu tần số đó.

Vậy nên lần này thì tất cả chúng ta đui hẳn chứ không được lờ mờ gì nữa. Thế nên, mỗi quả hoả tiễn bắn đi là đưa theo bao nhiêu hi vọng của bộ đội ta đi theo làn khói trắng đó luôn, đi mãi như một đứa trẻ bỏ nhà đi bụi vậy, không ai có thể liên lạc được.

Vậy làm sao để bộ đội ta ta có thể vượt mặt được hoàn cảnh khổ cực này, làm sao để nhân dân ta có xoong nồi mới để dùng đây?

Câu giải đáp sẽ có trong nội dung kế tiếp nha các bạ ? Nếu thấy nội dung này hay đừng quên rate 5* & share cho đông đảo anh em cùng biết nha các bạn !

CTV: Đinh Tùng – Blogchiasekienthuc.com

4

/

5

(

4

votes

)

Xem tiếp các nội dung trong cùng Series

<< Mậu thân 1968 (P#6): B52 rụng như sung trên khung trời Hà Nội #1

By ads_law

Trả lời