Đúng ngày này 30 năm kia, tàu con thoi Challenger đã phát nổ 73 giây sau thời điểm rời bệ phóng từ Trọng điểm vũ trụ Kennedy (Florida), khiến toàn thể 7 nhà du hành bỏ mạng. Đây là một trong những thảm họa lớn nhất trong lịch sử hoạt động của Đơn vị Hàng không Vũ trụ Mỹ ( NASA ).

Nhìn lại vụ nổ thảm khốc của tàu con thoi Challenger - Hình 1

Tàu con thoi rời bệ phóng vào lúc 11h38 giờ Mỹ ngày 28/1/1986 từ Trọng điểm vũ trụ John F. Kennedy ở bang Florida.

Nhìn lại vụ nổ thảm khốc của tàu con thoi Challenger - Hình 2

Các phi hành gia trên tàu Challenger: (hàng trước, từ trái sang phải) Mike Smith, Dick Scobee, Ron McNair.

(Hàng sau từ trái sang phải): Ellison Onizuka, Christa McAuliffe, Greg Jarvis, & Judith Resnik. Trong số này, phi hành gia McAuliffe được chọn từ 11.000 ứng viên để trở thành gia sư trước hết cất cánh lên vũ trụ.

Nhìn lại vụ nổ thảm khốc của tàu con thoi Challenger - Hình 3

Nhưng Challenger đã phát nổ 73 giây sau thời điểm rời bệ phóng. Vì các vụ phóng tàu vũ trụ đã trở nên thân thuộc sau các sứ mạng thành công của NASA nên đọc giả theo dõi vụ phóng trực tiếp & trên truyền hình đã bị sốc & khó tin khi nhìn thấy vụ nổ.

Video đang HOT

Nhìn lại vụ nổ thảm khốc của tàu con thoi Challenger - Hình 4

Challenger là tàu vũ trụ thứ 2 trong chương trình tàu con thoi của NASA được mang vào sử dụng sau tàu con thoi Columbia. Challenger bay lần trước hết ngày 4/4/1983. Nó bay & bay xuống 9 lần trước vụ nổ ngày 28/1/1986.

Nhìn lại vụ nổ thảm khốc của tàu con thoi Challenger - Hình 5

Gia sư khoa học Christa McAuliffe (giữa) trong công cuộc đào tạo. McAuliffe dự định thực hiện các thử nghiệm & 2 bài giảng từ tàu con thoi Challenger.

Nhìn lại vụ nổ thảm khốc của tàu con thoi Challenger - Hình 6

1 cuộc điều tra sau thảm họa Challenger cho thấy vòng đệm gặp sự cố trên hoả tiễn đẩy của Challenger đã khiến con tàu bị nổ tung.

Nhìn lại vụ nổ thảm khốc của tàu con thoi Challenger - Hình 7

Nhiệt độ vào ngày diễn ra vụ phóng thấp hơn nhiều các vụ phóng trước đây. Mặc dầu nhóm “Ice Team” đã phấn đấu suốt đêm để dọn băng nhưng các kỹ sư vẫn tỏ ra lo lắng.

Nhìn lại vụ nổ thảm khốc của tàu con thoi Challenger - Hình 8

Sau cuộc kiểm soát cuối cùng, mà khi đó băng hình như đang tan, Challenger cuối cùng đã được cho phép phóng lên lúc 11h38 trưa ngày 28/1.

Nhìn lại vụ nổ thảm khốc của tàu con thoi Challenger - Hình 9

Hình ảnh được chụp cho thấy tàu con thoi Challenger phát nổ trên không trung.

Nhìn lại vụ nổ thảm khốc của tàu con thoi Challenger - Hình 10

Các mảnh vỡ của tàu con thoi được trục vớt từ biển sau cuộc tìm kiếm & cứu hộ dài ngày.

Nhìn lại vụ nổ thảm khốc của tàu con thoi Challenger - Hình 11

Các mảnh vỡ của Challenger được tập hợp tại một nhà kho sau thời điểm được trục vớt từ Đại Tây Dương.

Nhìn lại vụ nổ thảm khốc của tàu con thoi Challenger - Hình 12

Khách du lịch đặt hoa tưởng nhớ các phi hành gia tại bia tưởng niệm ở Trọng điểm vũ trụ Kennedy. Sau vụ tai nạn, chương trình tàu con thoi của NASA đã bị đình chỉ hoạt động trong gần 3 năm.

An Bình

Theo Telegraph

Theo Dantri

Hoả tiễn của phát xít Đức đã mang người Mỹ lên vũ trụ ra sao?

Các loại vũ khí kinh khủng vốn do các lao động khổ sai sản xuất đã không gây tác động bao nhiêu đến hoàn cảnh trận chiến, nhưng lại có khả năng làm biến đổi toàn cầu.

Xem Thêm  Phát hiện tiểu hành tinh 10 tỷ tỷ USD chứa đầy vàng: Mang vàng về thế nào?

“Khi đó đã có một sự tranh giành ngấm ngầm trong việc đoạt lấy công nghệ tên lửa V2,” John Becklake, cựu giám đốc kỹ thuật của Bảo tàng Khoa học London, nói. “Giữa Mỹ, Nga, Pháp và chúng tôi.”

Tên lửa của phát xít Đức đã đưa người Mỹ lên vũ trụ ra sao? - Hình 1

Hoả tiễn V2

Người dẫn đầu chương trình vũ khí Báo thù của Hitler, Wernher von Braun, đã đầu hàng Mỹ vào thời điểm tháng 5/1945 & được âm thầm mang sang Hoa Kỳ.

Cũng vào thời điểm tháng đó, Nga tìm được các ebook & nền tảng thử nghiệm của Von Braun tại Peenemnde trên bãi biển Baltic.

Pháp thì tập hợp được chừng 40 khoa học gia & kỹ sư hoả tiễn của Đức, còn Anh giành được đủ hoả tiễn cho một loạt các chuyến cất cánh thí nghiệm.

Được biết tới với cái tên Campaign Backfire, chương trình của Anh có mục tiêu phóng các hoả tiễn V2 từ Hà Lan cất cánh lên tới sát rìa bầu khí quyển rồi giảm xuống biển Bắc.

Việc thí nghiệm đã thành công; các hoả tiễn được báo là đã rơi xuống chỉ cách các mục tiêu định sẵn chỉ ba dặm, tức là đúng đắn hơn đối với những gì người Đức đã đoạt được trong trận chiến.

Nhóm kỹ sư xem xét các thí nghiệm thấy rằng von Braun đã đáp ứng được những vấn đề mấu chốt trong kỹ thuật hoả tiễn: ông đã kiến trúc động cơ đẩy có kích thước lớn, hệ thống bơm tiên tiến để nạp nhiên liệu đủ nhanh & hệ dẫn đường cầu kỳ.

“Theo nghĩa đen thì khi đó tên lửa đã ra khỏi Trái Đất,” Becklake, người sau này có gia nhập phụ trợ khôi phục lại hoả tiễn V2 để triển lẵm trong bảo tàng cho biết. “Các công nghệ cao đã được áp dụng đầy đủ trên chiếc V2.”

Tên lửa của phát xít Đức đã đưa người Mỹ lên vũ trụ ra sao? - Hình 2

Khi đó, các kỹ sư tại Hiệp hội Liên hành tinh Anh quốc ở London thấy rằng công nghệ này có thể giúp họ hiện thực hoá chiêm bao xây dựng tàu vũ trụ, một chiêm bao mới chỉ năm năm kia còn bị coi là hão huyền.

Năm 1946, một member của hiệp hội, nhà kiến trúc & nghệ sĩ Ralph Smith đã đề ra đề nghị cụ thể nhằm chuyển hóa hoả tiễn V2 thành một loại “tên lửa có thể mang theo người.”

Đề án Megaroc của Smith đề ra sáng tạo mở rộng & tăng độ chịu tải cho vỏ của hoả tiễn V2, khiến nó chứa được nhiều nhiên liệu hơn, thay thế đầu đạn nặng 1 tấn bằng khoang chứa người.

Xem Thêm  Hành tinh chủ quản của các cung hoàng đạo: bí mật về những cung được cai trị bởi tận 2 hành tinh

Lúc đó, hoả tiễn không đủ mạnh để mang người lên quỹ đạo. Thay vào đó, nhà du hành (khi đó chỉ cho phép môt người ngồi trong) được phóng lên quỹ đạo hình parabol cách Trái Đất 300.000 mét.

Được phóng lên ở một góc 2 độ, khi lên tới vũ trụ, hoả tiễn sẽ rớt xuống mặt đất còn phần đầu hình nón sẽ tách ra để lô phần khoang chở người.

Kiến trúc khoang chở người của Smith có hai cửa sổ & phi hành gia trong bộ quần áo vũ trụ chịu được độ cao sẽ có vài phút để từ không gian xem xét Trái Đất, bầu khí quyển & Mặt Trời.

Trong giai đoạn cạnh tranh giữa phương Tây với Liên Xô, Megaroc đúng ra có thể trở thành dự án lý tưởng phục vụ viêc thám thính cương vực đối phương.

Tên lửa của phát xít Đức đã đưa người Mỹ lên vũ trụ ra sao? - Hình 3

Sau khoảng năm phút ở tình trạng không trọng lượng, khoang chở người sẽ rơi lại vào Trái Đất, & những tấm cách nhiệt sẽ bảo vệ an toàn cho phi hành gia. Những chiếc dù sẽ bung ra để khoang này đáp xuống mặt đất môt cách nhẹ nhõm.

Thâm chí còn tồn tại cả dù riêng giành riêng cho hoả tiễn giúp viêc rơi xuống không gây hư hỏng, khiến hoả tiễn có thể dùng đi dùng lại được nhiều lần.

Smith đã tính toán cụ thể, từ kích cỡ đúng đắn của hoả tiễn tới sức đẩy của động cơ & gia tốc hướng tâm mà phi hành gia sẽ phải chịu đựng.

“Thiết kế rất thực tiễn,” David Baker, nhà sử học chuyên về không gian song song là chủ biên báo chí Spaceflight, người đã tìm hiểu các mẫu kiến trúc Megaroc, nói.

“Tất cả các công nghệ này đều đã tồn tại và nếu được triển khai, nó có thể lên vũ trụ trong vòng từ ba tới năm năm.”

Baker, người đã được huấn luyện về công nghệ V2 tại Hoa Kỳ & có sự nghiêp hầu hết đồng hành với NASA trong vai trò kỹ sư thuôc chương trình tàu con thoi, cho biết khi đó Megaroc đã đi trước niên đại tới 10 năm.

Tên lửa của phát xít Đức đã đưa người Mỹ lên vũ trụ ra sao? - Hình 4

“Tới năm 1951, người Anh đã có thể đưa người lên vũ trụ, bay vào quỹ đạo,” ông nói.

Smith trình kiến trúc tàu không gian lên Bộ Vât tư Quốc phòng Anh vào thời điểm tháng 12/1946 nhưng sau vài tháng thì bị bác. Smith từ bỏ dự án, chuyển sang kiến trúc phi thuyền vũ trụ & trạm vũ trụ đồ sộ hoạt đông trên quỹ đạo.

Mặc dầu đã đi trước với Campaign Backfire, Anh Quốc lại quyết định từ bỏ công nghệ hoả tiễn V2 & tâp trung các nguồn lực eo hẹp của mình sang tìm hiểu công nghê hàng không & hạt nhân.

Xem Thêm  Nguyệt thực: Truyền thuyết xa, ảnh hưởng gần

“Nước Anh đã đổ toàn bô tiền bạc vào viêc khác,” Becklake nói. “Chúng tôi đã khánh tân.”

“Đề án của Smith được đưa ra đúng vào thời điểm khó khăn nhất của nước Anh,” Baker cũng chấp thuận. “Vào năm 1946-47, đất nước đã kiệt quệ.”

Ở phía bên kia bờ Đại Tây Dương, mẩu truyện lại khác hoàn toàn.

Quân đội Mỹ đã giành riêng cho Von Braun bất kỳ nguồn lực nào ông cần để tiến triển hoả tiễn V2 sang thế hệ kế tiếp.

Kết quả là tàu Mercury-Redstone đã mang Alan Shepard, nhà du hành vũ trụ trước hết của Mỹ, lên không gian vào năm 1961.

Tàu vũ trụ chở người trước hết của Mỹ có kiến trúc rất giống với kiến trúc của Smith.

“Redstone là phiên bản phát triển từ chiếc V2,” Becklake nói. “Không có thêm một kỹ thuật thực sự mới nào được đưa ra, nhưng chính Redstone đã đưa Alan Shepard lên vũ trụ.”

Giá như Bộ Vât tư Quốc phòng chuẩn thuân dự án thì nhà du hành vũ trụ trước hết trên toàn cầu đã là người Anh.

Tên lửa của phát xít Đức đã đưa người Mỹ lên vũ trụ ra sao? - Hình 5

“Anh Quốc khi đó đã vượt trước người Mỹ tới 10 năm,” DavidBaker nói. “Về bản chất, Megaroc chính là Mercury-Redstone.”

“Thât vô cùng thất vọng,” Baker nói, “nhưng cũng đáng hài lòng ở chỗ điều đó cho thấy nước Anh đã xây dựng được môt xã hôi tân tiến, cả về tài chính lẫn điều kiên sống, và cũng từng đạt được công nghê tân tiến.”

Chế tạo nên môt con tàu vũ trụ mới tinh, có thể sử dụng lại nhiều lần với một chi phí khiêm tốn chính là điều các công ty tư vấn du học như Virgin Galactic and Xcor đang theo đuổi ngày nay.

Các hãng bé hơn như Reaction Engines của Anh thì đang tiến triển các hệ thống hoả tiễn đẩy tiên tiến chuyên dùng cho tàu vũ trụ trong tương lai.

“Tinh thần của Megaroc vẫn còn mãi,” Baker nói. “Chúng ta cần những chính trị gia đầy cảm hứng, thấu hiểu giá trị thực sự của những ý tưởng này – chúng ta cần chứng minh là có thể làm được và chúng ta phải làm lại một lần nữa.”

Theo BBC

Theo_Người Mang Tin

By ads_law

Trả lời