Tôi viết bài thơ ‘Tiếng hát người tử tù” như vậy nào?

Bạn đang xem: tiếng hát người tử tù đình thạch

Bị ra toà, Lê Quang Vịnh vẫn “cứng đầu”. Thay bằng đơn ân xá, ông làm bài thơ “Tiếng hát người tử tù”. Ông kể về chuyện đời hoạt động Cách mạng cũng như việc viết bài thơ nổi tiếng này.

“Ba tôi làm nghề biện hộ tại tòa án Pháp. Ông nội tôi là thị độc học sĩ, người chuyên đọc sách cho vua trong triều đình Huế. Vậy mà tôi lại là một cậu bé ham chơi. Ngoài môn tiếng Pháp tôi học do ba dạy, những môn sót lại tôi chẳng ngó ngàng. Nhưng mọi việc đột ngột thay đổi khi tôi nghe tin ba bị giặc bắn chết tại Đà Nẵng, nơi ba làm việc. Mẹ tôi mang xác ba về trong một nỗi đau không có điểm tận cùng. Và trong đầu một cậu bé 14 tuổi là tôi ngày ấy chất chồng căm thù.

Trong lộn xộn những ý nghĩ của tuổi 14 đã khởi đầu có bóng hình của chính trị và mục tiêu “đi tìm kháng chiến”. Chị tôi “đi tìm kháng chiến” ở Đà Nẵng. Tôi về Thừa Thiên với hành trình của mình. 14 tuổi, tôi đã bị địch bắt khi tham gia đoàn học viên kháng chiến. 14 tuổi, gầy nhẳng, bé xíu và gan góc. Vì còn nhỏ nên chúng không mang tôi ra tòa, mà xử tôi tại một vị trí kín và nhốt tuổi 14 của tôi trong 7 tháng tù giam.

Tôi nhét sách vở vào góc nhà rồi “cúp cua” liên miên để tham gia kháng chiến với những trận đấu tranh và những tờ truyền đơn. Ông thầy dạy toán tàn nhẫn “phang” vào học bạ của tôi những dòng đớn đau: “Vừa ngu, vừa dốt, lại vừa lười”. Thế nhưng, trong tù tôi lại học tập chăm chỉ.

Giáo sư Lê Quang Vịnh là một người đã đi vào thần thoại và trở thành nguồn cảm xúc cho nhiều tác phẩm thơ, nhạc, họa với các sáng tác của: Nguyễn Tài Tuệ, Lưu Hữu Phước, Tố Hữu, Anh Thơ… Từ một tử tù của chính quyền Sài Gòn, ông đã trở thành giáo sư, đảm nhiệm các cương vị: Giám đốc , Bí thư Trung ương Đoàn, Chủ tịch , Ủy viên Đoàn chủ tịch kiêm Phó Tổng thư ký Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Bí thư Huyện ủy Côn Đảo, Trưởng Ban Tôn giáo Chính phủ, Phó ban Dân vận TW…

Thầy dạy là người bạn tù của tôi, anh Lê Đình Phi. 4 bức xà lim ghép lại thành lớp học, nền xi măng làm bảng để viết các con số và công thức toán. Không có phấn, chúng tôi lấy mảnh chén vỡ để viết lên sàn đá. Nét chữ trên sàn đá vững trãi và sắc nét. Cứ xong một bài là tôi lại xóa đi. Chỉ những tri thức là cư trú lại trong đầu.

Anh Phi dạy tận tâm đến nỗi một cậu bé 15 tuổi chưa qua lớp đệ tứ như tôi đã học cạn cả những tri thức toán tú tài 2 của anh. Chỉ trong vòng nửa năm, từ một học viên đệ ngũ tồi tệ về toán tôi đã trở thành học viên xuất sắc và sau này giành được vị trí số 1 trong cuộc thi toàn quốc.

Ra tù, tôi chỉ còn vài ngày vắt chân lên học vội các môn khác để kịp thi đệ tứ (hết đệ tứ thì mới thi hết phổ thông nền tảng, lớp nhỏ nhất là đệ thất, lớp lớn nhất là đệ nhất). Tôi phải trấn tĩnh lắm mới không la toáng lên khi thấy tên mình trong danh sách thí sinh đậu kỳ thi viết.

Nhưng đến vòng thi vấn đáp  ông thầy Tôn Thất Dương Kỵ vừa hỏi được 2 câu đã kêu trời: “Ôi sử ơi là sử, ôi địa ơi là địa. Ta xem bảng điểm thi viết của con thấy môn Toán rất khá. Vì sao con không học sử, địa? Con có biết sử, địa có ý nghĩa vô cùng quan trọng trong cuộc đời của mỗi người không?”. Tôi sợ mình không được học tiếp đó nỗi khóc oà lên, trả lời thầy bằng những giọt nước mắt ngắn dài: “Con không có thời gian để học… vì con phải ở… trong tù, vì con đi học sinh kháng chiến…”.

Xem Thêm  Người bí ẩn tập 8 full - người bí ẩn tập 8

Sau này tôi mới biết thầy Tôn Thất Dương Kỵ của tôi là một nhà cách mạng, là Tổng thư ký . Thầy xin một thầy khác cho tôi chiếc “vé vớt” qua môn vạn vật (với yêu cầu chỉ phải viết một bài sinh vật đã học) và “ân xá” cho tôi được học tiếp.

Kỳ thi trung học toàn quốc 2 môn Toán, Lý được tổ chức khi tôi 17 tuổi. Tôi đỗ đầu xuất sắc và được thưởng một số vốn lớn chưa từng thấy: 1.000 đồng và cùng một chuyến cất cánh “cho biết” vào Sài Gòn rồi cất cánh về. Năm 18 tuổi tôi đỗ tú tài 2 toàn phần ở Huế và được chính phủ Bảo Đại cấp học bổng quốc trưởng để du học tại Mỹ hoặc tại Pháp.

Nếu ra đi nghĩa là trốn tránh, là cầu an là rời xa trào lưu Hòa bình đang rất sục sôi ở Huế. Tôi gác niềm thích thú, khát khao được đi học… sang một bên và từ chối học bổng. Dẫu ước mong trở thành một nhà bác học trong tôi chẳng im ngủ lúc nào.

18 tuổi, tôi làm thư ký tòa soạn cho tập văn “Ngày Mai”, tiếng nói chính thức của trào lưu Hòa bình Huế. Hình chim bồ câu của danh họa Picaso được lấy làm nền cho các số báo. Nhà cầm quyền lên cơn thịnh nộ và tìm cách xóa sổ “Ngày Mai”.

Trong số 1 của tập văn có bài “Bàn về tự do của Mỹ” của thầy Tôn Thất Dương Kỵ, “Viết để bảo vệ thằng cu Tý” của anh Võ Đình Cường, một nhà văn Phật giáo: nghĩa là viết để bảo vệ thế hệ tương lai. Nửa đêm, bọn chúng xông tới nhà của cả 2 tác giả, đánh đến ngất đi. Tòa soạn rơi vào tình trạng bị khủng bố và đàn áp giấu mặt. Chúng tôi họp lại và tiếp tục ra số 2 để tố cáo hành động của chúng. Anh Đình Cường viết bài: “Cứ viết để bảo vệ thằng Cu Tý”.–PageBreak–

Đến số 4 tình hình mệt mỏi và nguy cấp vì bọn chúng đàn áp ghê gớm. Trước đó, chúng đã tới nhà in đập phá, liệng chữ chì ra đường. Đến số 5 chúng đi thu hồi tập văn “Ngày Mai” ở từng vị trí bán. Các gương mặt của tập văn “Ngày Mai” lần lượt bị tóm gọn: từ Dương Kỵ, Cao Xuân Lữ, Nguyễn Hữu Ba, Võ Đình Cường, Lê Khắc Quyết…

Đến lượt truy quét thứ 2 thì chúng bắt được tôi và anh Võ Đình Cường. 19 tuổi tôi lại vào tù lần thứ 2, lần này tôi bị đánh đập, bị tra tấn bằng điện và treo giật lên sàn nhà. Và đến lần bị tóm gọn thứ 3 tôi ngồi tù Côn Đảo 14 năm nữa. Tính đến năm 1975, tuổi trẻ của tôi đã trải qua 16 năm ngục tù của đế quốc.

Năm 21 tuổi, tôi vào Sài Gòn, là sinh viên của , và vì yêu cầu của hoạt động sinh viên tôi ghi danh thêm vào khoa Văn và khoa Luật. Sau này tôi tốt nghiệp cả 3 trường và là thủ khoa của Trường Sư phạm. Năm tôi 24 tuổi, tôi làm Bí thư Chi bộ sinh viên và là hạt nhân của trào lưu sinh viên Tp.

Cũng trong thời gian đó, ra đời. Tôi được giao là Tổng thư ký của Hội và hoạt động bí mật. Ngày ấy tôi vừa tham gia kháng chiến vừa là giáo sư dạy tại (trường lớn nhất tại miền Nam lúc bấy giờ).

Ngày 22/8/1961, được tổ chức tại Hà Nội. Hai đồng chí Khu ủy viên là Trần Quang Cơ và Hồ Hảo Hớn quyết định để tôi viết giải trình và cử tôi vào Hà Nội dự hội nghị. Nhưng chỉ vừa kịp viết xong giải trình, nhận một lá thư, rời Sài Gòn vào khu căn cứ, tôi bị địch bắt.

Xem Thêm  Hướng dẫn ẩn người theo dõi trên Facebook - nguoi doi

3h sáng đêm ấy, chúng tôi nghe thấy pháo bắn và báo động địch đang tràn vào khu căn cứ (khu rừng thuộc Đức Hòa, tỉnh Long An). Chúng tôi tổ chức xuống hầm, nhưng hầm ngập nước nên anh em quyết định ra bưng để tránh giặc. Chỉ có điều nhất cử nhất động của chúng tôi đã bị địch theo dõi từ xa. Khi địch đến gần hơn, anh em lặn xuống bưng, nép mình xuống bùn sình để trốn. Đạn giặc bắn bập bùng trên mặt nước.

Ba anh em chúng tôi bị lôi dậy khỏi bùn: anh Trần Quang Cơ, người liên lạc và tôi. Tên giặc bắn người liên lạc trước tiên, anh gục xuống. Anh Trần Quang Cơ thấy vậy hô lên: “Đả đảo sát hại tù binh!”. Chúng bắn anh luôn bằng cả một băng đạn. Hắn chĩa mũi súng vào người cuối cùng là tôi và chuẩn bị bắn. Bất thình lình, một tên lính chạy tới nói: “Trung úy đừng bắn, để tù binh lại lĩnh thưởng”. Các đồng chí đã ngã xuống trước mắt tôi chỉ vài giây trước đó.

Phiên tòa xét xử chúng tôi ngày đó được công luận, báo giới rất nhiều nước theo dõi. 12 đồng chí chúng tôi xác nhận với nhau rằng: “Dù rằng mình có chết, nhưng phải thắng một trận giòn giã trước khi hy sinh”.

Phiên tòa xuất phát từ 7h30 và kéo dài đến 24 giờ mệt mỏi và quyết liệt. Trong lúc tòa giải lao, vị phó chủ tịch Quốc hội ngụy (đã từng là thầy dạy tôi trong trường ĐH) có hỏi tôi một câu rằng: “Mọi chuyện mình biết hết rồi, mình chỉ muốn hỏi Vịnh một điều thôi: có ân hận gì không?”. Tôi trả lời: “Thưa thầy, con rất ân hận. Con ân hận vì chết quá sớm, không thực hiện được ước nguyện đuổi Mỹ, lật Diệm”. Câu trả lời đó đã làm toàn bộ các phóng viên tại tòa ngạc nhiên quá đỗi. Họ sáng mắt lên, còn ông thầy tái mặt bỏ đi.

Dư luận về phiên tòa rất lớn, tràn như sóng vượt qua cả lãnh hải Việt Nam, đến với nhiều nước trên toàn cầu. Ngô Đình Diệm chỉ thị cho tòa án buộc các tù nhân phải xin ân xá và gửi đơn đến tổng thống. Vị công tố viên vẫn còn nỗ lực vớt vát nói với tôi: “Anh cũng biết sinh mạng của anh trong tay tôi. Anh đã bị bại trận. Anh nên hiểu tình trạng thực sự của anh”.

Tôi đã phá lên cười rất lớn giữa tòa: “Thắng một trận thì không phải là chiến thắng. Phải thắng trận cuối cùng mới đích thực là chiến thắng. Và chúng tôi sẽ thắng trận cuối cùng”.

12h30 đêm, chúng khởi đầu tuyên án. Tiếng hô slogan của anh em át cả tiếng tuyên án. Chúng ra sức đánh và lôi các tù binh lên xe. Sài Gòn đêm ấy im ắng lạ thường. Chỉ có tiếng hát của 12 anh em chúng tôi vang lên trên các đường phố, nơi đoàn xe chở tù binh đi qua. Tiếng hát nghĩa khí và sục sôi của những người con đất Việt: “Vùng lên, nhân dân miền Nam anh hùng…”.

Chúng mang cho tôi một tờ giấy trắng, một cây viết và ép viết đơn xin ân xá gửi lên tổng thống. Đêm ấy tôi cũng cầm bút và viết. Chẳng bao lâu sau, bài thơ được truyền đi khắp nơi. Nó được phát đi từ Đài Tiếng nói Việt Nam  (Hà Nội) gửi đến đồng bào cả nước một thông điệp của tuổi trẻ: “Đi cho vững cho tin về phía trước…”


Xem thêm những thông tin liên quan đến đề tài tiếng hát người tử tù đình thạch

Đứa con tội lỗi chế (khán giả khóc như mưa) + bản gốc – [ con xin mẹ tha thứ cho con…]

  • Tác giả: TN_TÁO
  • Ngày đăng: 2020-08-10
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 3155 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Video ĐỨA CON TỘI LỖI [ TIẾNG HÁT NGƯỜI TỬ TÙ ] lấy nước mắt của rất nhiều nghệ sĩ Việt Nam đang hót trên mạng thật ra chỉ là ghép các bạn nhé, hình ảnh người hát là một chương trình bên Trung Quốc ghép với cảnh các nghệ sĩ Việt Nam đang khóc. Người hát thật là BẢO SUỘI ở góc màn hình, hoặc các bạn xem ở nửa sau video. này là đứa con tội lỗi bản gốc ( gốc của giọng và lời bài hát được ghép, chứ không phải lời trước nhất được người tử tù sáng tác. sau nhiều năm xào nấu lời bài hát đã có thay đổi.)

    các bạn nhấp vào link bên dưới, xem từ phút 36 nhé, đây là người mang mặt nạ, mình không biết cái tập họ lấy hình để cắt ghép nhưng đây chính là người trong video.
    https://youtu.be/Q856FvVIy5Q

Tiếng hát người tử tù – Anh Tuấn

  • Tác giả: mp3.zing.vn
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 7204 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Tiếng hát người tử tù, Anh Tuấn Tải download 320 nhạc chờ Tieng hat nguoi tu tu,Anh Tuan

Chord: Tiếng Hát Người Tử Tù – Đinh Thạch – tab, song lyric, sheet, guitar, ukulele

  • Tác giả: www.chords.vip
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 9140 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Chord: Tiếng Hát Người Tử Tù – Đinh Thạch – tab, song lyric, sheet, guitar, ukulele | chords.vip – Chord,Tablature, lyric, sheet, guitar, ukulele song: Tiếng Hát Người Tử Tù – Đinh Thạch – (Con xin [Am]mẹ tha thứ cho con
    Phận làm [Dm]con chữ hiếu chư…)

Hợp Âm Tiếng Hát Người Tử Tù Đình Thạch Guitar Chế, Tử Tù Nguyễn Đức Nghĩa Đón Tết Lạnh Lẽo

  • Tác giả: heroestruyenky.vn
  • Nhận xét: 5 ⭐ ( 4579 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: ANTĐ – “Mùa đông năm nay là mùa đông giá rét nhất, nhưng khí hậu có lạnh đến thế nào thì cũng không bằng cái lạnh trong lòng cháu” – Nguyễn Đức Nghĩa đã tâm sự như vậy với người quản giáo khi anh đến chúc Tết các tử tù vào dịp Tết Nhâm Thìn vừa qua, Nghĩa hoạt ngôn, nói hay và cũng hay nói

Tải nhạc Mp3 Tiếng Hát Người Tử Tù nhanh nhất

  • Tác giả: tainhac365.org
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 3980 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Tải bài hát hay Tiếng Hát Người Tử Tù Mp3 hot, Nghe nhạc hot Tiếng Hát Người Tử Tù

Hợp âm Tiếng Hát Người Tử Tù

  • Tác giả: hopamchuan.com
  • Nhận xét: 3 ⭐ ( 9431 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Con xin [Am]mẹ tha thứ cho con Phận làm [Dm]con chữ hiếu chưa [Am]tròn Cha mẹ [E7]già ngày đêm tần [Dm]tảo Sớm khuya [E7]chiều bên ngọn đèn quạnh [Am]hiu… Tiếng sét [Am]nào xé nát không gian Vì trường [D]kia đuổi học con [Am]rồi Tay mẹ [E7]cầm là đơn đỏ [Dm]dấu Nắng nhạt [E7]nhòa hai hàng lệ tuôn [𝓐

Tiếng Hát Người Tử Tù Đình Thạch Guitar Chế, Đình Thạch Guitar Chế

  • Tác giả: cusc.edu.vn
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 7392 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Con xin mẹ, tha thứ cho conPhận làm con, chữ hiếu chưa trònCha mẹ già, ngày đêm tần tảoSớm khuya chiều, bên ngọn đèn quạnh hiuTiếng sét nào, xé nát không gianVì trường kia đuổi học con rồiTay mẹ cầm lá đơn đỏ dấuNắng nhặt nhòa 2 hàng lệ tuôn rơiAnh không về được nữa đâu emVì trường kia đuổi học anh rồiChờ 1 ngày mẹ cha tha thứAnh sẽ với đàn em thân yêuThương cho đàn em bé thơ ngâyĐặt niềm tin anh sẽ ra trườngĐứa khờ dại cầm tay mẹ hỏiAnh đâu rồi hỡi mẹ thân yêuAnh không về được nữa đâu emVì tòa

Xem thêm các nội dung khác thuộc thể loại: Khám Phá Khoa Học

Xem Thêm  Stt chia tay nhưng vẫn còn yêu và vương vấn rất nhiều - stt chia tay nhưng vẫn còn yêu

By ads_law