Bạn đang xem: không đợi anh ngoảnh lại

Truyện ngôn tình hay – Không đợi anh ngoảnh lại (P18). Truyện ngôn tình không đợi anh ngoảnh lại… “Tình cảm của cô không nồng nàn, nhàn nhạt không khiến ai bị phiền nhiễu, đó là cách yêu của cô sao? Tình yêu này đã làm hư anh rồi, sau này anh biết tìm đâu một tình yêu như vậy?…” Tìm hiểu truyện ngôn tình – không đợi anh ngoảnh lại ở dưới đây nhé.

>> Truyện ngôn tình hay – Không đợi anh ngoảnh lại (P17)

 Truyện ngôn tình hiện đại – Không đợi anh ngoảnh lại

Truyện ngôn tình hay – Không đợi anh ngoảnh lại – Phần 24-1: Ly biệt 3

Ở trong phòng khám bình thường không thể nào ngủ ngon được, cho dù ở trong phòng chăm sóc đặc biệt, có thể bởi vì quá yên lặng, cũng có thể vì hoàn cảnh xa lạ, bởi vì ban ngày ngủ quá nhiều, hơn ba giờ sáng Kỷ Dược Phi đã tỉnh giấc. Trong căn phòng bệnh trống vắng chỉ có một mình anh đang thở, nơi này không cần người nhà ở lại trông đêm, cách nửa tiếng sẽ có hộ sĩ vào xem xét, huống chi anh cũng không phải người bị bệnh trở nặng, chỉ là chân và tay hơi bất tiện, những thứ khác đều ổn. Đầu óc tỉnh táo, có thể phân tích bất kì chuyện gì, da thịt vẫn có thể cảm nhận sự đớn đau, lòng dạ có sự bối rối, bất an.

Cũng bởi vì quá ổn nên anh mới không thể ngủ ngon. Nếu có thể, anh thà bị thương thật nặng, nói anh ích kỉ cũng được nhưng như vậy, tối thiểu Tiểu Du sẽ không bỏ anh mà đi. Cô ấy là cô gái lương thiện, không nỡ để ai phải thất vọng, thống khổ. Nhưng anh thực sự không hề bị thương nặng, mấy ngày nữa là có thể xuất viện, sau hai ba tháng tháo bột, hồi phục tính năng là lại hoàn toàn khỏe mạnh.

Cô chưa hề rời xa anh, bất kể khi nào anh trở về cô đều ở đó vì vậy mới làm cho anh có ảo giác, cho rằng cô sẽ vĩnh viễn đều ở đó. Là anh sơ suất, không thận trọng bảo vệ mối quan hệ của bọn họ, không tự hiểu lòng mình, vẫn luôn tự cho mình là đúng nên mới đơn giản khiến cô rời xa anh.

Đi qua muôn vàn khó khăn, sóng to gió lớn mà dần dần đến một bến cảng an toàn, thứ tình yêu phóng túng thậm chí có thể vạn kiếp bất phục vì nó, cuối cùng cũng trở nên mệt mỏi vì phiêu dạt. Giờ anh đã không thể nói được gì nữa, chỉ mong có thể ở bên cô, tay nắm tay, sống trong một khe núi nho nhỏ, thuần túy chỉ có hai người cùng với gió mưa, ánh mặt trời, trong đêm tuyết rơi nơi đây, cứ để cho giá băng ngưng kết trong bóng tối khôn cùng, trong toàn cầu của cô và anh chỉ có nhau mà thôi.

Đáng tiếc, đây cũng chỉ là một giấc mơ đẹp mà thôi, còn chưa kịp thực hiện thì đã vỡ vụ

Thật hâm mộ người đàn ông đó lúc này có thể ôm cô vào lòng, hôn lên má cô, nghe giọng nói nhẹ nhõm của cô, mê luyến nụ cười cô. Anh không đố kỵ bởi vì anh không có tư cách, anh không xứng với sự tốt đẹp của cô, trơ mắt nhìn cô đi xa, một mình lĩnh hội cảm tưởng đau lòng muốn chết.

Nếu như anh biết quý trọng, giờ phút này, nhất định cô đã ở bên anh, thăm hỏi niềm nở, vô cùng dịu dàng. Tình cảm của cô không nồng nàn, nhàn nhạt không khiến ai bị phiền nhiễu, không để cho ai phải ưu tư, tựa như nước suối nhẹ trôi, để anh bất tri bất giác đắm chìm trong đó. Này là cách yêu của cô sao? Tình yêu này đã làm hư anh rồi, sau này anh biết tìm đâu một tình yêu như vậy?

Chẳng lẽ từ giờ trở đi, nửa đời còn sót lại, anh phải dựa vào kí ức để sống một cuộc sống không có cô sao?

Anh không có lời giải, có vẻ lời giải đã rõ ràng, chỉ là anh vẫn không chịu thừa nhận mà thôi.

Rèm cửa sổ đột nhiên bị kéo ra, cả phòng sáng bừng lên, Kỷ Dược Phi không thích ứng kịp, nhắm mặt lại.

– Kỷ tổng, có phải là nên dậy rửa mặt rồi không?

Một người cao lớn đang khom người nhìn anh khẽ cười.

Anh có chút tức giận vì người đó đã cắt ngang suy tư của mình, khó chịu dùng cánh tay còn sót lại chống người, hơi ngồi dậy. 8h sáng, phòng khám khởi đầu giờ thăm bệnh thì Phó Cương sẽ đến trình diện đúng giờ, không phải là đến mang đồ điểm tâm dinh dưỡng gì cả mà tới để mang một tập văn kiện, hợp đồng, bản dự thảo dày cộp đợi anh phê duyệt mà thôi.

– Có thể nể tình tôi là người bệnh, anh chịu khó chút đi được không?

Kỷ Dược Phi mệt mỏi cầm bút, khởi đầu nhìn hợp đồng.

– Haiz, tôi cũng không phải là kẻ lười biếng, chỉ là tôi sợ anh thảnh thơi quá nên tư duy

Đây là lời nói của các bạn thân kiêm trợ thủ đắc lực sao? Kỷ Dược Phi rất nghi ngờ mình đã nhận nhầm người.

Xem Thêm  Tờ 100 đô-la mới có gì lạ? - 100 đô la

Đợi hộ sĩ nam vào giúp anh rửa mặt, vệ sinh cá nhân rồi ăn sáng, mọi thứ xong xuôi thì tâm tình Kỷ Dược Phi mới hơi chuyển biến một tí. Chấp thuận số phận mà chuyên chú đọc từng bản hợp đồng, ai bảo anh là sếp tổng, bị bệnh cũng không thể lười biếng. Còn người nào đó thì thư thái ngồi bên, chọn hoa quả yêu thích trên đĩa rồi rửa sạch, từ từ ăn, cũng không thèm để ý ngày đông rét mướt thế này, có sạn nha. (???)

– À đúng rồi, quên chưa chúc mừng anh một tiếng.

Phó Cương đột nhiên nói.

Kỷ Dược Phi liếc nhìn anh một cái:

– Tôi thế này đáng chúc mừng lắm sao?

– À, đương nhiên không phải cái này, ý tôi là anh sắp được thăng chức rồi.

– Thăng chức? Đã làm đến chức vụ cao nhất công ty du học, còn thăng lên tận đâu nữa!

– Này, khẩu khí không nên tồi tệ như vậy, được chứ?

Phó Cương nhướng mày, vẻ mặt chờ xem kịch, cười xấu xa:

– Ý tôi là anh sắp được làm cha.

Kỷ Dược Phi ngây dại, miệng há hốc, lắp bắp nói:

– Anh… Anh… Ý anh là Tiểu Du có em bé…

𝓐 đến độ tim như ngừng đập, nếu là thật, chẳng phải cô sẽ ở lại sao?

Nào biết ai nói vậy xong, Phó Cương tuyệt đối không ngạc nhiên, vui vẻ cười lắc đầu:

– No! No! Gần đây anh có còn cùng ai nhiệt tình qua đêm nữa không?

Kỷ Dược Phi thất vọng nằm phịch lại, cười khổ nói:

– Thì ra không phải là Tiểu Du.

Còn chưa kịp vui mừng thì đã bị dội gáo nước lạnh.

Phó Cương kì quái vì sao không thấy anh tiếp lời:

– Làm cha có cảm tưởng thế nào?

Anh không buông tha, tiếp tục truy vấn.

Kỷ Dược Phi trừng anh một cái:

– Học được mấy trò bát quái thế này từ lúc nào, ai nói tôi làm cha.

– Cát Tinh Nhi! Phó Cương nhàn nhạt đáp.

Kỷ Dược Phi cũng chẳng giật mình, chỉ thoáng cười giễu cợt nhưng cũng không đáp.

– Sao thế? Chẳng lẽ anh không muốn cô ta sinh con cho anh? Phó Cương rất tò mò.

– Phó Cương, tất cả chúng ta quen biết cũng từng nhiều năm rồi, anh thực sư cho rằng tôi là người rất ngu xuẩn sao?

– Không phải, tôi tuyệt đối không có tư duy này.

Là một thương nhân, anh quá ưu tú vì vậy mới ngồi lên vị trí tổng giám đốc một cách nhẹ nhõm như vậy. Nhưng trên phương diện tình cảm, Phó Cương không biết nên nhận xét thế nào, hình như là có chút mất phương hướng.

– Tôi thừa nhận tôi và cô ta đã từng có qua lại nhưng này là lúc không có lý trí, chỉ có bản năng quản lý, tôi cũng không phải là loại không sử dụng biện pháp tránh thai gì mà đã lên giường với người khác. Cát Tinh Nhi với tôi chẳng qua là khắc phục nhu cầu mà thôi, những chuyện khác không hề có chút dây dưa gì.

– Hôm đó, cô Diệp đến đây thăm anh, tôi xuống lầu hỏi bác sỹ tình hình của anh, lúc đi lên, ở cửa thang máy, chính tai tôi đã nghe thấy cô ta nói với cô Diệp. Tôi sợ anh không hay biết gì, ngày hôm nay nhắc nhở anh.

Ngụ ý là Phó Cương anh cũng không phải là kẻ tò mò.

Đôi mắt lạnh của Kỷ Dược Phi càng lúc càng giá rét:

– Cô ta nói như vậy với Tiểu Du? Sợ Tiểu Du chưa đủ vô vọng sao? Mục đích của cô ta đến người đi đường cũng biết nhưng cô ta thực sự tính sai rồi. Đúng, tôi thừa nhận đêm đó tôi mất kiểm tra không lý trí mới làm ra chuyện ngu xuẩn đó, vì vậy ông trời trừng trị, bắt tôi nằm đây. Cô ta đã không chịu nổi thanh bình, công ty du học này chắc cũng quá nhỏ không dung được cô ta nữa. Phó Cương, báo cho phòng quản lý nhân viên, thanh toán tiền lương cho thư ký Cát, tiền thưởng và hoa hồng năm nay cũng cho cô ta đi, sau đó từ chức thay cô ta đi!

– Có cần như vậy không?

– Là cô ta ép tôi, tôi không thể giữ cô ta lại được nữa, yên tâm, loại đàn bà như cô ta không sợ thiếu thời dịp, năng lực của cô ta đủ để anh phải nhìn bằng con mắt khác xưa.

Ngoài anh ra, cô ta vẫn còn quan hệ với mấy người đàn ông khác nữa, chẳng qua, anh là người cô ta muốn ở bên dài lâu

Phó Cương gật đầu:

– Thư ký Cát đi cũng tốt, tối thiểu giữa anh và cô Diệp cũng bớt đi một vật cản. Có thỉnh thoảng phụ nữ không hiểu vì sao đàn ông có thể lên giường với một người mình không yêu, thực ra không phải là kiếm cớ nhưng đó thực sự là nhu cầu sinh lý, qua rồi thì thôi. Giờ có một số người phụ nữ còn phóng khoáng hơn hết đàn ông, Cát Tinh Nhi chính là người như vậy nhưng cô Diệp lại là người quá truyền thống, có thể tạm thời sẽ không tha thứ cho anh. Kỷ tổng, đoạn đường theo đuổi vợ của anh có thể sẽ cực khổ đó.

Truyện ngôn tình hay - Không đợi anh ngoảnh lại (P18)

Truyện ngôn tình – Không đợi anh ngoảnh lại

Xem Thêm  Những dấu ấn của ĐT Việt Nam tại vòng loại World Cup 2022 - vòng nam

Truyện ngôn tình hay – Không đợi anh ngoảnh lại – Phần 24-2:

Kỷ Dược Phi khẽ cười:

– Nếu chỉ là cực khổ thì tôi cũng đồng ý, nhưng giờ đoạn đường này đã bị chặt đứt rồi.

– Có ý gì?

– Người phù phù hợp với cô ấy đã xuất hiện, tôi không còn tư phương pháp để theo đuổi nữa.

– Anh rút lui?

Phó Cương không tin anh sẽ buông tay, rõ ràng anh rất để tâm đến cô ấy đấy thôi.

– Tôi cũng bất lực!

Phó Cương không biết anh thật sự đã phấn đấu, thậm chí là từng khẩn cầu, van xin nhưng cô quá kiên định. Là người đàn ông, anh chỉ đành giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng, tỏ vẻ rộng lượng mà buông tay.

Phó Cương tán thành nhún nhún vai:

– Không có nhiều nhà nào như hai người, chia tay cũng thật lặng lẽ.

Chia tay cũng lặng lẽ? Rất phù hợp với tí cách của cô, không phải sao? Đi lặng lẽ không ai hay biết như thể cô chưa từng đến nhưng anh đã khắc cốt ghi tâm mất rồi.

Phó Cương đi rồi, ngày hôm nay không truyền dịch, bác sỹ đến xác minh, phòng bệnh cũng chỉ có một mình anh. Đồng nghiệp trong công ty du học, người cùng hợp tác, khách hàng thân thiết, bạn thân đã ùn ùn kéo tới từ mấy ngày xưa, khiến phòng bệnh đông đúc nước không chảy lọt, nên tới cũng từng tới rồi, phía cha mẹ anh không nói, sợ hai người lo ngại, ở đây cũng không có thân nhân nào khác trừ cô. Giờ phút này, cảm tưởng cô độc như nước biển ngấm dần từ chân lên đến toàn thân, anh như bị nhốt trên đảo hoang, bị ngăn cách, không một tia hi vọng.

Bên ngoài dưới 100C, trong phòng ấm áp như đầu xuân nhưng anh lại lạnh đến run người.

Tiếng gõ cửa nhẹ nhõm vang lên, bóng tóc dài cất cánh cất cánh, tim Kỷ Dược Phi đập loạn, hơi thở dồn dập. Diệp Tiểu Du vẫy vẫy tay, mỉm cười đẩy cửa bước vào:

– Anh Kỷ, em sợ anh đang ngủ nên không dám gõ cửa lớn, ngày hôm nay khỏe hơn chút nào chưa?

Vẻ mặt cô tự nhiên như thể giữa anh và cô chưa từng có gì, nhưng lại cũng không quá thân mật, chẳng qua chỉ là cố nhân rất thân thuộc.

Yêu cầu của anh không cao, chỉ phải có thể gặp cô là đủ rồi.

– Bên ngoài lạnh lắm sao?

Anh chỉ vào chiếc ghế bên giường ý bảo cô ngồi xuống, lại mang cho cô giỏ hoa quả bên bàn.

Cô cởi áo khoác ngoài, chiếc áo len vừa vặn ôm lấy thể xác mảnh khảnh của cô, trông rất duyên dáng.

– Tuyết vừa rơi, ngoài trời u u ám ám, chỉ sợ một hai ngày tới cũng sẽ chưa ngừng rơi. Trong phòng anh lại rất ấm.

Cầm lấy quả táo lớn, thận trọng gọt rồi bổ ra, đặt bên miệng anh. Anh thoáng sửng sốt rồi cắn lấy, quả lạnh như băng có chút ng

– Ngày hôm nay không đến trường?

Thật ra anh không biết nên nói gì cho phải nhưng anh rất thích lúc này, trong phòng chỉ có anh và cô, ấm áp đến say lòng. Anh không ngờ cô còn đến thăm anh, sau thời điểm biết anh đã…

Cô cười nhạt, vừa mang hoa quả sang vừa thận trọng đổi dao qua tay khác sợ đụng phải anh.

– Sáng sớm đã xong rồi, buổi chiều em xin nghỉ, có một số việc phải làm.

Cầm kết quả xét nghiệm, quả đúng như dự cảm. Lúc thu được kết quả, trong thoáng chốc, cô không có bất kì tư duy nào trong đầu, cứ thế chạy thẳng đến chỗ anh, bởi vì anh là cha của con cô, anh hẳn là người nên biết trước nhất. Đương nhiên cô sẽ không nói, cô chỉ muốn để đứa con trong bụng được “thấy” cha mình là ai, muốn cho con biết rằng cha nó rất ưu tú, chẳng qua là hai người không có duyên. Đây cũng là tôn trọng Kỷ Dược Phi, anh đã cho cô một sinh mệnh bé nhỏ.

– Chỗ ở có ổn không?

– Ở chung với một người mẫu, cô ấy diễn vào buổi tối, ban ngày nghỉ ngơi, vừa khéo ngược giờ với em, bọn em đều tôn trọng lẫn nhau.

– Cứ ở thuê mãi cũng không được, anh mua cho em một căn hộ nhé!

Nếu không cô phiêu dạt một mình, không có chỗ ở cố định, anh chỉ muốn cho cô một mái nhà, cũng có thể để anh biết cô sống có ổn không.

– Anh Kỷ, không cần đâu, em cũng không ở lâu.

Diệp Tiểu Du lắc đầu.

– Vì sao

Diệp Tiểu Du thoáng chần chừ rồi nhìn anh thật sâu:

– Anh Kỷ, qua năm mới em sẽ sang Mỹ tu nghiệp, mấy năm tới sẽ không về nước.

Cô muốn đi, không chỉ là cách mấy đường phố mà là cách một Thái Bình Dương, ở hai bán cầu xa xôi. Kỷ Dược Phi thất thần nơi đó, không nói gì. Tim như bị ngâm trong nước đá, rất lạnh rất lạnh.

Diệp Tiểu Du không dám nhìn sắc mặt anh, giả vờ thu dọn vỏ trái cây trên bàn, chạy vào phòng rửa tay, lau đi giọt lệ nơi khóe mắt.

– Tiểu Du, ngày mai anh mang cho em chiếc thẻ một trăm vạn, đừng từ chối. Ở nước ngoài ngân sách đắt đỏ, cuộc sống không đơn giản, đi học đã rất vất vả rồi, không có thời dịp đi làm kiếm tiền nữa, số vốn này ở nước ngoài không coi là nhiều nhưng có thể giúp em yên tâm làm sinh viên nghèo vượt khó.

Xem Thêm  Bí ẩn ngọn đèn cháy sáng nghìn năm trong lăng mộ Tần Thủy Hoàng - bí ẩn 500 năm ở bản thủy

Anh nói rất tha thiết, chân tình. Đã không thể giữ lại, anh cũng chỉ làm được những điều này.

– Em đã xin được học bổng rồi, hơn nữa em cũng từng tìm được việc rồi, làm trợ lý cho một giáo sư, tiền không đang là vấn đề nữa, anh Kỷ…

Anh không vui cắt lời cô:

– Tiếp nhận sự quan tâm của anh khó như vậy sao? Tiểu Du, ly hôn anh không chia nửa tài sản cho em vì anh biết em độc lập, kiên định nhưng đây là tâm ý của Kỷ Dược Phi anh, không hề liên quan gì tới việc anh là chồng trước của em.

Anh nói rất nặng lời, sống cùng nhau nửa năm, sự thanh cao của cô anh rất rõ.

Cô mím môi nhìn anh hồi lâu, cúi mắt nhìn xuống rồi bất đắc dĩ nói:

– Biết rồi, em nhận là được chứ gì

Lúc này anh mới mỉm cười mang tay qua, nắm bàn tay lạnh băng của cô trong tay mình:

– Mẹ em nhất định là rất tự hào! Con gái ra nước ngoài du học sẽ như quả bom trong trấn nhỏ, rất nhiều người sẽ chấn động đó.

Cô cười:

– Nào có khoa trương như vậy! Em chỉ học toán học, không phải là học cái gì mê hoặc cả.

– Nói lung tung, những nghề nghề kia chẳng phải đều phát triển trên nền tảng của toán học sao?

Kìm lòng không đậu, anh vươn tay nhẹ nhõm ôm cô, nói thật nhẹ nhõm:

– Tiểu Du, để anh ôm em lần cuối được không!

Cô cúi xuống để mặc anh ôm mình, vùi đầu lên vai anh, để mặc anh ôm thật chặt. Nước mắt lăn dài, lặng lẽ thấm vào vạt áo anh. Anh rất muốn hôn cô nhưng anh không dám, cũng không có tư cách đó. Chỉ một khắc, anh tự ép mình phải buông cô ra, để cô bước đi, cô lấy áo trên giá, quay lưng về phía anh, cô không muốn anh thấy cô khóc, cố nói bằng giọng bình thản nhất:

– Anh Kỷ, ở dưới có người đang đợi… chúng em đi trước.

Anh cười khổ gật đầu:

– Được! Em đi đi, anh không ra sân cất cánh tiễn em được, ở đấy chúc em thuận buồm xuôi gió.

– Cảm ơn anh Kỷ!

Cô kéo cửa ra, cũng chẳng quay đầu mà bước thẳng đi

Anh nhắm chặt mũi, nằm vật xuống giường, giơ tay kéo áo, góc áo ươn ướt, nước mắt anh cũng lăn dài.

>> Đọc tiếp: Truyện ngôn tình hay – Không đợi anh ngoảnh lại –

>> Đọc tiếp thêm tại: Truyện ngôn tình Trung Quốc

nguồn: truyengicungco.com


Xem thêm những thông tin liên quan đến đề tài không đợi anh ngoảnh lại

Vận mệnh đã để anh bỏ lỡ một tình yêu tuyệt đẹp, nhưng lại ban cho anh một trách nhiệm tuyệt đẹp

alt

  • Tác giả: Động Truyện
  • Ngày đăng: 2021-08-02
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 8323 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: PHẦN CUỐI
    *
    “Muốn chữa bệnh thất tình thực ra có hai cách. Một là bắt đầu tình yêu mới, một gương mặt khác xuất hiện trong tâm trí em, em sẽ dần quên đi người cũ. Hai là chính là công việc bận rộn. Anh đã lựa chọn cách sau. Anh nghĩ em cũng có thể như vậy.”
    ————————————————-
    © Nếu có bất kì vấn đề hay thắc mắc gì liên quan đến truyện, xin trao đổi cùng Động qua mail sau nhé: dongtruyen24h@gmail.com.

Không Đợi Anh Ngoảnh Lại

  • Tác giả: trumtruyen.vn
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 3947 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Đọc truyện Không Đợi Anh Ngoảnh Lại của tác giả Lâm Địch Nhi, đã hoàn (full). KHÔNG QUẢNG CÁO.

Truyện Không Đợi Anh Ngoảnh Lại

  • Tác giả: muatruyen.com
  • Nhận xét: 3 ⭐ ( 7166 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Đọc truyện Không Đợi Anh Ngoảnh Lại của tác giả Lâm Địch Nhi. Tôi cho rằng yêu một người chỉ cần hết lòng phấn đấu, chân tình chờ đợi.

Không Đợi Anh Ngoảnh Lại

  • Tác giả: bachgiamedia.com.vn
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 5447 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Thể loại: Hiện đại, gương vỡ, ngược tâm, HE, Nhân vật: Kỷ Dược Phi, Diệp Tiểu Du, Trọng Khải

Không Đợi Anh Ngoảnh Lại

  • Tác giả: thichdoctruyen.net
  • Nhận xét: 5 ⭐ ( 5978 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Đọc Truyện Không Đợi Anh Ngoảnh Lại Full – Hoàn Thành của tác giả Lâm Địch Nhi,chương dịch ra nhanh nhất và chất lượng nhất chỉ có duy nhất tại thichdoctruyen.com

Không Đợi Anh Ngoảnh Lại

  • Tác giả: wattpad.vn
  • Nhận xét: 3 ⭐ ( 8147 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: ❶❶❶ Người dịch: ss Maroon (từ chương 1 đến chương 21)Edit: Heo con (Các chương còn sót lại)Diệp Tiểu Du:Tôi cho rằng yêu một người chỉ

Không Đợi Anh Ngoảnh Lại – Lâm Địch Nhi

  • Tác giả: truyenhdz.com
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 1760 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Người dịch: ss Maroon (từ chương 1 đến chương 21)Edit: Heo con (Các chương còn sót lại)Diệp Tiểu Du:Tôi cho rằng yêu một người chỉ cần hết lòng phấn đấu, …

Xem thêm các nội dung khác thuộc thể loại: Khám Phá Khoa Học

By ads_law