Parfum là tiểu thuyết đầu tay của nhà văn người Đức Patrick Suskind, Xuất bản năm 1985, quyển sách này ngay mau chóng trở thành một hiện tượng trên văn đàn toàn cầu

Bạn đang xem: nước hoa: câu chuyện của kẻ sát nhân

Parfum là tiểu thuyết đầu tay của nhà văn người Đức Patrick Suskind. Xuất bản năm 1985, quyển sách này ngay mau chóng trở thành một hiện tượng trên văn đàn toàn cầu. Tuy nhiên, quyển sách không chỉ là một hiện tượng nhất thời như toàn cầu phù du của ‘mùi hương’ đến và đi không lưu lại chút dấu vết nào, nó đã được các nhà phê bình nhận định là một kiệt tác của văn học thời hiện đại với những thông điệp lớn thông qua mẩu truyện kỳ lạ của một kẻ sát nhân tại nước Pháp hơn 200 năm trước.

Bạn đang xem: Nước hoa mẩu truyện của kẻ sát nhân

Nếu chỉ đơn giản là một mẩu truyện kinh dị về một kẻ giết người máu lạnh thì có vẻ tiểu thuyết này cũng chẳng có gì hơn là một tiểu thuyết mang tính dọa dẫm thị trường câu khách. Tôi nhớ trên một website giới thiệu về 3 cuốn tiểu thuyết: Ring Trilogy của Suzuki Koji, Silence of the Lambs của Thomas Harris và Parfum, đã có một độc giả nhận xét ở dưới rằng: “Sau khi đọc 3 cuốn sách này, anh/chị ta thấy chẳng có gì là đáng sợ như lời giới thiệu cả, quá bình thường, và yêu cầu nhà sách hãy xuất bản những cuốn ghê rợn hơn”. Nhắc đến chuyện này, ý của tôi là, nếu như bạn đang định tìm một quyển sách với những bóng ma luôn chờ trực ở nơi nào đó lao ra tóm lấy ta, hay một kẻ sát nhân điên cuồng mất trí và đâm chém đẫm máu, thì có vẻ bạn hãy tìm đến với văn hóa kinh dị của Quỷ Cổ Nữ hay đại khái là những tác giả giỏi tạo ra những sự kiện thót tim, những tình tiết làm bạn thậm chí không dám bước ra cầu thang vì sợ có một bóng ma đang nằm sẵn ở đó kéo chân bạn xuống. Đó chỉ đơn giản là lời phân trần trước của tôi để lỡ bạn có đọc 3 quyển sách này mà không thấy sợ thì cũng đừng cảm thấy thất vọng. Vì đơn giản, cái mà Koji, Harris hay Suskind nhắm đến không phải dọa ma độc giả, mà nó hướng tới những nỗi sợ sâu kín nhất, bản chất nhất của mỗi tất cả chúng ta.

Vậy những nỗi sợ sâu kín nhất của nhân loại ta là gì vậy? Nhân loại sống trên đời có rất nhiều nỗi sợ hãi: sợ chết, sợ già nua, sợ xấu xí, sợ bóng tối, sợ độ cao, sợ nghèo khổ, sợ bị mắng mỏ, sợ mất mát, sợ bị bỏ rơi, sợ cô độc. Trong số những nỗi sợ đó, tầm thường có mà cao quý cũng có, hiển hiện có, mà chôn giấu kỹ đến mức đôi lúc đến tự bản thân không nhận thấy cũng có. Qua mẩu truyện về cuộn băng giết người, Suzuki Koji muốn nói tới những nỗi sợ bản năng đã tồn tại từ khi tất cả chúng ta chỉ là một hài nhi, nỗi sợ về một toàn cầu lan tràn cái ác, nơi mà nhân loại ta phải bỏ mặc lương tâm để nhân bản cái ác nhằm cứu chính tính mạng của mình. Qua mẩu truyện về doctor tâm thần ăn thịt người Hannibal Lector, Thomas Harris nói về nỗi sợ đương đầu với quá khứ, đó không chỉ là nỗi sợ bị tên doctor nhai mất lưỡi và ăn mất gan, mà này là nỗi sợ bị hắn kiểm tra, bị hắn thâm nhập vào tâm trí, để cuối cùng đánh mất chính mình. Còn với mẩu truyện về kẻ sát nhân với khứu giác thiên tài, Grenouille, cái mà Suskind nhắm đến đó chính là nỗi sợ về sự cô độc, nỗi sợ bị ném ra ngoài rìa xã hội, nỗi sợ trở thành một kẻ lạc loài không được chấp thuận.

*

Một tật xấu mỗi khi viết review của tôi đấy là lúc nào cũng dẫn dắt dông dài, có vẻ một lúc nào đó, tôi sẽ dành thời gian viết riêng review cho Silence of the Lambs và Ring Trilogy, còn hiện tại, thì tôi sẽ thôi lan man và tập trung vào đề tài chính của nội dung này.

Parfum kể về cuộc sống của Jean-Baptiste Grenouille, một thiên tài được sinh ra với khứu giác siêu phàm có thể nhận thấy mọi mùi hương trên thế gian, nhưng bản thân lại không có một mùi hương nào trên người. Với khao khát chế tạo ra một thứ mùi hương cho riêng mình, hắn đã lên một plan kinh khủng để đánh cắp mừi hương trên những thiếu nữ trẻ. Và này là sự khởi nguồn về tội ác đầy ám ảnh của một kẻ sát nhân quỷ dữ bị nguyền rủa.

Jean-Baptiste Grenouille là một kẻ cô độc cùng cực, thậm chí hơn hết cô độc, trạng thái cô độc của hắn không thể được diễn tả bằng một từ được, vì nó vượt qua hạn chế của sự cô độc mà tất cả chúng ta có thể tưởng tượng được. Hắn khởi đầu bước vào toàn cầu này từ một góc chợ gớm ghiếc, dơ dáy và tanh lòm, và là đứa duy nhất trong số những anh em của hắn không chết dưới bàn tay giết chóc của chính mẹ đẻ mình. Grenouille đã là kẻ cô độc từ khi sinh ra.

Grenouille được chuyển nuôi từ hết người này sang người kia, chẳng ai muốn giữ hắn lại cả, từ những bà vú em đã quen nuôi sống bọn trẻ mồ côi, cho đến vị cha xứ với lòng bao dung và tình yêu thương của Chúa. Những người giữ hắn lại được, hầu như đều chỉ vì hắn là kẻ được việc, vì hắn khỏe gấp đôi gấp ba kẻ khác, vì hắn có thể lao động như một con trâu mà tuyệt đối không kêu ca gì, tuyệt đối không mở miệng đòi hỏi bất kì ân huệ gì, chỉ câm lặng và im lìm, vì hắn làm hùng hục, quần quật đêm ngày như vậy mà không ốm đau, mà có ốm đau, dù thập tử nhất sinh, hắn cũng không chết, như một con rận dai dẳng bám víu lấy sự sống; hoặc nếu không thì vì hắn có cái thiên tài kỳ quặc mà người ta có thể khai thác để làm giàu, hắn là cái mỏ vàng ngầm không lúc nào hết sạch. Nhưng ngoài toàn bộ những cái đó, người ta vẫn, một cách nào đó, ghê tớm hắn, đúng đắn hơn là ghê sợ hắn, họ không muốn đụng chạm tới hắn, họ không coi hắn là một đồng loại của mình.

Xem Thêm  Giải thích hiện tượng bí ẩn, núi lửa phun trào dung nham màu xanh lam - dung nham núi lửa

Grenouille thầm lặng lớn lên trong những xó xỉnh của Paris hoa lệ, cùng với cái thiên tài về mùi hương của mình. Hắn xấu xí và gớm guốc, nhưng trên đời có vô vàn kẻ cũng gớm guốc và xấu xí, song không ai như hắn, không ai bị xã hội ruồng bỏ như hắn. Hắn có đủ đặc tính của một nhân loại: chân, tay, mắt, mũi, thậm chí hắn đang là một kẻ có bộ óc thông minh, sắc xảo, nhưng cái kẻ có thể ngửi ra ngàn vạn mùi hương trên thế gian, mỉa mai thay, đến lượt mình, chính hắn lại không có một mùi hương nào cả: dù này là mừi hương hay mùi hôi rình, ô uế, hắn cũng đều không có. Trống rỗng, hơn hết không khí lạnh, này là Grenouille. Khi còn nhỏ, hắn không có mùi của một đứa trẻ con thông thường. Đến khi lớn lên, mọi thứ vẫn không có gì thay đổi. Người ta nói, hắn là hiện thân của quỷ dữ.

Có thể nói, hình tượng mùi hương xuyên suốt câu truyện này, đó không chỉ là thứ mà khứu giác cảm thu được. Mang trong mình chất hiện thực kì ảo (Magic realism) đặc trưng bởi dòng văn học của Mỹ Latin, hình tượng “mùi hương” của Suskind cũng giống với hình tượng “cái đuôi lợn” trong Trăm Năm Cô Đơn của Gabriel Garcia Marquez, nó mang trí não chủ đạo của tác phẩm, về nỗi sợ hãi sự cô độc. Mùi hương trong Parfum đại diện cho danh tính mỗi người. Mùi hương của một người là cái để phân biệt người này với người kia, cũng như tên họ, thậm chí còn hơn hết tên họ, vì tên họ thậm chí trùng lặp (như Jean-Baptiste Grenouille là tên gọi quá tầm thường nhưng kẻ sát nhân Jean-Baptiste Grenouille của Suskind chỉ có một mà thôi), nhưng mùi hương mỗi người là duy nhất.

*

Đến đây, tôi muốn quay trở lại với nỗi sợ đầy ám ảnh của Parfum mà tôi đã đề cập tới ban nãy. Grenouille, trái lại với hình ảnh một kẻ sát nhân máu lạnh, tôi cho rằng, chính hắn chứ không ai khác, là nạn nhân của nỗi sợ, tâm hồn hắn chưa đầy nỗi sợ, nếu như hắn cũng được xem như là có tâm hồn. Grenouille đánh hơi được mọi mùi trên thế gian – hay nói cách khác, hắn đánh hơi được mọi tội ác trên thế gian. Trong mắt hắn, Paris là Tp bị nhấn chìm bởi thứ mùi hôi rình, kinh tởm, mùi hôi thối của đường sá, phân chuột, gỗ mủn, bệnh tật, và cả nhân loại, toàn bộ đều phả ra thứ mùi uế tạp. Nước hoa chỉ là thứ mặt nạ mà những nhà quý tộc hôi như những con dê già, nhà vua hôi như con vật dữ mượn lấy để che lấp mùi hương thật trên thân thể. Mùi thơm như hoa tỏa ra từ một vương tôn sung túc chỉ là gián trá, đằng sau toàn bộ những mừi hương mê đắm ấy, là một mùi hôi đến tởm lởm mà Grenouille đã có thời điểm từng không thể chịu đựng nổi. Hắn sợ nhân loại, đúng đắn hơn là sợ mùi hôi thối của nhân loại, đúng đắn hơn nữa, có vẻ là sợ sự độc ác của nhân loại, nếu như hắn có quyền lên án kẻ khác là độc ác, và trong bảy năm ròng, Grenouille đã giải thoát mình bằng cách chạy xa khỏi toàn cầu, hắn đi tìm đến một nơi thật xa xôi, thật hẻo lánh, để tận hưởng sự cô độc của mình.

Xem thêm: Cách Lên Đồ Jax Đi Rừng Cực Mạnh (2021) ✔️ Cẩm Nang Tiếng Anh ✔️

Hình ảnh Grenouille chạy trốn toàn cầu khiến tất cả chúng ta hoang mang lo lắng về chính toàn cầu mà ta đang sống. Liệu những gì ta thấy có phải là sự thực? Đằng sau vẻ hoa lệ lấp lánh liệu có phải những gián trá và tội ác tinh xảo mà tất cả chúng ta không cảm thu được? Grenouille muốn tránh xa khỏi nhân loại, càng xa càng tốt, bởi nhân loại là nguồn gốc của tội ác, không phải con rắn trong Kinh Thánh mà Chúa cho rằng là loài mãng xà độc ác đáng bị nguyền rủa, mà chính là nhân loại, vì lòng tham, vì sự vị kỷ, đã làm những điều xấu xa, gian dối, quỷ quyệt. Làm gì có quỷ dữ nào? Chỉ có nhân loại mà thôi.

Grenouille sợ hãi toàn cầu như vậy. Nhưng hắn còn một nỗi sợ khác to hơn, này là nỗi sợ bị toàn cầu ruồng bỏ. Đúng, hắn đã xuất hiện là kẻ bất cẩn, không cần bạn thân, chẳng cần bằng hữu, chẳng cần yêu thương, nâng niu, hắn chỉ cần ngủ ở chuồng ngựa, ăn những thứ phế phẩm nhất, làm những việc nặng nhọc nhất, nguy hiểm nhất, hắn chưa từng, dù chỉ một thoáng nghĩ về việc được yêu thương, hay căm hờn vì không thu được tình yêu thương, ngay cả tình yêu thương từ mẹ hắn, nhưng thẳm sâu trong hắn, vẫn là nỗi sợ bị bỏ rơi. Hắn yêu sự cô độc, nhưng cũng đồng thời muốn được là nhân loại. Bởi nếu không phải như vậy, hắn đã chẳng sợ hãi đến phát điên khi chết ngập trong thứ mùi-hương-trống-rỗng của bản thân mình, khi hắn thấy hắn khác toàn bộ, khi hắn nhận thấy nguyên nhân hắn bị ruồng bỏ. Bởi nếu không phải như vậy, hắn đã chẳng làm mọi phương pháp để cướp đoạt mùi mừi hương nhất trên trần gian này làm thành mùi hương của mình. Grenouille muốn thu được tình yêu thương, cho dù này là chỉ là tinh yêu giả trá, ồ không, còn hơn thế, Grenouille muốn được cả toàn cầu yêu kính và sùng bái như một vị thánh, như một Đức Chúa vĩ đại.

Xem Thêm  20 cách phát triển bản thân mỗi ngày bài bản - phát triển bản thân là gì

Grenouille, con cóc ghẻ dơ dáy ấy, dù cho không được xem như là một nhân loại, thì hắn cũng như mọi nhân loại khác, cũng sợ trở thành kẻ lạc loài. Và mọi nhân loại khác, cũng như Grenouille, sẵn sàng làm mọi thứ để không bị loại ra khỏi xã hội, kể cả việc che đậy nhân loại thật của mình, để đeo một cái mặt nạ giống như ngàn vạn kẻ khác, không biết rằng, có khi ngàn vạn kẻ kia cũng chỉ đang che đậy gương mặt thật bằng chiếc mặt nạ của riêng mình.

Ban đầu, Grenouille ngụy trang bằng thứ mùi hôi rình để được giống như người bình thường, để họ cảm thu được sự tồn tại của hắn, để họ chấp thuận hắn là đồng loại của họ. Nhưng tham vọng của hắn, như đã nói, không dừng lại ở việc được chấp thuận, hắn còn muốn trở thành Grenouille Vĩ Đại được ngợi ca, được cả toàn cầu quỳ móp dưới chân. Và hắn quyết tâm đánh cắp mùi mừi hương nhất trên thế gian này, mừi hương của những thiếu nữ trẻ. Mùi thơm của những thiếu nữ trẻ, ngọt hơn mật ong, dịu dàng hơn thủy tiên, tươi mát hơn nước nguồn, đó chính là ẩn dụ về phần thiện của nhân loại, không chút ô hợp, chỉ tồn tại ở những cô gái thánh thiện, hiện thân của Đức mẹ Maria. Này là mùi hương khác biệt hoàn toàn so với mùi hôi thối khác của loài người, và đó chính là thứ mà người ta tôn sùng, là tôn giáo, là Chúa mà tất cả chúng ta tôn thờ. Sau toàn bộ những tội ác đã gây ra, nhân loại vẫn sợ hãi khi nhắc đến Chúa, vẫn đến xưng tội với Đức cha, vẫn bị khuất phục trước sự lương thiện của Chúa. Và Grenouille – hiện thân của satan, muốn đánh cắp điều đó.

Grenouille, kẻ sát nhân đáng lẽ bước ra pháp trường để chờ xử tử, cuối cùng lại đến nơi hành quyết bằng xe ngựa, ăn vận như một hoàng tử, và toàn bộ những người có mặt lẽ ra phải căm giận nguyền rủa hắn cuối cùng lại quỳ rạp dưới chân hắn, tôn hắn làm vị thánh của họ. Ồ, một kẻ với mừi hương mê đắm đến thế, ngây thơ và trong sáng đến thế, hắn đâu thể là kẻ giết người độc ác như cáo buộc được, ngay cả những kẻ căm thù hắn nhất vì đã sát hại con gái họ, cũng ôm hắn trong vòng tay và nức nở. Này là giờ phút vinh quang nhất trong đời của Grenouille, và lẽ ra là khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong cuộc sống hắn, một kẻ tận cùng của cô độc, hơn hết bị chà đạp và kinh tởm, hắn bị ruồng bỏ và lãng quên, kẻ chưa từng thu được bất kỳ một mảnh vụn tình yêu nào, giờ đây đang được cả toàn cầu yêu kính tôn sùng. Nhưng trái lại:

Nhưng vinh quang lại khiến gã kinh hoàng. Trong lúc gã bước xuống quảng trường chói nắng, phủ trên người lớp nước hoa mà gã đã thèm khát cả đời và phải mất hai năm làm việc ròng rã mới có được, thứ nước hoa khiến người ta yêu thích… trong lúc gã nhìn và ngửi thấy nước hoa ấy tỏa nhanh như gió, khắc chế mọi người quanh gã, không ai cưỡng lại được, thì cũng chính lúc ấy toàn bộ sự kinh tởm so với nhân loại lại cuồn cuộn lên trong gã, làm ô uế mọi vinh quang Trong cái khoảnh khắc của thành công thì nỗi khao khát được nhân loại yêu thích trở nên không thể chịu đựng nổi, vì gã không yêu họ, gã ghét họ. Nhưng sự thù ghét gã dành riêng cho nhân loại không được nhân loại đáp lại. Giờ đây gã càng ghét họ thì họ càng tôn sùng gã bởi vì họ không cảm thu được gì từ gã ngoài cái tinh hoa vay mượn, cái mặt nạ mùi của gã, cái nước hoa trộm cướp của gã Gã chỉ muốn tiêu diệt bọn người ngu xuẩn, hôi rình, dâm ô này Gã mong họ nhận thấy rằng gã ghét họ biết mấy Gã muốn được bộc lộ một lần trong đời. Gã muốn được một lần bộc lộ cõi lòng như mọi người khác. Một lần, chỉ một lần duy nhất thôi, gã muốn rằng sự hiện hữu thật sự của gã được ghi nhận và sự thù ghét, tình cảm thật duy nhất của gã được đáp lại.

Giả trá biết bao, toàn cầu này, giả trá đến mức, đến Chúa cũng có thể là giả trá, và người ta có thể tôn sùng một con quỷ satan đội lốt Chúa chỉ vì nó có mùi hương giống như Chúa. Những kẻ đó không nhìn ra sự thật, bởi vì bản chất của chúng cũng độc ác, cũng đen tối, nông cạn, và chỉ nguyện cầu mà trong lòng vẫn đầy dục vọng xấu xa.

Còn Grenouille, hắn vẫn cô độc ngay cả trong vòng tay yêu thương, ngay cả khi được sùng kính. Hắn, sau rốt, vẫn chỉ là một kẻ vô danh tính, không được thừa nhận, cái mà họ thừa nhận đâu phải hắn, mà chỉ là mừi hương mà hắn phủ lên người, còn Grenouille-thực-sự chỉ là kẻ vô hình trong mắt họ. Nỗi khát khao được bộc lộ của Grenouille chính là nỗi tận-cùng-cô-độc của hắn. Carl Jung, một nhà tâm lý học nổi tiếng, từng nói: Loneliness does not come from having no people around you, but from being unable to communicate the things that seem important to you. (Quả thực, tự dưng tôi ngồi viết review cho quyển sách này, cũng vì tự dưng đọc được câu nói trên, và nó gợi tôi nhớ về mẩu truyện của kẻ sát nhân cô độc Grenouille). Phải, không có gia đình là cô độc, không có bạn thân là cô độc, bị ghẻ lạnh xa lánh là cô độc, không được yêu thương là cô độc, nhưng không được giãi bày chính mình mới là tận cùng của cô độc.

Xem Thêm  Hanako-kun - 7 bí ẩn trong hanako-kun

Ở một hướng nhìn khác, có thể cho rằng, Grenouille là đứa con của thời kỳ đầu Thời kỳ Khai Sáng (Age of Enlightenment) đã xuất hiện ở châu Âu từ cuối thế kỷ 17 đầu thế kỷ 18, thời kì gắn với những cuộc Cách Mạng Khoa Học, Triết học, Văn hóa, Văn nghệ, khi Giáo hội dần mất vị trí của mình và thay vào đấy là sự lên ngôi của Khoa Học – Lý Tính – Cá Nhân – Tự Do. Cách Grenouille trở về góc chợ nơi hắn sinh ra, nhớp nhúa như đống ruột cá, đổ toàn thể lượng nước hoa sót lại lên người mình, để rồi bị một đàn người tôn sùng đến mức ngốn ngấu hắn không còn một mảnh xương nào, đó chính là cách mà nhân loại đã khai tử Thời Kỳ Đen Tối (Dark Ages) với những phi lý, mê tín dị đoan và độc tài mà Giáo Hội đã áp đặt lên xã hội hàng trăm năm, làm cho nhân loại chết mòn trong tội ác, sự cô độc, đê hèn và không có quyền có tiếng nói, thậm chí không có quyền được làm chính mình.

Kết cục lại, Parfum, cũng giống với The Ring hay Silence of the Lambs, không phải một tác phẩm kinh dị điển hình, trong quá trình đọc, độc giả có thể sẽ không cảm thấy những cơn ớn lạnh dọc sống lưng, thậm chí sau thời điểm gấp sách lại, cũng không thấy có gì sợ hãi. Nhưng rất có thể, một ngày nào đấy, nghĩ lại mẩu truyện về kẻ bị ruồng bỏ Grenouille, bạn lại ngẫu nhiên thấy vã mồ hôi, này là lúc nỗi sợ sâu kín nhất trong lòng mỗi tất cả chúng ta chợt trỗi dậy và nhấn chìm ta trong sự mênh mông đến vô tận của nó. Rốt cuộc, chẳng có bóng ma nào đeo bám tất cả chúng ta cả, chỉ có sự cô độc ám ảnh mà thôi.

Hiền Trang(Fanpage Những Tác Phẩm Nghệ Thuật Kinh Điển)

Lời BTV:

Các bạn có thể tìm đọc tác phẩm Mùi Hương của Patrick Suskind qua tài liệu có trên acthan.vn dưới đây:

Đồng thời, các bạn cũng có thể tìm đọc tác phẩm Bức Tranh Cô Gái Khỏa Thân Và Cây Vĩ Cầm Đỏ của tác giả Hiền Trang qua tài liệu có trên acthan.vn dưới đây:


Xem thêm những thông tin liên quan đến đề tài nước hoa: mẩu truyện của kẻ sát nhân

Tóm tắt phim: Lời Thú Tội Của Kẻ Sát Nhân – Confession of Murder 2012 | Chúa Tể Phim

alt

  • Tác giả: Chúa Tể Phim
  • Ngày đăng: 2021-01-02
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 4786 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Tóm tắt phim: Lời Thú Tội Của Kẻ Sát Nhân – Confession of Murder 2012 | Chúa Tể Phim
    💬 Script: Nguyên Dũng
    🎤 Voice: Hoàng Ngân
    📺 Video: Minh Thu
    ———
    Contact: newgaldean12@gmail.com
    ☞ Do not Reup
    ———
    tomtatphim reviewphim reviewphimhay chuatecuacacloaiphim chuatephim

Nước hoa – mẩu truyện của kẻ sát nhân

  • Tác giả: vtc.vn
  • Nhận xét: 3 ⭐ ( 8188 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Phim: Mỹ, TL: kinh dị – Phát sóng vào 14h00 ngày 9/8/10 trên kênh HD2

Nước Hoa Câu Chuyện Của Kẻ Sát Nhân (Phim), Kẻ Sát Nhân Không Mùi

  • Tác giả: tiennghich.mobi
  • Nhận xét: 3 ⭐ ( 3544 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Phim Perfume: The Story of α Murderer (Kẻ Sát Nhân Không Mùi – 2006) không phải là một mẩu truyện nói về văn nghệ chế tạo nước hoa hay vươn lên vẻ đẹp nào đó như người ta thường nghĩ, đó chỉ là sự đói khát thuần túy của bản năng, Tiếc thay lại có quá nhiều người tự huyễn hoặc bản thân khi xem bộ phim này hoặc khi đọc tác phẩm Mùi Hương của Patrick Süskind

Nước Hoa: Câu Chuyện Của Kẻ Sát Nhân Không Mùi, Kẻ Sát Nhân Không Mùi

  • Tác giả: dotacard.vn
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 2508 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: nước Pháp vào thế kỉ 18, có một chàng trai Jean-Baptiste Grenouille nọ có biệt tài thiên phú về khứu giác, chàng có thể nhắm mắt và cảm nhận xung quanh chỉ thông qua mùi hương, từ đó chàng đã tạo ra nhiều loại hương tuyệt vời, Nhưng niềm thích thú nước hoa của chàng lại bị ám ảnh bởi một quá khứ bị bỏ rơi, lạc lõng

Phim Nước Hoa Câu Chuyện Của Kẻ Sát Nhân, Phim Nước Hoa: Câu Chuyện Của Kẻ Sát Nhân

  • Tác giả: sucmanhngoibut.com.vn
  • Nhận xét: 3 ⭐ ( 7446 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Phim Perfume: The Story of α Murderer (Kẻ Sát Nhân Không Mùi – 2006) không phải là một mẩu truyện nói về văn nghệ chế tạo nước hoa hay vươn lên vẻ đẹp nào đó như người ta thường nghĩ, đó chỉ là sự đói khát thuần túy của bản năng, Tiếc thay lại có quá nhiều người tự huyễn hoặc bản thân khi xem bộ phim này hoặc khi đọc tác phẩm Mùi Hương của Patrick Süskind

Mẩu truyện của kẻ sát nhân

  • Tác giả: baobariavungtau.com.vn
  • Nhận xét: 3 ⭐ ( 2706 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Chuyện phim xảy ra ở Paris, Pháp vào thế kỷ 18. Cậu bé Jean-Baptiste Grenouille (do Ben Whishaw đóng) xấu số ngay từ khi mới sinh ra. Mẹ cậu là một phụ nữ thuộc tầng lớp tận cùng của xã hội. Bởi vậy, cậu cất tiếng khóc trước tiên trong một khu chợ đầy sình lầy nhớp nháp và hôi rình. Báo Bà Rịa – Vũng Tàu điện tử

Ý Nghĩa Phim Nước Hoa Câu Chuyện Của Kẻ Sát Nhân, Kẻ Sát Nhân Không Mùi

  • Tác giả: padinno.com
  • Nhận xét: 3 ⭐ ( 9402 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Phim Perfume: The Storу of α Murderer (Kẻ Sát Nhân Không Mùi – 2006) không phải là một ᴄâu ᴄhuуện nói ᴠề văn nghệ ᴄhế tạo nướᴄ hoa haу ᴠươn lên ᴠẻ đẹp nào đó như người ta thường nghĩ, đó ᴄhỉ là ѕự đói khát thuần túу ᴄủa bản năng, Tiếᴄ thaу lại ᴄó quá nhiều người tự huуễn hoặᴄ bản thân khi хem bộ phim nàу hoặᴄ khi đọᴄ táᴄ phẩm Mùi Hương ᴄủa Patriᴄk Süѕkind

Xem thêm các nội dung khác thuộc thể loại: Khám Phá Khoa Học

By ads_law