60 năm kia, vào thời điểm tháng 1 năm 1960, tổ hợp hoả tiễn đạn đạo liên lục địa (ICBM) R-7 đã được trang bị cho quân đội. R-7 là tổ hợp hoả tiễn đạn đạo xuyên lục địa trước nhất trên toàn cầu trải qua cuộc thí nghiệm (năm 1957) & hoả tiễn ICBM thứ hai được mang vào biên chế. (Một năm kia, hoả tiễn ICBM của Mỹ SM-65 Atlas đã được mang vào sử dụng).

Trong những năm sau đó, các loại tên lửa ICBM trở nên khôn ngoan hơn nhiều, trở nên nhẹ hơn, thậm chí còn bất trắc hơn. Sau đây là bài của Sputnik về quá trình tiến triển vũ khí kế sách của Liên Xô & Nga.

Tên lửa đầu tiên được trang bị cho Lực lượng hoả tiễn kế sách

Vào những năm 1950, Phòng kiến trúc của Sergei Korolyov đã được giao nhiệm vụ tiến triển tổ hợp hoả tiễn tầm xa đưa đầu đạn hạt nhân. Để thí nghiệm các loại vũ khí mới, tại Kazakhstan đã xây dựng sân tập Baikonur – sân cất cánh vũ trụ tương lai. Vào thời điểm tháng 8 năm 1957, hoả tiễn R-7 (NATO định danh là SS-60) đã được thí nghiệm thành công, vào thời điểm tháng 10 nó đã mang lên quỹ đạo vệ tinh nhân tạo trước nhất trên thế giới. Nhờ đó, Liên Xô đã có đủ năng lực trực tiếp tấn công Mỹ. Vào thời điểm tháng 1 năm 1960, sư đoàn trước nhất của Lực lượng Hoả tiễn Sách lược đã được thành lập và được trang bị hoả tiễn R-7.

© Ảnh : PAO S. P. Korolev Rocket and Space Corporation Energia

Xem Thêm  6 lớp của khí quyển (và đặc tính của chúng)

Hoả tiễn đạn đạo liên lục địa hai tầng R-7 phóng lần trước nhất

Hoả tiễn hai tầng dùng nhiên liệu tương đối an toàn & không độc hại – oxy lỏng được trộn với dầu hỏa. Tên lửa nặng 260 tấn có thể đưa một đầu đạn hạt nhân nặng 3 tấn với đương lượng nổ 1,5 megaton. Ngoài ra, R-7 có kích cỡ quá lớn, do đó nó không thể được ngụy trang tốt tại địa điểm xuất phát, và phải mất một thời gian dài để chuẩn bị phóng tên lửa. Chính bởi vậy Liên Xô đã khước từ sử dụng R-7 như phương tiện vận tải vũ khí hạt nhân. Nhưng, như được biết, sau đó nhiều loại hoả tiễn đạn đạo mang các tàu vũ trụ hoặc vệ tinh nhân tạo lên quỹ đạo quanh Trái Đất đã được phát triển trên nền tảng R-7.

Quả tên lửa cần phải trở nên nhẹ hơn

Quân đội đã có nhu cầu về một loại hoả tiễn mạnh hơn nhưng nhỏ gọn hơn. Phòng kiến trúc của Sergei Korolyov đã tiến triển tên lửa đạn đạo liên lục địa R-9A (NATO định danh là SS-8). R-9A nặng 80 tấn cũng dùng nhiên liệu oxy lỏng được trộn với dầu hỏa, nhưng có động cơ mạnh hơn. Hoả tiễn có thể đưa đầu đạn có sức công phá 1,6 hoặc 5 megaton, tầm cất cánh xa từ 12.000 đến 16.000 km. R-9A là tên lửa đạn đạo liên lục địa trước nhất của Liên Xô được phóng từ các silo cố định trong lòng đất. Khi ở trong hầm phóng, hoả tiễn ở mức độ sẵn sàng chiến tranh cao, không những thế, còn phải nạp nhiên liệu lỏng vào hoả tiễn, nên phải mất một thời gian khá dài để chuẩn bị cho việc phóng. Ngay sau thời điểm có khả năng, vào giữa những năm 1970, R-9A cũng bị Liên Xô loại bỏ, và các loại tên lửa ICBM mới đã thay thế nó.

Xem Thêm  Sao hỏa là gì? Cách trái đất bao xa - Những khám phá thú vị về sao hỏa

Tên lửa UR-100 nhỏ gọn của Viện sĩ Chelomei

Để đạt được sự thăng bằng hạt nhân với Hoa Kỳ, Liên Xô cần phải phát triển hệ thống hoả tiễn kế sách có thể được sản xuất đồng loạt. Và Phòng kiến trúc dưới sự chỉ huy của Vladimir Chelomei đã phát triển tên lửa UR-100 (NATO định danh là SS-11). Hoả tiễn có trọng lượng 50 tấn được trang bị cho quân đội vào năm 1967. UR-100 được đặt trong hiện trạng sẵn sàng chiến tranh, có thể được giữ trong hầm phóng silo trong thời gian tới 10 năm, vì nó đã được nạp nhiên liệu tại công xưởng. Nhiên liệu & chất oxy hóa cũng khác – heptyl (CH3) 2NNH2 & nitơ tetrooxide N2O4. Các chất này rất độc hại nhưng bảo đảm việc phóng hầu hết ngay mau lẹ.

© Ảnh : Alexander Melnik

Hoả tiễn đạn đạo xuyên lục địa UR-100.

Satan – “cơn ác mộng” của NATO

Hoả tiễn được phóng và được theo dõi từ xa theo lệnh vô tuyến. Mặc dầu UR-100 đưa theo đầu đạn đơn khối có sức công phá tương đối nhỏ – 1 megaton, nhưng, nhược điểm này được bù đắp bằng số lượng hoả tiễn ở tư thế sẵn sàng chiến tranh. Trong năm 1972 đã xuất hiện phiên bản hiện đại hóa UR-100N (NATO định danh là SS-19) nặng tới 100 tấn có thể đưa 6 đầu đạn tự dẫn phân hướng.

Đồng thời với các dự án đó, Liên Xô đã phát triển các ICBM hạng nặng. Ví dụ, vào năm 1978, Lực lượng Hoả tiễn Sách lược đã nhận hoả tiễn đạn đạo liên lục địa hai tầng mạnh nhất toàn cầu R-36M (NATO định danh là SS-18) được tiến triển bởi Phòng kiến trúc do hai viện sĩ Mikhail Yangel & Vladimir Utkin chỉ huy. Tên lửa nặng hơn 200 tấn có thể đưa cả đầu đạn đơn nhất & đầu đạn tách rời với sức công phá 25 megatons và tầm bắn hơn 11.000 km. Không phải đột nhiên mà ở phương Tây, loại hoả tiễn này được gọi là “Satan”. Không những thế, R-36M đã được mang vào Sách kỷ lục Guinness. Vào năm 1988, Liên Xô đã mang phiên bản hiện đại hóa R-36M2 Voevoda vào trực chiến.

Xem Thêm  【PREVIEW】[Anh Em Phi Hành Gia] – Chuyện “hai đứa trẻ” giữa vũ trụ xa xăm

Đặc điểm của dòng tên lửa R-36 là kỹ thuật phóng được gọi là “phóng lạnh”. Để phóng tên lửa, trước nhất một động cơ nhiên liệu rắn được gọi là động cơ phóng được sử dụng, đẩy toàn thể hoả tiễn rời khỏi giếng phóng, sau đó động cơ phóng được tách ra, hiện thời động cơ chính sử dụng nhiên liệu lỏng mới hoạt động. Kỹ thuật phóng này vẫn được vận dụng cho đến ngày nay.

©
Sputnik / Evgeny Biyatov

Hệ thống hoả tiễn thế hệ thứ năm “Yars” tại cuộc diễn tập phối thuộc nhân Ngày Thắng lợi

By ads_law

Trả lời